Thời Đại Mới (Phần 1: Đông Hoa Sơ Khởi Chí)

Chương 195: Đoạt sắc



Lại Thiên khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén lập tức chuyển về hướng phát ra thanh âm.

Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn thấy một bóng hình nữ tử đang liều mạng chạy, trùng hợp thay lại là về phía hắn.

Hắn liếc mắt một cái liền nhận ra ngay, đây chẳng phải là vị y nữ phàm nhân đã dùng quyển đan phương đổi lấy hai viên nội đan của hắn trong hội trao đổi hay sao? Mà kẻ đang đuổi theo phía sau nàng ta là...?

Trong tầm mắt của Lại Thiên, hai gã nam tu sĩ, một kẻ tu vi khoảng Linh Thể tầng chín, kẻ còn lại có lẽ đã là Linh Thể tầng mười, đang vừa đuổi vừa trêu đùa nữ nhân kia như mèo vờn chuột.

Nữ nhân nọ thì chỉ biết liều mạng chạy về hướng này.

Lại Thiên hai mắt híp lại, rất nhanh liền nhận ra một tia quen thuộc trên người hai gã tu sĩ kia. Không sai, chính là hai kẻ cũng có mặt tại hội trao đổi ở Thiết Bạo Đường lúc nãy.

Xem ra, hai tên này cũng thuộc dạng tâm tư nhanh nhạy, vừa thấy nữ nhân rời đi liền lập tức lén lút bám theo. Ý đồ giết người đoạt bảo đã hiện rõ trên mặt chúng.

"Ha ha, mỹ nhân, còn muốn chạy đi đâu, mau đứng lại!" Tên tu sĩ có vẻ là sư đệ, tu vi Linh Thể tầng chín, cất lên một tràng cười dâm tà. Hắn quay sang tên bên cạnh, nói: "Sư huynh, lát nữa hai viên nội đan, huynh một viên, ta một viên. Nhưng mỹ nhân này... huynh phải nhường cho ta!"

Tên sư huynh tu vi cao hơn một bậc, vẻ mặt cũng có phần trầm ổn hơn, khẽ quát: "Được rồi, cái đồ háo sắc nhà ngươi! Đùa cũng đủ rồi, mau chóng bắt lấy nàng ta, đêm dài lắm mộng."

"Đừng... đừng qua đây!" Nữ nhân kia vừa chạy vừa tuyệt vọng kêu lớn.

Lại Thiên đứng yên tại chỗ, chỉ khẽ lắc đầu thở dài một tiếng. Vốn là vừa tìm được một nơi thanh tịnh để tu luyện, ai ngờ lại gặp phải chuyện phiền phức thế này, làm hỏng cả nhã hứng.

Hai gã tu sĩ, một Linh Thể tầng chín, một Linh Thể tầng mười.

Đối với hắn mà nói, không phải là không giải quyết được, nhưng chung quy cũng có chút phiền toái.

Hắn tự cân nhắc trong lòng, hay là cứ mặc kệ chuyện này. Dù sao trong Tu Chân Giới, chuyện giết người đoạt bảo, cá lớn nuốt cá bé này hắn đã chứng kiến nhiều không kể xiết.

Chỉ có thể trách nữ nhân này, thân là một phàm nhân lại dám cả gan mang theo bảo vật tiến vào nơi hỗn tạp của giới tu sĩ, bị người khác để mắt tới cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Có điều, nghĩ đi nghĩ lại, đáy lòng hắn vẫn có một tia không đành. Nói gì thì nói, nàng ta cũng xem như là một "khách hàng" vừa trao đổi vật phẩm với hắn. Nếu cứ thế thấy chết không cứu, đạo tâm của hắn ít nhiều cũng sẽ lưu lại một vết rạn.

Ngay tại khoảnh khắc Lại Thiên còn đang do dự, nữ nhân kia do quá mức kinh hoảng mà vấp phải một gốc cây khô trên mặt đất, cả người ngã sóng soài. Tấm lụa mỏng che mặt cũng theo đó mà tuột xuống, để lộ ra một dung nhan kiều diễm tuyệt mỹ, chỉ là giờ phút này đang đẫm lệ và tràn đầy vẻ sợ hãi.

Nàng gắng gượng chống người đứng dậy, vừa ngẩng đầu định chạy tiếp thì đã thấy rõ thân ảnh của Lại Thiên đang đứng sừng sững ở phía trước.

Nàng lập tức nhận ra đây chính là vị công tử đã đổi nội đan cho mình.

Tựa như người sắp chết đuối vớ được cọc gỗ, nàng không còn giữ được chút câu nệ nào nữa, thất thanh hô lớn: "Tiên nhân công tử! Cầu xin ngài cứu mạng!"

Lại Thiên nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn lệ cùng gương mặt xinh đẹp đang mang vẻ khẩn cầu tột độ kia, trái tim vốn đã nguội lạnh của hắn chợt nổi lên một tia rung động.

Tên sư đệ đang truy đuổi phía sau, khi thấy được dung mạo thật của nữ nhân, hai mắt hắn nhất thời sáng rực lên, vẻ háo sắc sôi trào.

Hắn dường như cũng không thèm để tâm đến sự tồn tại của Lại Thiên ở phía xa, không còn chút kiêng dè nào nữa, hai chân vận đủ linh lực rồi phóng vọt tới, bàn tay duỗi thẳng ra định chộp lấy thân hình mềm mại của mỹ nhân.

Ngược lại, tên sư huynh thì tâm tư cẩn thận hơn.

Hắn nhận ra thân ảnh quen thuộc của Lại Thiên, chính là người lúc nãy có thể một lần xuất ra mười ba viên nội đan hạ giai.

Trong lòng hắn lập tức dâng lên một cỗ kiêng kỵ, bước chân bất giác cũng chậm lại một nhịp.

Đúng lúc này, một tiếng "Vút" xé gió vang lên!

Một đạo xích quang từ vị trí của Lại Thiên đột nhiên bắn ra, tốc độ nhanh như thiểm điện.

Nó không nhắm vào ai, chỉ sượt qua ngay trước mặt tên sư đệ đang lao tới, rồi "phập" một tiếng, cắm sâu vào hàng rào gỗ trên một thửa ruộng hoang gần đó.

Luồng sát khí lạnh như băng toả ra từ đạo xích quang khiến cho tên sư đệ đang hừng hực dục vọng phải cứng đờ cả người, tâm thần như bị một chậu nước lạnh dội thẳng vào đầu.

Tên sư huynh phía sau thấy cảnh này cũng cả kinh. Hắn còn không thấy Lại Thiên đã động tay từ khi nào.

Tên sư đệ lúc này nén lại một tia tức giậc quay sang phía đạo xích quang kia vừa phóng ra, là một nam tử khôi ngô tuấn tú đang thong thả bước.

Người này không phải ai khác, chính là Lại Thiên.

Hắn vậy mà lại làm cái chuyện anh hùng cứu mỹ nhân xưa cũ này.

Hai tên kia lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo lại, chúng vội vàng lui về sau vài bước, đứng sóng vai cùng nhau, ánh mắt vừa tức giận lại vừa kiêng dè nhìn chằm chằm về phía Lại Thiên.

Chúng nhất thời không dám manh động, một phần vì hoàn toàn nhìn không thấu tu vi của hắn, phần lớn hơn là do ấn tượng về việc hắn có thể tuỳ tay lấy ra mười ba viên nội đan linh thú vẫn còn quá sâu đậm.

Nữ nhân kia lúc này đã tạm thời thoát hiểm, nhưng vẫn không dám dừng lại mà chạy thật nhanh đến nấp sau lưng Lại Thiên.

Tên sư đệ thấy mỹ nhân sắp vuột khỏi tay, hai mắt tức đến đỏ ngầu.

Hắn gầm lên một tiếng, phất tay một cái, một thanh nỏ lớn bằng gỗ đen liền hiện ra.

Hắn lắp tên, nhắm thẳng vào đôi chân của nữ nhân, rõ ràng là muốn phế đi hai chân của nàng để không thể chạy trốn.

"Viu!"

Mũi tên được linh khí gia trì vừa rời khỏi dây cung, thân ảnh của Lại Thiên ở phía trước bỗng nhiên nhoè đi một cái.

Chỉ trong nháy mắt, hắn đã dùng độn quang hiện ra ngay trước mặt nữ nhân, lưng hướng về phía nàng.

Hắn chỉ tuỳ ý giơ một tay lên, động tác nhẹ nhàng, đã đem mũi tên đang lao tới với tốc độ kinh người kia đánh văng sang một bên.

Huynh đệ hai tên cướp bảo thấy cảnh này thì kinh ngạc đến há hốc mồm.

Chúng không thể tin nổi lại có người có thể dùng tay không đỡ lấy mũi tên cường khí một cách dễ dàng như vậy.

Tên sư huynh cố gắng làm ra vẻ hoà hoãn, cất giọng nói: "Vị đạo hữu này, tại hạ không biết huynh đệ chúng ta có chỗ nào đắc tội, vì cớ gì ngài lại muốn nhúng tay vào việc này?"

Lại Thiên lúc này mới chậm rãi quay đầu lại, khoé miệng khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không.

Hắn nói ra một câu khiến hai tên kia và cả nữ nhân phía sau đều phải ngẩn cả người: "Nữ nhân này, tại hạ nhìn cũng thuận mắt. Không biết nhị vị đạo hữu có thể cắt ái, nhường lại cho tại hạ hay không?"

"Ngươi...!" Tên sư đệ tính tình nóng nảy, nghe vậy liền tức đến đỏ bừng cả mặt, bất giác thốt lên.

Nhưng hắn còn chưa nói hết lời, đã bị tên sư huynh vội vàng đưa tay ngăn lại, ghé vào tai nói nhỏ: "Sư đệ, đừng có ngu xuẩn! Người này, chúng ta không phải đối thủ, mau rút lui!"

Lại Thiên dường như không để tâm đến hành động của chúng. Hắn chỉ khẽ vẫy tay một cái.

Thanh Xích Vương Dao đang cắm trên hàng rào gỗ kia liền "vù" một tiếng, tự động bay ngược trở về. Đường bay của nó cố ý lướt qua ngay trên đỉnh đầu của hai huynh đệ cướp bảo.

Luồng kiếm khí sắc bén khiến cả hai tên nhất thời cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Chúng nào dám chần chừ thêm một khắc, vội vàng thi triển thân pháp, thân hình hoá thành hai đạo lưu quang, quay đầu tẩu vi vào khu dân cư phía xa, chớp mắt đã không thấy tăm hơi.