Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 115: KHÔNG THÀNH!



Y Thiên khẽ phất tay, tấm Vô Hạn Cấm Phiên đen đặc tỏa ra những luồng oán khí lượn lờ như những con rắn độc.

Hắn không nhìn vào Kim Cang Bàn Tượng đang hùng hục lao tới, mà ánh mắt lại quét qua Lưu Nhị Can đang lăm lăm song dao găm. Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên gương mặt tái nhợt của hắn.

"Tam Bảo đệ đệ, ngươi vội vàng giết ta như vậy, là để che giấu vết đâm sau lưng đại ca mình sao?" Y Thiên vừa nói vừa lùi lại một bước, thân hình nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, chui tọt vào giữa những tán cây cổ thụ rậm rạp:

"Nhị Can, ngươi đứng cạnh một kẻ sẵn sàng đâm huynh trưởng, liệu sau lưng ngươi có đang lạnh lẽo hay không?"

Lưu Nhị Can nghe vậy, đồng tử khẽ co rút, đôi song dao găm trên tay vô thức khựng lại một nhịp cực ngắn.

Hắn liếc mắt về phía Tam Bảo, dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua nhưng cũng đủ thấy sự nghi kỵ đã bắt đầu nảy mầm. Lưu Tam Bảo thấy vậy thì điên tiết, mặt đỏ bừng gào lên:

"Đừng nghe hắn ngậm máu phun người! Đại Tượng, đạp nát nó cho ta!"

Con voi khổng lồ rống lên một tiếng xé toác màng nhĩ, đôi chân hộ pháp dẫm xuống khiến mặt đất rừng Hoàng Hạc lún sâu, bụi đất bay mù mịt.

Nhưng ngay khi cái chân khổng lồ sắp nghiền nát Y Thiên, tấm Vô Hạn Cấm Phiên bỗng dưng bùng phát một luồng hắc khí cuồn cuộn, tựa như vạn quỷ chen chân nhau kéo tới.

"Khởi động - Vạn Quỷ Triều Bái!"

Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên mờ mịt, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người.

Từ trong màn sương đen, tiếng cười khàn đục của Y Thiên vang lên lúc gần lúc xa, khiến quân đoàn Hắc Nhân Đội bắt đầu hỗn loạn. Hắn không chạy trốn nữa, mà như một bóng ma lảng vảng ngay sát vách của tử thần.

"Ở đây không có Thiên Lôi, nhưng có linh hồn của những kẻ vừa nằm xuống dưới tay các ngươi. Với ta chỉ cần nhiêu đây là đủ để đối phó với lũ các ngươi rồi."

Lưu Đại đứng bên ngoài vòng sương mù, cảm nhận được luồng khí tức âm hàn đang tăng vọt thì sắc mặt đại biến. Hắn cầm chắc đại đao, cố nén cơn đau ở bụng để gầm lên cảnh báo:

"Nhị Can, Tam Bảo! Thu hẹp vòng vây, đừng để hắn phân tán lực lượng! Đòn này nhìn thì kinh khủng, nhưng có lẽ cũng không hề mạnh. Vốn dĩ chắc hẳn cũng chỉ để chúng ta tách ra khỏi nhau."

Phập!

Một tiếng động sắc lẹm vang lên trong màn sương đen kịt, kéo theo tiếng thét thảm thiết của một tên hắn y nhân trong Hắc Nhân Đội.

"Nghe lệnh, lập tức thu hẹp đồng thời đừng ra tay. Tên tà tu kia sẽ không để lộ vị trí đâu, các ngươi chém cũng chỉ là chém chính huynh đệ mình mà thôi." Lưu Đại bất lực ra lệnh.

Trong không gian tăm tối như này, âm thanh ma xui quỷ khiến hờn ai dỗi ai đều dai dẳng từ tai này qua tai kia.

Sợ hãi trong lòng mỗi người đều cao hơn hết thảy, chỉ biết lùi và lùi, chém vào vô định bởi vì sợ Y Thiên tới, cũng vì sợ nếu mình không chém bừa thì kẻ bị chém bừa sẽ là mình.

Lưu Nhị Can xoay người, song dao găm chém vào không khí nhưng chỉ chạm phải những làn khói đen vô định.

"Chết tiệt! Không phải rồi."

"Lưu Nhị Can! Là đệ sao? Lui lại phía ta đừng vung dao bừa nữa."

"Được!" Hắn cảm nhận được hơi lạnh phả ngay sau gáy, gương mặt vốn lạnh lùng giờ đây đã hiện rõ vẻ căng thẳng tột độ.

Y Thiên xuất hiện ngay sau lưng Nhị Can, cánh tay Huyết Ma Dịch biến thành một lưỡi kiếm máu sắc lẹm, Âm Dương Nhãn rực lên tia sáng chết chóc.

Hắn không tấn công vào nơi trọng yếu, mà chỉ để lại một vết chém dài trên vai Nhị Can rồi lại biến mất vào sương mù.

"Thứ nhất, là để trả lại nhát dao găm ban nãy. Thứ hai... là để ngươi tự nhận ra rốt cuộc vết dao này là ta chém hay là huynh đệ ngươi gây ra. Bởi vì nếu là ta thì tại sao lại không đem cổ ngươi hái xuống?"

Lưu Tam Bảo đứng giữa màn sương, Kim Cang Bàn Tượng của hắn dù mạnh nhưng lúc này lại giống như một gã khổng lồ mù, quờ quạng đánh vào hư không.

Hắn bắt đầu cảm thấy sợ hãi, cái cảm giác bị một kẻ Ngụy Linh Căn - Luyện Khí Kỳ vây hãm ngay là một nỗi nhục nhã xuyên thấu tâm can.

"Ra đây! Có giỏi thì ra đây đánh chính diện với ta! Đừng có dùng lời lẽ khích tướng chia rẽ huynh đệ bọn ta."

"Chính diện? Chẳng lẽ một tên đâm sâu lưng chính đại ca ruột của mình lại có tư cách đó sao?" Giọng nói của Y Thiên vang lên ngay trên đỉnh đầu, kèm theo đó là tấm Vô Hạn Cấm Phiên khổng lồ phủ xuống như bầu trời sụp đổ.

Những sợi xích linh hồn từ trong lá cờ phóng ra, quấn chặt lấy vòi của Kim Cang Bàn Tượng, kéo ghì nó xuống mặt đất với một sức mạnh không tưởng.

"Mắc câu rồi, chỉ có thể dùng dị chứng nghi binh. Dẫn dụ bọn hắn sốc lên nỗi nghi ngờ. Khi đó mới có thể an toàn trốn thoát!" Y Thiên thầm tính toán trong đầu.

Sau đó ở giữa bức sương mù mịt mờ, thân ảnh hắn hiện ra đứng bất động giữa trảng cỏ, nhưng luồng Sát Khí đặc quánh từ cơ thể hắn bắt đầu lan tỏa như một thứ dịch bệnh vô hình.

Không gian xung quanh rừng Hoàng Hạc bỗng chốc trở nên xám xịt, tiếng lá cây xào xạc nghe như tiếng thì thầm oán hận của những linh hồn tử nạn.

Ánh mắt hắn lóe lên luồng sáng quỷ dị, xoáy sâu vào tâm trí của hai huynh đệ họ Lưu.

Sương khói quỷ dị tan dần theo cái phẩy cờ của Y Thiên.

"Nhị Can, ngươi nhìn xem đôi bàn tay đang cầm Ngũ Sắc Hoa Liên kia kìa." Y Thiên khẽ nghiêng đầu, môi nhếch lên một nụ cười đầy ma mị, tay trái hắn chỉ về phía Tam Bảo:

"Máu trên chiếc ngà voi của hắn vẫn còn nóng đấy. Ngươi tin rằng sau khi giết ta, hắn sẽ để ngươi yên vị ngồi ghế Nhị ca sao?"

Lưu Nhị Can nghe vậy, hơi thở bỗng trở nên dồn dập, đôi song dao găm trong tay run rẩy kịch liệt theo nhịp đập của trái tim đang bị Sát Khí xâm chiếm.

Hắn quay sang nhìn Tam Bảo, trong mắt giờ đây chỉ còn thấy sự phản bội và dã tâm điên cuồng của đứa em út. Những ký ức về sự hiền lành của Tam Bảo bị luồng khí đen che lấp, thay thế bằng hình ảnh chiếc ngà voi xuyên thấu lưng đại ca.

"Tam Bảo... ngươi thực sự... muốn thay máu cả Hắc Nhân Đội sao?" Lưu Nhị Can gầm lên, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn và nghi hoặc, đôi chân hắn nhún mạnh làm mặt đất nổ tung.

Hắn lao vút tới, cặp dao găm vạch lên không trung hai đường sáng đen tuyền.

"U Ảnh Thập Tự Trảm!"

Lưu Tam Bảo đang trong cơn thịnh nộ, lại bị Sát Khí của Y Thiên kích thích bản năng tự vệ cực hạn, hắn không hề giải thích mà trực tiếp ra lệnh cho Khí Linh phản đòn.

"Ngươi cũng muốn cản đường ta sao, nhị ca?" Hắn gào lên, gương mặt đỏ gay gắt, đôi tay kết ấn điều khiển Kim Cang Bàn Tượng:

"Bàn Tượng Hộ Thân - Thạch Phá Thiên Kinh!"

Rầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên khi cặp dao găm va chạm với lớp da đá cứng cáp của đại tượng, tia lửa bắn tung tóe nhuộm đỏ một vùng cỏ xanh.

Lưu Đại thấy cảnh tượng huynh đệ tương tàn thì gầm lên một tiếng xé lòng, hắn dùng thanh đại đao mẻ cắm xuống đất để giữ thăng bằng.

"Dừng tay lại! Các đệ bị trúng kế ly gián của nó rồi!"

Lưu Đại lao vào giữa hai người, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy cổ tay Nhị Can, đồng thời dùng vai húc mạnh vào hông Tam Bảo để tách hai người ra. Vết thương ở bụng hắn lại toác ra, máu chảy đầm đìa nhuộm đỏ cả vạt áo, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định đến đáng sợ.

"Tỉnh lại đi! Kẻ thù là hắn ta, không phải huynh đệ ruột thịt!"

Tuy nhiên, Sát Khí của Y Thiên quá nồng đậm, nó như một lớp màn đen che phủ lý trí của Nhị Can và Tam Bảo, khiến lời nói của Đại ca chỉ như tiếng gió thoảng mây bay. Nhị Can vặn mình, dùng chuôi dao găm đánh bật tay Lưu Đại ra, gương mặt hắn đầy vẻ cuồng loạn.

"Huynh quá nhu nhược rồi Đại ca! Để đệ giết chết tên phản đồ này trước!"

Trong lúc ba huynh đệ đang hỗn chiến trong vòng xoáy nghi kỵ, Y Thiên khẽ lùi lại, thân hình hắn nhạt dần rồi biến mất vào hư không như một làn khói.

Hắn đã lợi dụng khoảnh khắc hỗn loạn nhất để tẩu thoát, để lại một bãi chiến trường bát nháo với những tiếng gào thét và va chạm binh khí chát chúa.

"Đúng là một màn kịch hay, tiếc là ta không có thời gian xem hết."

Lưu Đại là người duy nhất giữ được chút tỉnh táo cuối cùng, hắn nhận ra khí tức của Y Thiên đang xa dần thì đôi đồng tử đột ngột co rút lại.

Hai tay bắt đầu kết những ấn quyết vô cùng phức tạp, miệng lẩm nhẩm những cổ tự huyền bí. Cắn đầu ngón tay cho dòng tinh huyết chảy ra, một luồng linh lực đỏ thẫm từ đôi bàn tay hắn thấm xuống mặt đất, lan tỏa nhanh như chớp.

"Muốn chạy? Đâu có dễ thế!" Lưu Đại nghiến răng, gương mặt hắn hiện lên vẻ hung ác của một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng. Hắn hét lớn một tiếng, bàn tay đập mạnh xuống mặt cỏ:

"HẮC GIỚI NGẠN - KHÔNG GIAN TOÀN THU!"

Ngay lập tức, trong phạm vi vài trượng xung quanh, một bức màn bóng tối mỏng như cánh ve bỗng dưng hiện lên, bao bọc lấy toàn bộ không gian.

Y Thiên, lúc này đang ở cách đó hàng chục mét, bỗng cảm thấy không gian xung quanh mình bị bóp méo dữ dội, một lực hút vô hình kéo ngược hắn lại.

Hắn ngỡ ngàng nhìn thấy mình bị kéo lùi về tâm vòng tròn, ngay trước mặt ba huynh đệ họ Lưu.

Bức màn Hắc Giới Ngạn co rút lại thành một cái lồng giam vững chắc, ép Y Thiên phải hiện hình với vẻ mặt không tin nổi vào mắt mình.

Lưu Đại nhìn hắn, hơi thở hổn hển nhưng nụ cười lại đầy vẻ đắc thắng và tàn nhẫn:

"Ta đã nói rồi... ta sẽ không để ngươi lừa thêm một lần nào nữa. Trận chiến này, giờ mới thực sự bắt đầu."

Lưu Nhị Can và Lưu Tam Bảo lúc này cũng sực tỉnh khỏi cơn mê hoặc, nhìn thấy kẻ thù ngay trước mắt, sự tức giận lại một lần nữa bùng phát nhưng lần này nhắm đúng mục tiêu.

Những tên thuộc hạ Hắc Nhân Đội còn sót lại cũng nhanh chóng vây quanh, đồng loạt kích hoạt Khí Linh của mình:

"Hắc Nhân Trận - Vạn Tiễn Xuyên Tâm!"

Thanh huyết đao trên tay như hóa thành ngọn thương, mặc kệ lưỡi kiếm sắc nhọn hay chuôi kiếm phẳng lì, hắn nắm chặt vào như cầm trên tay một ngọn thương. Mũi kiếm, lóe lên ánh điện ma mị.

Chờ đợi các sợi linh lực từ trận pháp kết thành của Hắc Nhân Đội phóng tới, theo từng quỹ đạo xoay tròn quỷ dị của Y Thiên, một sợi linh lực cũng không xuyên qua nổi.

Tam huynh đệ họ Lưu bấy giờ đang ở phía sau thở hồng hộc, cố gắng ổn định linh lực, hồi phục vết thương.

Bởi vì bọn hắn biết tiếp theo sẽ là trận quyết định, ánh nhìn bọn hắn trao cho nhau bây giờ hệt như năm xưa, chỉ là sự sôi sục của dòng máu đào, chứ không phải sự nghi kỵ, Y Thiên là đối thủ nhưng đồng thời cũng là chất xúc tác để cho huynh đệ bọn hắn lần nữa sát cánh bên nhau, trưởng thành hơn.

Y Thiên đứng giữa vòng vây, trận pháp dồn dã dần vơi, để lại những hơi thở gấp gáp.

"Chỉ vậy thôi sao?" Hắn vứt thanh huyết đao gãy sang một bên, đôi bàn tay nắm chặt lại tạo thành tiếng xương kêu răng rắc.