Dung Hoa khuyên Cố ma ma ngồi xuống bình tĩnh thuật lại mọi sự.
Cố ma ma nhấp ngụm trà, cố nén hoảng loạn: "Tứ lão gia đang đôi co với sai nha. Vốn dĩ nô tỳ không định qua hóng hớt, nhưng thấy mãi lâu quá mà Tứ lão gia chưa ra, nên mới tò mò tới xem..."
Sắc mặt Tiết phu nhân xám xịt khó coi vô cùng: "Là do lời khai của Tô Trường Cửu ư?"
Cố ma ma lắc đầu nguầy nguậy: "Tô Trường Cửu vẫn bặt tăm bặt tích ạ."
Nếu tóm được Tô Trường Cửu thì đã chẳng cần đến tận cửa đòi người, Tiết phu nhân quả nhiên đã hoảng loạn quá đà.
Cố ma ma tiếp lời: "Nạn nhân là một viên ngoại tên Trương Triều Tông, gia cảnh có mấy trăm mẫu ruộng tốt, trùng hợp lại nằm sát rạt điền trang của nhà ta.” Cố ma ma đưa mắt nhìn Tiết phu nhân: “Nhà ta và nhà họ Trương chạm trán không phải chỉ mới một lần đâu, Nãi nãi không biết, phu nhân chắc cũng chẳng nhớ nổi."
Tiết phu nhân vắt óc suy nghĩ quả thực chẳng moi ra được cái tên Trương Triều Tông này.
Cố ma ma giãi bày: "Nô tỳ cũng phải ngẫm nghĩ một hồi lâu mới lục lại được ký ức. Vài năm trước Lão phu nhân vi hành xuống điền trang, vô tình đi ngang qua mảnh ruộng nhà họ Trương, trông thấy một mạch nước ngầm. Người sực nhớ điền trang nhà ta ngày trước cũng từng có mạch nước ngầm tương tự. Mãi sau nhờ quản sự điền trang nhắc nhở Lão phu nhân mới ngớ người: Mấy trăm mẫu ruộng của Trương gia vốn dĩ thuộc sở hữu của nhà ta. Bấy giờ đại lão gia không còn, gia cảnh túng quẫn nên mới đành c.ắ.n răng bán tống bán tháo đám ruộng ấy đi. Lúc rủng rỉnh bạc nén đi chuộc lại thì những mảnh đất khác Trương gia đều đồng ý bán, duy chỉ có mấy trăm mẫu ruộng kia, Trương gia nằng nặc tin là thế phong thủy tốt nên nhất định không chịu nhượng lại."
"Từ dạo đó, Lão phu nhân năm lần bảy lượt phái người đến nhà họ Trương thuyết phục. Bất kể là đổi đất hay chuộc bằng tiền thì nhà ta đều ưng thuận, nhưng Trương gia vẫn một mực cự tuyệt. Vụ này đành gác lại, ai ngờ hôm nay lại bị moi móc ra."
Dung Hoa thấy Tiết phu nhân im bặt, bèn quay sang hỏi Cố ma ma: "Làm sao sai nha dám chắc nịch là do nhà ta xúi giục g.i.ế.c Trương Triều Tông?"
Cố ma ma lắp bắp: "Nô tỳ nghe không rành mạch lắm, hình như do con trai Trương Triều Tông chạy tới nha môn trình báo. Hắn tố nhà ta hôm qua đã phái người tới tận cửa hăm dọa, ép Trương gia lần này nhất định phải nhả mấy trăm mẫu ruộng kia ra, còn mạnh mồm tuyên bố..." Nói đoạn, mụ liếc trộm Dung Hoa một cái: “còn mạnh mồm tuyên bố..."
Lẽ nào có dính líu đến nàng? Dung Hoa điềm nhiên bảo: "Cố ma ma cứ nói thẳng, không sao đâu."
Cố ma ma bấy giờ mới hạ giọng rầm rĩ: "Hắn còn khăng khăng nói rằng không phải nhà ta đòi mua đất, mà là triều đình trưng thu đất để gieo hạt giống thí nghiệm. Trương gia mà không chịu giao đất làm lỡ dở vụ mùa thì sự thể không chỉ dừng ở mức mua bán đất đai đơn thuần đâu."
Như một nhát d.a.o găm thẳng vào tim nàng, không những nắm rành rẽ chuyện nội bộ Tiết gia mà kịch bản còn được dàn xếp vô cùng xảo diệu. Dung Hoa đanh giọng: "Nằm sát bên ruộng Trương gia, chính là cái điền trang mà ta đang canh tác hạt giống thí nghiệm của triều đình sao?"
Cố ma ma gật đầu xác nhận: "Đúng là cái điền trang đó ạ."
Tô Trường Cửu lại là hạ nhân dưới quyền của nàng.
Tất cả ngóc ngách của câu chuyện phút chốc quy tụ lại, dồn mũi dùi vào nàng.
Tiết phu nhân trân trối nhìn Dung Hoa, sắc mặt vô cùng ngưng trọng: "Con có mảy may biết gì về vụ việc này không?"
Vào thời khắc dầu sôi lửa bỏng này tuyệt nhiên không thể hàm hồ, Dung Hoa cuống cuồng phân bua: "Nương ơi, khoan bàn đến chuyện hạt giống thí nghiệm triều đình giao phó con đã sớm lệnh người gieo trồng xong xuôi. Kể cả có chưa gieo kịp thì giờ bắt đầu trồng cũng đã quá trễ rồi. Hơn nữa, điền trang đó vốn do con tạm bề quản lý, ruộng nương kề bên làm sao con dám tự tung tự tác quyết định mua hay bán? Lại bảo, mấy trăm mẫu đất thì đào đâu ra cả mớ bạc như thế." Vừa nói nàng vừa liếc nhìn Cố ma ma: "Nếu Cố ma ma không nhắc, con còn mù tịt về cái tên Trương Triều Tông này cơ."
Tiết phu nhân ngẫm nghĩ một hồi thấy lời Dung Hoa vô cùng thấu tình đạt lý.
Cố ma ma cũng hùa theo: "Đám người Trương gia kia chắc chắn ăn không nói có, dù là lần trước ngỏ ý mua đất, nhà ta tuyệt đối không giở thói ép uổng nửa lời."
Tiết phu nhân đã sợ đến mức mười đầu ngón tay lạnh toát: "Lão phu nhân bên kia đã tường tận sự việc chưa?"
Cố ma ma lắc đầu: "Chắc là chưa đâu ạ, Tứ lão gia và sai nha vẫn còn đang lời qua tiếng lại."
Tiết phu nhân vội vàng đứng bật dậy: "Minh Duệ lại không có nhà, lỡ xảy ra cớ sự gì thì toang, chi bằng phái người phi ngựa báo tin cho Minh Duệ..."
Tiết Minh Duệ phụng mệnh mật chỉ nghênh giá, làm sao có thể tự ý quay đầu về. Dung Hoa luống cuống an ủi Tiết phu nhân: "Nương đừng rối, cho dù tố cáo chúng ta chủ mưu xúi giục hạ nhân g.i.ế.c người đoạt mạng hay cướp đất thì cũng phải có bằng chứng rành rành. Hiện tại đất đai vẫn nằm trong tay nhà họ Trương, Tô Trường Cửu thì lặn mất tăm mất tích. Một không có hung thủ, hai chưa hề thăng đường xét xử, làm sao có thể tùy tiện phán tội được? Kẻ bị vu oan giá họa đâu phải chỉ có mình nhà ta, sớm muộn gì mọi chuyện cũng sẽ sáng tỏ thôi." Dẫu sao đây cũng là cáo buộc nhắm vào gia tộc huân quý, tội danh ép mua đất đoạt mạng người không phải dăm ba khắc là có thể định tội dễ dàng.
Khuôn mặt Tiết phu nhân vẫn đờ đẫn vô cảm: "Con nói nghe nhẹ tựa lông hồng, đám người nha môn lù lù đứng ngoài kia, bảo nương an tâm sao nổi."
Dung Hoa quay sang hỏi Cố ma ma: "Sai nha ập vào cổng được mấy người?"
Cố ma ma đáp: "Tứ lão gia cẩn trọng, lấy cớ trong phủ toàn nữ quyến nên chỉ cho phép tên cầm đầu dẫn một người vào hầu chuyện."
Dung Hoa gật đầu nhẹ nhõm: "Bên ngoài có Tứ thúc phụ án ngữ, sai nha đừng hòng dễ dàng xông vào trong phủ."
Tiết phu nhân bấy giờ mới chắp tay niệm Nam mô A Di Đà Phật.
...
Dung Hoa quay về viện của mình, gọi Ngưu bà t.ử tới hỏi han tình hình.
Ngưu bà t.ử bẩm báo: "Nha môn mang theo y phục của Tô Trường Cửu để đối chiếu. Trên áo có thêu rành rành tên Tô Trường Cửu."
Ban đầu chỉ đơn thuần là chuyện Tô Trường Cửu đi không thấy về, ai dè lại móc nối ra cơ man nào là rắc rối.
Ngưu bà t.ử lại nói: "Vợ Tô Trường Cửu vẫn đang chầu chực bên ngoài ạ."
Dung Hoa liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, dặn dò Cẩm Tú: "Bảo vợ Tô Trường Cửu cứ về nghỉ trước đi, hễ có việc ta sẽ sai người gọi mụ tới."
Cẩm Tú dạ ran.
Ngưu bà t.ử khẽ ngước nhìn Dung Hoa, như muốn soi thấu tâm tư của nàng.
Dung Hoa nhíu mày suy tính một hồi rồi mới lệnh cho Ngưu bà tử: "Đi thỉnh ngự y tới đây."
Ngưu bà t.ử chẳng mường tượng được Dung Hoa lại có lệnh bài này, thoáng chốc sững sờ.
Dung Hoa dục: "Tìm người nào thông thạo đường sá mà đi, đi nhanh về nhanh."
Là Lão phu nhân khó ở sao? Ngưu bà t.ử hé môi định hỏi nhưng Dung Hoa đã chặn trước: "Cứ mời ngự y tới trước đã, mấy bữa nay Lão phu nhân trong người khó chịu mà."
Ngưu bà t.ử vâng dạ một tiếng, Dung Hoa lại dứt khoát căn dặn: "Tăng cường thêm vài bà t.ử thô sử canh giữ nhị môn. Trong phủ hiện đang có biến, phải đề cao cảnh giác hơn mức bình thường."
Ngưu bà t.ử lui đi, Dung Hoa lại gọi vợ Phùng Lập Xương đến: "Ngươi tới Phủ Thuận Thiên tìm Tưởng phu nhân, mang lời của ta tới truyền đạt. Cứ bảo hễ tìm thấy Tô Trường Cửu, nhất định sẽ áp giải đến nha môn."
Lời này dù bị lọt ra ngoài cũng chẳng can gì, cốt yếu là Tưởng phu nhân sẽ lĩnh hội được thâm ý của nàng.
Vụ án của Cố Anh, Tiết Minh Duệ từng cậy nhờ Tưởng đại nhân - Phủ doãn Phủ Thuận Thiên giúp đỡ, Tiết Minh Duệ cũng từng thủ thỉ Tưởng đại nhân là người có thể tin cẩn trong lúc nguy cấp. Nếu Tô Trường Cửu quả thực gây án ở sòng bài thì vụ này ắt phải do Phủ Thuận Thiên thụ lý. Dù nàng không rõ sai nha ập đến phủ thuộc phe cánh nào, nhưng xét về giao tình giữa Tưởng đại nhân và Tiết Minh Duệ, ông ấy tuyệt nhiên sẽ không dẫn con trai Trương Triều Tông hùng hổ tới cửa đòi người thế này.
Nàng phải đào sâu xem rốt cuộc kẻ nào đang thao túng vụ án này.
Dàn cảnh hãm hại nhà họ Tiết với mưu đồ gì.
...
Tiết Sùng Kiệt lời qua tiếng lại trước phủ một hồi lâu, mãi sau mới ủ rũ lết về nhị môn.
Tứ thái thái lập tức lao tới vồ vập: "Tình hình sao rồi ông?"
Tiết Sùng Kiệt thở hắt: "Khăng khăng đòi tóm cổ Tô Trường Cửu về nha môn thẩm vấn cho bằng được."
Tứ thái thái ngớ người: "Tô Trường Cửu có thò mặt về phủ đâu cơ chứ."
Tiết Sùng Kiệt đáp: "Thì ta mới nói vậy đó. Nhà họ Trương một mực c.ắ.n đinh đóng cột là đã tận mắt thấy Tô Trường Cửu chạy biến vào phủ."
Sắc mặt Tứ thái thái sầm xuống: "Vậy giờ tính sao đây?"
Khuôn mặt Tiết Sùng Kiệt đơ cứng: "Ta mượn cớ phải bẩm báo với mẫu thân nên mới thoát thân được." Nói đoạn, ông liếc nhìn Tứ thái thái: "Dung Hoa đâu rồi?"
Tứ thái thái bảo: "Đang nôn nóng chờ tin đây."
Hai vợ chồng vừa rảo bước qua cổng tò vò thì rẽ vào khoảng sân bên cạnh.
Dung Hoa đon đả đón Tiết Sùng Kiệt vào phòng.
Tiết Sùng Kiệt vừa an tọa đã mở lời ngay: "Ta cũng thấy kỳ lạ, từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới nay chưa từng đụng phải cái vụ nào ngang ngược thế này. Trước đây nha môn tới tra án, dẫu có đao to búa lớn thì vẫn chừa lại đường lui. Hôm nay bất luận ta có khua môi múa mép giải thích cỡ nào, bọn chúng vẫn một mực bắt nhà ta nộp người." Y hệt vụ nha môn ập vào phủ đòi bắt người họ Thi lần trước.
Thời khắc này không có thời giờ để dông dài uyển chuyển diễn đạt, Dung Hoa bèn đi thẳng vào vấn đề: "Lúc đầu chỉ bảo Tô Trường Cửu quậy phá ở sòng bạc sợ tội không dám về, nghe còn có lý. Giờ lại còn dính dáng đến cướp đất đoạt mạng, rõ ràng bọn chúng cố tình muốn xé chuyện bé xé ra to."
Mắt Tiết Sùng Kiệt sáng rực, gật gù tâm đắc.
Dung Hoa tiếp lời: "Hiện tại nhân lực trong phủ đã hao hụt quá nửa, lại còn đêm hôm khuya khoắt, dẫu có cháy nhà c.h.ế.t người thì cũng phải đợi trời sáng tỏ mới bàn tiếp được."
Tiết Sùng Kiệt đồng tình: "Ta cũng nghĩ y như cháu.” nói rồi ông bật dậy: “Không chậm trễ được nữa, ta phải báo cáo với mẫu thân ngay để còn trả lời với đám người nha môn."
Ba người vừa dứt lời liền cất bước sang viện Lão phu nhân. Vừa bén mảng tới cửa đã nghe tiếng hét thất thanh vọng ra: "Lão phu nhân, Lão phu nhân... mau, mau đi lấy t.h.u.ố.c lại đây."
Mọi người tái nhợt mặt mày, hớt hải xông vào phòng.
Gian phòng náo loạn như vỡ tổ, đám người trố mắt nhìn Lý ma ma dốc viên t.h.u.ố.c nhét thẳng vào miệng Lão phu nhân. Lúc bấy giờ bên ngoài lại có người hớt hải phi vào bẩm báo: "Ngoài cửa phủ bỗng nhiên chong lên vô số đuốc sáng, chẳng biết rốt cuộc ập đến bao nhiêu người nữa."
Tiết phu nhân nghe tin sét đánh, hai chân mềm nhũn, loạng choạng chực ngã. Tiết Nhị thái thái quay sang chất vấn Tiết Sùng Kiệt: "Rốt cuộc là sao hả? Đám người nha môn nói sao?"
Tiết Sùng Kiệt lặp lại nguyên xi câu chuyện vừa rồi.
Sắc mặt Tiết Nhị thái thái càng lúc càng tối sầm, bà ta ngẩng phắt lên lườm Dung Hoa: "Dung Hoa à, Nhị thẩm không có ý trách mắng con. Dùng người bất tài thì cũng đành nhắm mắt cho qua, nay lại rước thêm đại họa vào nhà. Nhị thúc phụ con và Minh Duệ vắng nhà cả, Lão phu nhân lại tức tưởi đổ bệnh nặng thế này..." Chẳng để Dung Hoa có cơ hội phản biện, Nhị thái thái sấn sổ hỏi Tiết Sùng Kiệt: "Tứ đệ đã nghĩ ra cao kiến gì chưa?"
Tiết Sùng Kiệt gượng gạo đáp: "Trời đã quá trễ, Tô Trường Cửu lại bặt tăm, dẫu có chuyện tày đình gì thì cũng phải dời đến ngày mai phân xử."
Tiết Nhị thái thái cố ý cao giọng: "Nói thì bùi tai lắm, nhưng liệu nha môn có dễ bề nghe lọt lỗ tai? Vốn đã mang tiếng xúi giục hạ nhân g.i.ế.c người, nay lại cố tình thoái thác chần chừ, chỉ sợ sau này người ta đổ vạ là chúng ta dung túng bao che, cố ý để hạ nhân tẩu thoát. Đến lúc đó đệ tính vác mặt đi giải thích với nha môn thế nào đây?"
Tiết Sùng Kiệt ớ người, cứng họng chẳng thể nói được gì.
Tiết Nhị thái thái ra vẻ quản gia tháo vát, vân vê chiếc khăn tay bước lên mấy bước: "Có bảo Tô Trường Cửu không lảng vảng trong phủ cũng chẳng ai chịu tin."
Tiết Nhị thái thái gặng hỏi Tiết Sùng Kiệt: "Vậy đám sai nha rốt cuộc muốn sao?"
Tiết Sùng Kiệt đành nói thật: "Chỉ bảo muốn đưa người vào phủ lục soát phòng của đám hạ nhân."
Tiết Nhị thái thái đắc ý cười: "Đấy, vậy thì đúng rồi. Chi bằng cứ thuận nước đẩy thuyền, chiều theo ý nha môn cho bọn chúng lục soát là xong chuyện. Nếu cứ cố đ.ấ.m ăn xôi chống cự thì sự vụ càng bung bét, không sao vớt vát được đâu."
Nghe Tiết Nhị thái thái nói vậy, Tiết phu nhân sực nhớ tới lời giải hạn họa huyết quang của vị đạo sĩ nọ. Ý tứ của lão đạo sĩ kia cũng giống y hệt thế này: phàm mọi việc phải thuận theo ý trời, không được cố chấp ngoan cố, có thế mới tránh được tổn thất lớn lao, hóa giải được kiếp nạn. Tiết phu nhân bèn cất tiếng: "Nhị đệ muội nói cũng có lý, đâu thể để người đời dị nghị nhà ta bao che tội phạm."
truyenfull,truyenfull.com