Mỗi lúc như vậy, tôi lại thuận thế ôm luôn lấy tay anh.
Anh liếc tôi một cái, tôi cười tủm tỉm mấp máy môi: Em đang ủ ấm tay cho anh mà!
Anh cũng không nói gì, cũng không rút tay về, chỉ mở các ngón tay ra, bao bọc lấy tôi hoàn toàn.
Thế là có một hơi ấm xoa dịu, lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tay anh lúc nào cũng ấm áp hơn tôi.
10
Chu Huyên cảm thấy tôi thích Tống Thận nhiều hơn một chút.
Cô ấy dạy dỗ tôi: "Trong chuyện tình cảm, nhất định phải để anh ấy thích cậu nhiều hơn cậu thích anh ấy, như thế cậu mới có thể hạnh phúc, biết không?"
Tôi chần chừ: "Nhưng mà… cho dù mình có thích anh ấy nhiều hơn, mình cũng rất vui mà, siêu siêu vui luôn."
Chu Huyên ngã vật xuống giường, than trời: "Hết cứu nổi cậu rồi."
Tôi không nhịn được mỉm cười.
Tình yêu của Tống Thận rất nội liễm, không phô trương như tôi.
Anh cũng không dễ dàng đưa ra quyết định, nhưng một khi đã quyết định làm gì, anh sẽ dồn tâm huyết để làm cho thật tốt.
Một lời hứa đáng giá ngàn vàng, anh chính là kiểu người như vậy.
Những sự ngọt ngào không lộ ra ngoài của anh, tôi chỉ muốn đem giấu nhẹm đi từng chút một, để tự mình ngắm nghía, ai cũng đừng hòng biết được.
Kim ốc tàng kiều, tôi thì tàng Tống Thận.
Kỳ nghỉ hiếm hoi, anh rủ tôi đi chơi.
Đi máy bay, chuyển sang tàu cao tốc rồi lại chuyển sang xe buýt, chúng tôi đi từ Bắc xuống Nam.
Chiếc xe băng qua những cánh đồng, từng mảng từng mảng thực vật xa lạ.
Tống Thận nói, đây là cây t.h.u.ố.c lá.
Tôi từ nhỏ sống ở miền Bắc, suốt dọc đường nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ.
Anh liền nhường chỗ ngồi cạnh cửa sổ cho tôi, tôi ngắm phong cảnh, còn anh ngắm tôi.
Chuyến xe buýt đến điểm đích khởi hành vào lúc chạng vạng tối, tôi ngủ gục trên vai anh.
Lúc tỉnh dậy, xuyên qua cửa sổ xe, tôi thấy một vầng trăng sáng vằng vặc.
Dãy núi ngoài cửa sổ vụt qua, chỉ có ánh trăng là vẫn sáng tỏ từ đầu đến cuối.
Tôi lén lút hướng về ánh trăng ước nguyện: Chỉ mong người dài lâu, ngàn dặm cùng ngắm trăng.
Nhìn sang Tống Thận, anh thế mà lại ngủ mất rồi.
Chỉ là ngủ không được sâu giấc lắm, không biết mơ thấy gì mà khẽ cau mày.
Tôi lén vươn tay chạm vào giữa chân mày anh.
Một khuôn mặt đẹp như vậy, tôi thật không nỡ để anh nhíu mày.
Dù chỉ là một chút xíu khó chịu cũng không muốn.
Xe buýt dừng ở trạm thu phí, Tống Thận mở choàng mắt.
Tôi hoàn toàn không kịp phòng bị, vẫn duy trì tư thế cúi đầu nhìn anh, bị anh bắt quả tang tại trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh chớp mắt rất chậm, mang theo chút mơ màng của người vừa mới tỉnh giấc.
Tôi hơi ngại ngùng vì bị bắt quả tang, cười gượng chuẩn bị nằm lại chỗ cũ.
Giây tiếp theo, anh giữ c.h.ặ.t lấy gáy tôi, hôn lên.
11
Rất nhẹ, chạm vào rồi rời ra ngay.
Ghế sau có người bật đèn đọc sách, vươn tay lấy đồ trên giá hành lý.
Tống Thận rất nhanh đã buông tôi ra.
Mặt nóng ran như lửa đốt, tôi lấy mũ áo khoác trùm kín mặt, kéo khóa lên tận cùng, chỉ để lộ hai con mắt.
Anh dùng hai tay chống lên má tôi, quay tôi lại nhìn thẳng vào anh.
"Dễ xấu hổ thế này," anh hỏi: "Gặp người lớn thì làm sao bây giờ?"
Gặp người lớn?
Lòng bàn tay lập tức tứa ra một lớp mồ hôi mỏng, tôi càng thêm căng thẳng: "Sao anh không nói trước? Em chưa chuẩn bị gì cả."
Anh dường như thấy hơi buồn cười, hỏi: "Em muốn chuẩn bị cái gì?"
Tôi xoắn xuýt: "Ví dụ như làm sao để lễ phép chu toàn, làm sao để cô chú thích em… Những chuyện này em chưa từng trải qua, phải chuẩn bị bài trước chứ."
Tống Thận nhìn tôi, khóe môi cong lên, ý cười rất nhanh lại được giấu đi.
Anh nói: "Không phải cô chú."
Tôi thắc mắc: "Hả?"
Anh nói: "Bố mẹ anh qua đời rồi, muốn dẫn em đi gặp người lớn, là những người bạn cũ của họ."
Trong không gian tối tăm của chiếc xe, anh cứ dùng giọng điệu bình thản như thế để kể về một chuyện như vậy.
Tôi không chớp mắt nhìn anh.
Tống Thận nói: "Có phải làm em sợ rồi không?"
Tôi nắm lấy tay anh, rất nghiêm túc nhìn anh.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
"Họ không còn nữa, vậy em nhất định phải yêu anh nhiều hơn một chút mới được."
Tống Thận không nói gì nữa, chỉ nhìn tôi.
Tôi kéo bàn tay anh áp lên má mình, dùng nhiệt độ của khuôn mặt để sưởi ấm vùng da vừa bị nhiễm lạnh của anh.
Tôi nói khẽ: "Nếu biết sớm hơn một chút, em sẽ yêu anh sớm hơn một chút, yêu anh gấp bội phần."
Anh rút tay về, ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Tôi lại nhìn thấy ánh trăng ngoài cửa sổ xe.
Chỉ mong người dài lâu, chỉ mong người dài lâu.
12
Người lớn của Tống Thận rất hiền từ.
Mặc dù nhìn qua có vẻ cấp bậc rất cao, nhưng lúc nói chuyện với chúng tôi, ánh mắt hiền từ của chú ấy chẳng khác gì ba tôi. Tôi được sủng ái mà đ.â.m lo, vội vàng rót rượu, cúi người chạm ly với chú.