Thiên Sơn Ta Độc Hành

Chương 7



 

Tống Thận định cản tôi, không cản kịp, tôi đã ừng ực uống cạn.

 

Ánh mắt anh có ý trách móc.

 

Chú Viên mỉm cười: "Nhiều năm như vậy, cuối cùng bên cạnh Tiểu Thận cũng có một người, có thể sống một cuộc sống của người bình thường. Cảm ơn cháu."

 

Tống Thận rũ mắt, cũng không nói gì.

 

Không hiểu sao tôi hơi đỏ hoe mắt, có lẽ là do ly rượu trắng kia tác oai tác quái.

 

Tôi nói: "Không cần cảm ơn đâu ạ, muốn cảm ơn thì cũng là cháu cảm ơn anh ấy, cho cháu cơ hội. Chú không biết đâu, là cháu theo đuổi anh ấy đấy, ha ha ha ha ha."

 

Hiếm khi Tống Thận có chút ngượng ngùng, anh nói nhỏ giải thích: "Cô ấy cứ uống rượu vào là như vậy đấy ạ."

 

Chú Viên nhìn tôi, lại nhìn Tống Thận, cũng bật cười.

 

Bữa cơm này ăn rất lâu, phần lớn thời gian là chú Viên kể về những câu chuyện thú vị hồi nhỏ của Tống Thận.

 

Tôi vừa nghe, vừa phác họa hình ảnh Tiểu Thận trong đầu.

 

Chắc chắn cũng giống như bây giờ, đẹp trai vô cùng, lại lạnh lùng.

 

Không ai biết được, khi ở riêng, anh có thể ấm áp đến mức nào.

 

Lúc tàn tiệc đã là tối muộn, chúng tôi chào tạm biệt chú Viên, chậm rãi đi bộ về nhà trọ.

 

Trong sân đình có từng chậu từng chậu hoa không gọi được tên.

 

Thật kỳ diệu, ở miền Bắc, mùa này hoa ngoài trời đã không còn nở nữa rồi.

 

Tống Thận kéo một chiếc ghế ra, bảo tôi ngồi xuống từ từ ngắm.

 

Tôi đột nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ lạ, kéo tay anh: "Anh có thấy anh rất giống hoa hồng không?"

 

Anh hỏi lại: "Hoa hồng?"

 

Tôi gật đầu lia lịa: "Thoạt nhìn thấy thì thấy thật đẹp; định vươn tay ra hái thì lại bị gai đ.â.m."

 

Anh nhìn tôi, có chút ngập ngừng: "Xin lỗi em."

 

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh, áp má vào cổ anh làm nũng.

 

"Không cần nói xin lỗi, còn nửa câu sau nữa cơ mà… Tống Thận, khi anh thực sự sẵn sàng tiến lại gần một người, anh sẽ tự tay bẻ hết những chiếc gai đó đi, vì thế nên chỉ còn lại sự xinh đẹp thôi. Ha ha ha ha, em có giống nhà thơ không?"

 

Tống Thận không nói gì, chỉ siết c.h.ặ.t lấy tay tôi hơn một chút.

 

Tôi gắng gượng ngồi thẳng lưng, sát lại gần tai anh.

 

Lẩm nhẩm lẩm bẩm: "Tống Thận, em yêu anh lắm. Cảm ơn anh đã cho em cơ hội được đến gần anh, anh không biết đâu, ở bên anh, em vui vẻ nhường nào."

 

13

 

Vào đến phòng, mới phát hiện Tống Thận đặt phòng standard.

 

Hai chiếc giường đơn, ranh giới Sở Hà Hán Giới, rạch ròi thanh bạch.

 

Tôi lườm anh, anh né tránh ánh mắt của tôi.

 

Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, tôi nằm trên giường, càng nghĩ càng thấy tức tối chán nản.

 

Ở chiếc giường bên kia, nhịp thở của Tống Thận nhè nhẹ, hình như đã ngủ rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sao anh ấy có thể! Sao có thể chứ!

 

Tôi thế mà lại chẳng có chút sức hấp dẫn nào sao?

 

Tôi tụt xuống giường, rồi lại leo lên giường, trèo sang giường của anh.

 

Anh mở mắt ra.

 

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào, tôi có thể đọc được sự nghi hoặc trong ánh mắt anh.

 

Tôi lật chăn lên, chui vào, mặt không đỏ tim không đập mà nói: "Ây da, lâu lắm không mộng du, cảm thấy hôm nay rất thích hợp."

 

Tống Thận im lặng không nói, xoay người xuống giường, vòng qua chiếc giường ban đầu của tôi, nằm xuống.

 

Tôi bực mình, ngồi dậy, bước một bước qua thẳng chỗ anh.

 

Cách một lớp chăn, tôi dùng cả tay chân, quấn c.h.ặ.t lấy anh.

 

"Em đáng ghét đến thế sao? Bạn trai nhà người ta đều muốn dính lấy bạn gái, tại sao anh lại không muốn?"

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Tống Thận có chút nhẫn nhịn, dời tầm mắt đi: "Em xuống trước đã."

 

Tôi muốn khóc: "Em không muốn."

 

Anh nửa dỗ nửa khuyên: "Nhiệt độ thấp, em sẽ bị cảm lạnh đấy."

 

Tôi chui tọt vào chăn, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh.

 

Mặc kệ biểu cảm sửng sốt của anh, tôi mỉm cười ngọt ngào: "Như thế này thì sẽ không bị cảm lạnh nữa."

 

Tống Thận trông có vẻ không muốn nói chuyện lắm.

 

Tôi lại an ủi anh: "Anh không cần phải lo lắng em sẽ làm gì anh đâu, em căn bản đ.á.n.h không lại anh mà. Nếu em có hành vi phạm pháp, anh cứ việc trói em lại là được."

 

Anh nhẹ nhàng thở hắt ra, cuối cùng vẫn nói: "Ngủ đi."

 

14

 

Tôi không biết anh có ngủ được hay không, dù sao thì tôi cũng không ngủ được.

 

Cánh tay Tống Thận đè lên n.g.ự.c tôi, tôi không dám nhúc nhích.

 

Sợ… đè bẹp anh.

 

Lại không dám buông tay, sợ anh lẳng lặng rời đi.

 

Không ngủ được, tôi liền ngắm khuôn mặt lúc ngủ của anh.

 

Lông mi thật dài, làn da thật trắng, thật không biết anh lớn lên kiểu gì.

 

Không biết qua bao lâu, từ phòng cách vách truyền đến vài tiếng động đứt quãng.

 

Tôi chợt nhận ra đó là âm thanh gì, hai má bỗng đỏ bừng, rụt cổ rúc sâu vào trong chăn.

 

Chiếc giường đơn quá hẹp, không thể tránh khỏi việc chạm vào da thịt anh.

 

Tôi luống cuống rụt chân lại, sợ làm anh lạnh.

 

Cứ đến mùa đông là tay chân tôi lại lạnh ngắt, tối nay không ngâm chân, đến tận bây giờ chân vẫn lạnh buốt.