Tứ thái thái lo lắng: "Đã bẩm báo với Tứ lão gia chưa?"
Nhạn Linh thưa: "Dạ rồi ạ, tiểu tư bên ngoài đã chạy đi bẩm báo Tứ lão gia trước tiên."
Tứ thái thái gật đầu nhìn Dung Hoa: "Tứ thúc của con ra mặt giải quyết ắt hẳn sẽ êm xuôi thôi, chỉ cần trình bày với nha môn là Tô Trường Cửu không có mặt trong phủ là xong."
Nhạn Linh xưa nay chưa từng va chạm với mấy chuyện đao to búa lớn thế này, thoạt nghe hung tin quả tình kinh hồn bạt vía. Lúc này thấy Tứ thái thái ung dung coi nhẹ mọi chuyện bèn thở phào nhẹ nhõm. Một người thật thà chất phác như Tô Trường Cửu làm sao lại dám vấy m.á.u g.i.ế.c người, nghĩ đến thôi đã nổi da gà da vịt.
Dung Hoa dặn dò: "Em lui xuống dóng tai nghe ngóng tình hình đi, nếu có động tĩnh gì thì bẩm báo lại."
Nhạn Linh vâng lời thoái lui.
Dung Hoa liếc nhìn Tứ thái thái, bụng bảo dạ nếu Tứ thúc phụ có thể dăm ba câu đuổi được đám sai nha đi thì còn gì bằng. Chẳng qua là nàng đa nghi, hiện thời Tiết gia neo người ít ỏi, nhỡ bị kẻ xấu giăng bẫy mưu tính thì quả thực...
Dung Hoa nhỏm dậy: "Tứ thẩm, chúng ta cùng qua xem Lão phu nhân thế nào!" Đại họa tày đình này nhẽ ra phải bẩm báo cho Lão phu nhân từ sớm, ngặt nỗi nàng e dè bệnh tình của Lão phu nhân nên mới giấu nhẹm đi. Ngặt nỗi nha môn đã đến gõ cửa, giờ có muốn bưng bít cũng không xong.
...
Dung Hoa và Tứ thái thái bước vào phòng, trông thấy Nhị thái thái dẫn theo Tiền thị và Nhuận ca đang nói chuyện với Lão phu nhân.
Nhị thái thái đang than vắn thở dài: "Hồi lo hôn sự cho Minh Bách tuy vất vả nhưng được cái có nương chủ trì đại cục, nay nương giao phó hết thảy cho con lo liệu, con nơm nớp lo lỡ hụt mất khâu nào, người ngoài nhìn vào lại chê cười cho."
Lão phu nhân bật cười: "Giờ mới thấu việc rước dâu khó nhọc cỡ nào sao? Ngươi cằn nhằn gì chứ, phải nhớ năm xưa ta đã rước ròng rã tới bốn nàng dâu về đấy."
Nhị thái thái phì cười: "Nương là bậc thành tinh rồi, ngàn vạn người cũng bói chẳng ra một người như nương, chúng con làm sao dám sánh bì."
Lão phu nhân tiếp lời: "Hôn sự của Minh Bách có ta nâng đỡ, đến lượt Minh Ái thì bên cạnh ngươi đã có Sơ Phương lo liệu giúp rồi, đâu cần phải cậy nhờ đến tấm thân già cỗi này của ta nữa."
Lúc này, Dung Hoa và Tứ thái thái đã vén rèm bước vào.
Nhị thái thái vẫn tiếp tục khen ngợi Tiền thị: "Đứa nhỏ này tâm tư nặng nề, con không dám sai bảo nó. Hôm qua con mới thuận miệng bảo muốn may cho nương đôi hài mới để xua đi bệnh khí, nó vừa nghe Lão phu nhân trong người khó ở, bèn giam mình trong phòng cặm cụi khâu vá suốt đêm, quả nhiên đã may xong đôi hài này."
Dung Hoa thoạt nhìn đã thấy ngay đôi hài mới màu hồng đào Lão phu nhân đang đi dưới chân.
Lão phu nhân cũng trông thấy Dung Hoa và Tứ thái thái, bèn vẫy tay gọi vào ban tọa.
Dung Hoa, Tứ thái thái tiến lên hành lễ thỉnh an.
Nhị thái thái nghe ngóng được chuyện Tô Trường Cửu trong viện của Dung Hoa gây họa, bèn dẫn Tiền thị và Nhuận ca sang phòng Lão phu nhân, vừa để ca tụng sự hiếu thuận của Tiền thị, vừa khéo léo bẩm báo tiến độ lo liệu hôn sự cho Tiết Minh Ái. Nhị thái thái quả là cao tay trong việc chớp thời cơ.
Đợi Dung Hoa và Tứ thái thái an tọa, Nhị thái thái mới cười tươi rói: "Trương quản sự dưới điền trang vừa mang biếu phủ ta không ít đồ thú rừng đấy ạ."
Trương quản sự vốn là tay chân thân tín do Nhị thái thái cất nhắc lên, cai quản hai điền trang của gia tộc, thi thoảng lại cống nạp đồ ăn ngon về phủ. Toàn là những sơn hào hải vị mà Lão phu nhân ưng cái bụng: gà rừng, vịt trời, chim cút hoang.
Lão phu nhân dĩ nhiên nở nụ cười mãn nguyện: "Ngự y vừa dặn không được ăn mặn quá đà, thế mà hắn lại hì hục dâng lên, rõ ràng là muốn chọc cho ta thèm rỏ dãi đây mà."
Tiền thị ở bên cạnh vội chen ngang: "Cháu cũng có thỉnh giáo lang trung rồi, món chim cút chiên giòn Lão phu nhân chuộng trước đây nay không ăn được nữa, nhưng mang hầm thành canh thì vẫn dùng được. Canh hầm năm ngoái cháu làm, Lão phu nhân dùng cũng ưng ý mà."
Lão phu nhân gật gù tán thưởng: "Ta cũng nhớ ra rồi, canh cháu hầm nêm nếm rất vừa miệng, ngặt nỗi khâu chế biến cầu kỳ quá. Một chén canh bé tẹo mà hầm lâu lắc rườm rà, cháu lại tự tay nấu nướng, không chịu sai bảo hạ nhân, nên không thể ăn thường xuyên được."
Tiền thị cười e lệ: "Dạ không phiền phức đâu ạ, nếu Lão phu nhân thấy vừa miệng thì ngày nào cháu hầm cũng dễ như trở bàn tay."
Đuôi mắt Nhị thái thái xếch lên, nét mặt rạng rỡ, nhìn sang Dung Hoa và Tứ thái thái: "Chi bằng làm nhiều thêm chút đỉnh, cho chúng ta cùng nếm thử món lạ với. Chứ để mỗi Lão phu nhân thưởng thức, chúng ta chưa được nếm thử mùi vị ra sao."
Lão phu nhân mắng yêu: "Con khỉ tinh này, chỉ có ngươi là khôn lỏi nhất."
Nhị thái thái cười tủm tỉm, lại liếc sang Tiền thị, ánh mắt ánh lên mấy phần hài lòng. Bà ta xưa nay vốn không vừa mắt Tiền thị, nay thấy Đại phòng gặp biến, quả là thiên thời địa lợi, bèn gọi Tiền thị dẫn Nhuận ca tới phòng Lão phu nhân, lại còn cho người dâng đồ thú rừng lên phủ. Nghĩ đến đây, hàng chân mày Nhị thái thái càng nhướng cao, đúng là "mòn gót tìm chẳng thấy, khi không lại tự đến", bà ta chưa kịp vạch lá tìm sâu Dung Hoa thì ả đã tự chuốc lấy phiền toái.
Hạ nhân nhà họ Tiết đông đảo nhường nào mà trước nay chưa từng có kẻ nào ra ngoài gây án tày đình đến thế. Dung Hoa vừa đặt chân về làm dâu nhà họ Tiết đã cất nhắc cả nhà Tô Trường Cửu. Tên Tô Trường Cửu kia trước đây chỉ là hạng tạp dịch mọn, nay đắc thế thì làm sao chịu an phận thủ thường, chẳng những mò vào sòng bài mà còn đoạt mạng người, báo hại sai nha tìm đến tận cửa bêu danh... Kẻ ngoài không biết chuyện, rỉ tai nhau do Dung Hoa dùng người bất tài, hạ nhân bị mỡ lợn làm mờ mắt mới sinh ra cớ sự, kẻ không rõ nội tình lại lầm tưởng gia phong Tiết gia đổ nát, dung túng hạ nhân làm càn. Thanh danh lẫy lừng bao năm của Tiết gia phút chốc sắp đổ sông đổ bể, Lão phu nhân há lại để yên mặc kệ?
Lão phu nhân vì chuyện này mà tổn hại sức khỏe, Đào Dung Hoa cô đời này kiếp này đừng hòng ngẩng mặt lên được ở Tiết gia.
Tiết Nhị thái thái mải đắc ý thì bất chợt ngẩng lên chạm ngay phải ánh mắt trong vắt như gương của Dung Hoa, đôi mắt ấy như muốn nhìn thấu tâm can người khác. Nhị thái thái thoáng chốc sửng sốt, nhưng trấn tĩnh lại ngay, tai họa sắp giáng xuống đầu rồi, để xem Đào Dung Hoa cô đắc ý được bao lâu nữa.
Lão phu nhân hàn huyên cùng mọi người một lát rồi tỏ vẻ mệt mỏi, Tiết Nhị thái thái bèn dẫn Tiền thị và Nhuận ca cáo lui trước. Tứ thái thái có ý muốn nán lại để Dung Hoa thưa chuyện với Lão phu nhân nên cũng mượn cớ cáo lui, trong phòng lúc này chỉ còn Lão phu nhân và Dung Hoa. Dung Hoa khéo léo bẩm báo chuyện của Tô Trường Cửu, Lão phu nhân nghe xong không hề tỏ vẻ bàng hoàng, hẳn là đã tỏ tường nội tình từ trước.
Dung Hoa tiếp lời: "Tô Trường Cửu không phải người có tính khí bạo ngược như vậy, chỉ là lời nói phiến diện từ đám người ở sòng bài. Người ngoài chỉ đinh ninh nhà ta bị mất tích một hạ nhân, có những chuyện dù thêu dệt đến đâu cũng chưa chắc là sự thật, huống hồ chưa bắt được người thì không thể võ đoán kết luận. Nhưng dù sao thì..." nàng chùng giọng xuống: “người gây chuyện vẫn là hạ nhân trong viện của cháu, việc hắn mãi bặt vô âm tín, quả tình là lỗi dùng người không thỏa đáng của cháu..."
Lão phu nhân thở dài: "Sự tình còn chưa ngã ngũ, cháu đừng vội gánh hết lỗi lầm về phía mình, đợi Tứ thúc phụ cháu quay về xem nha môn phán quyết ra sao đã."
Dung Hoa lúc này mới ngẩng đầu nhìn Lão phu nhân: "Chuyện của Tô Trường Cửu trước sau gì cũng sáng tỏ, cháu chỉ trĩu nặng âu lo cho thân thể của Lão phu nhân. Ngự y đã dặn dò người không được nhọc lòng thái quá, càng không được động nộ." Nàng sáng mắt lên, tiếp tục: "Nhất là ngay lúc này, Hoàng thượng không có mặt ở kinh thành, cả Tiết gia đều phải cậy nhờ Lão phu nhân lèo lái."
Lão phu nhân ngạc nhiên liếc nhìn Dung Hoa. Nếu là kẻ khác thì ắt hẳn sẽ quýnh quáng tìm cách chối đẩy trách nhiệm, đằng này nàng lại nhìn thấu đáo những diễn biến phía sau. Hoàng thượng vắng mặt, Minh Duệ lại đi bồi đô nghênh giá, đúng thời điểm này trong nhà lại nổ ra biến cố, mà kẻ gây họa lại chính là gã hạ nhân xưa nay vốn hiền lành, chất phác. Thông thường, dù phủ có chuyện gì thì sai nha cũng chẳng dám đường đột mò đến tận cửa, đằng này sự tình còn chưa rõ trắng đen mà đã lù lù vác mặt tới bắt người.
Dung Hoa thưa: "Cháu định sai người ra ngoài nghe ngóng xem, biết đâu trong kinh thành lại có biến cố gì khác."
Đôi mày Lão phu nhân nhướng lên, khẽ thầm thì: "Cháu nghĩ kinh thành sẽ phát sinh chuyện gì?"
Dung Hoa nhận định: "Bát hoàng t.ử qua đời, Hoàng quý phi bị Hoàng thượng la mắng, nói không chừng lúc hồi kinh danh vị của Hoàng quý phi khó lòng giữ nổi, huống hồ nhóm Nghĩa Thừa Hầu lại nhúng chàm vào vụ tham ô." Thế lực Hoàng quý phi lâm vào thoái trào, cục diện giằng co giữa Trang Thân vương và Hoàng quý phi sẽ bị phá vỡ, vào thời điểm này nói không chừng kẻ nào đó sẽ tung chiêu hiểm: "Nếu chỉ xoay quanh chuyện của Bát hoàng tử, Hoàng thượng sẽ chẳng việc gì phải gấp gáp triệu Hầu gia đi nghênh giá."
Lão phu nhân lắng tai nghe Dung Hoa phân tích cặn kẽ mọi bề, hài lòng gật đầu: "Hiếm ai suy nghĩ được thấu đáo như cháu, mấy hôm nay ta cũng trăn trở những chuyện này.” người ngừng lại một lát: “ta đã phái Dư quản sự ra ngoài nghe ngóng tin tức rồi, chắc chốc nữa sẽ về tới."
Dung Hoa đắn đo: "Hôm nay trời đã quá muộn, để sáng mai cháu sai người đi tìm Tô Trường Cửu, bất luận lão có gây ra án mạng hay không thì cũng phải tống lão đến nha môn trước đã."
Lão phu nhân bảo: "Cháu lui xuống an bài đi!"
Dung Hoa ân cần hầu hạ Lão phu nhân nằm nghỉ trên sập quý phi rồi mới nhẹ nhàng cáo lui. Vừa bước ra khỏi viện, nàng đã thấy Như Quyên từ lối hẻm rặng trúc xanh rảo bước tới, hành lễ bẩm báo: "Nãi nãi, phu nhân đang mong người qua đấy ạ."
...
Tiết phu nhân cầm bài thi văn của Diệc Song trên tay, lật giở vài bận mà chẳng chữ nào vào đầu, đành buông thõng xuống bàn.
Nghe tiếng rèm sột soạt, thấy Dung Hoa bước vào, Tiết phu nhân mới trút được một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
Đợi đám nha hoàn dâng trà xong xuôi lui xuống hết, Tiết phu nhân mới chau mày cất giọng: "Chuyện của tên Tô Trường Cửu rốt cuộc là thật hay giả?"
Dung Hoa đáp: "Đó mới chỉ là lời nói phiến diện từ đám người sòng bạc thôi nương ạ."
Tiết phu nhân vẫn bồn chồn lo âu: "Không có bằng cớ xác thực sao nha môn dám mò tới tận cửa?" Bà ngừng lại chốc lát: “Lão phu nhân đã biết chuyện này chưa?"
Dung Hoa gật đầu: "Lão phu nhân đã tỏ tường rồi ạ."
Đôi lông mày Tiết phu nhân càng nhíu chặt hơn, buông tiếng thở dài thườn thượt: "Sao tự dưng lại sinh ra nông nỗi này, Lão phu nhân mới giao phó vài việc cho con quán xuyến, lỡ làm hỏng bét thì mai này..." Bà chợt nhớ tới lời phê sấm truyền của lão đạo sĩ nọ: "Lần trước chạm mặt vị đạo trưởng kia, ông ta bảo nhà chúng ta sắp phải đối mặt với họa huyết quang, chẳng biết có ứng với chuyện này hay không... Từ lúc Minh Duệ rời kinh ta cứ bồn chồn lo lắng không yên, thấp thỏm sợ xảy ra bề gì, ai dè chuyện tốt chẳng thấy, rặt những chuyện rủi ro kéo đến."
Tiết phu nhân không nhắc thì thôi, vừa đá động đến lời đạo sĩ, tim Dung Hoa chợt đ.á.n.h thót. Sao nàng lại quên bẵng mất vị đạo sĩ kia nhỉ. "Nương cứ yên tâm, dù Tô Trường Cửu có thực sự gây ra tội tày đình bên ngoài thì việc đó cũng chẳng dính líu gì đến nhà họ Tiết ta."
Lời Dung Hoa vừa dứt.
Cố ma ma hớt hải lảo đảo xông vào phòng, tới bậc cửa vấp chân suýt ngã nhào, loạng choạng tiến đến trước mặt Tiết phu nhân, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Tiết phu nhân hoảng hồn, Cố ma ma run lẩy bẩy bẩm báo: "Nguy to rồi, sai nha bảo rằng Tiết gia ta chủ mưu sai khiến hạ nhân cố ý g.i.ế.c người, mục đích là để tranh đoạt mấy trăm mẫu ruộng tốt. Bọn chúng khăng khăng đòi Hầu gia ra mặt đối chất. Hầu gia không có ở phủ, bọn chúng nằng nặc đòi vào phủ thưa chuyện cho ra nhẽ với Lão phu nhân."
Tiết phu nhân run rẩy, lỡ tay làm rơi chén trà trên bàn, trố mắt hoảng hốt: "Cái... cái gì? Rốt cuộc... rốt cuộc chuyện này là sao."
truyenfull,truyenfull.com