Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 277:



Tiết phu nhân và Tiết Nhị thái thái nhăn mặt cau mày bàn tính với Tiết Sùng Kiệt, Tiết Tứ thái thái thì hồi hộp vặn vẹo chiếc khăn tay, nín thở theo dõi phu quân. Tiền thị đứng bần thần như nai tơ lạc lối, tay lăm lăm cầm cây phất trần xua muỗi cho Lão phu nhân mà quên béng buông xuống, lúng túng nhìn Lão phu nhân rồi lại liếc sang Tiết Nhị thái thái, bước chân tới lui vô định trong phòng.

Dung Hoa tiến đến cạnh giường nắm c.h.ặ.t t.a.y Lão phu nhân, đưa mắt trao đổi với Lý ma ma. Lý ma ma hiểu ý gật đầu, Dung Hoa và Lý ma ma bèn hợp sức cởi nút áo ngoài cho Lão phu nhân. Ngay lúc Tiết Nhị thái thái vừa dứt lời, Dung Hoa dõng dạc lên tiếng: "Trước mắt cứ để ngự y khám bệnh cho Lão phu nhân đã."

Tiết Nhị thái thái vừa nghe thấy giọng nói thốt ra, đôi mày lập tức nhíu chặt. Lời lẽ bà ta đã nói toạc móng heo đến thế, nếu không phải tại Dung Hoa có mắt như mù dùng người bất cẩn thì lấy đâu ra tai bay vạ gió hôm nay, thế mà ả ta lấy tư cách gì dám ngoác miệng tranh luận với bà? Tiết Nhị thái thái hầm hầm bừng lửa hận, trừng mắt quay sang, lại chạm trúng ánh mắt tĩnh mịch, trong veo của Dung Hoa.

Ngọn lửa giận dữ của Tiết Nhị thái thái không kìm nổi bốc lên ngùn ngụt: "Không vì chuyện của tên Tô Trường Cửu thì bệnh Lão phu nhân sao lại bộc phát nguy kịch thế này."

Cảm nhận ngón tay Lão phu nhân cựa quậy, Dung Hoa vội nắm chặt hơn, hạ giọng cất tiếng: "Nhị thẩm dạy bảo rất phải. Cháu đã sai người cấp tốc mời ngự y tới đây rồi, chắc chốc lát nữa là đến nơi. Vả lại, bất quá chỉ là một tên nô tài sinh chuyện rắc rối bên ngoài, nhà ta rành rành bị vu oan giá họa, suy cho cùng cũng chẳng đong đếm được với long thể của Lão phu nhân. Nha môn lợi dụng đêm tối mò đến bắt người không phải là chưa từng có tiền lệ, nhưng thường là nhắm vào bọn trọng phạm tội ác tày trời. Chuyện của Tô Trường Cửu còn chưa ngã ngũ, chưa đến mức khẩn cấp phải để nha môn xông vào phủ lục soát giữa đêm hôm khuya khoắt. Hạ nhân mạng mọn, an nguy của cả gia tộc mới là đại sự."

Tiết Nhị thái thái bị mấy lời này khích tướng, lồng n.g.ự.c đập thình thịch liên hồi, nở nụ cười nhạt thếch: "Buồn cười thật, theo lời mi nói thì quan sai hóa ra thành sơn tặc hết cả lũ sao? Nếu mi đã giỏi giang già mồm cãi lý như thế, sao không bước ra ngoài mà giải thích cặn kẽ với đám nha môn đi. Suy cho cùng Tô Trường Cửu cũng là hạ nhân trong viện mi, mà ruộng nương nhà họ Trương lại kề sát điền trang mi quản lý. Moi móc chi li ra thì ngóc ngách nào cũng dính líu tới mi cả."

Dung Hoa ngẩng cao đầu khẳng khái: "Những tội danh đao to búa lớn thế này, ắt phải chờ thăng đường xét xử, nhân chứng vật chứng rành rành rồi mới được quyền phán xét." Đằng này nha môn lại hùng hổ vác đám người nhà họ Trương tới tận phủ, khăng khăng đòi khám xét chỗ ở của hạ nhân, quả là coi thường phép nước.

"Nhà ta đường đường là gia tộc huân quý, sao có thể để kẻ khác giở trò càn rỡ đặng."

Tiết Nhị thái thái cười gằn: "Mi chân ướt chân ráo gả vào được mấy ngày mà bày đặt nói chuyện quy củ nhà huân quý. Chính vì ta không phải dân đen bá tánh nên mới phải cẩn trọng từ chân tơ kẽ tóc. Vạn nhất hớ hênh bị người ta tóm được thóp, tước vị thế tập tổ tông để lại hóa thành tro bụi, thử hỏi ai gánh nổi trách nhiệm này?" Nói đoạn bà liếc sang Tiết phu nhân: "Đại tẩu, tẩu nói xem có đúng không?"

Tiết phu nhân giật thót, bàn tay bất giác siết chặt, mường tượng lại chuyện của An Quốc công Tiết Sùng Lễ ngày trước, lúc ấy Tiết gia suýt chút nữa đã mất tước vị, sau này nhờ Lão phu nhân...

"Nhị thẩm cứ an lòng, nhà ta xúi bẩy hạ nhân lấy mạng Trương viên ngoại thì được lợi lộc gì chứ? Chuyện này chẳng dính dáng mảy may gì tới việc mua ruộng. Nếu quả thực chúng ta ngầm sai Tô Trường Cửu g.i.ế.c Trương viên ngoại, sao lại phải cất công cho người đổ xô đi tìm hắn. Lại bảo, đ.â.m c.h.é.m ở chỗ xô bồ như sòng bài... Tô Trường Cửu vốn thua cháy túi rồi mới đoạt mạng người, hai chuyện này chẳng thể nào kết bè với nhau được. Huân quý gia tộc chúng ta quy củ sâm nghiêm, xưa nay chưa từng có tiền lệ hạ nhân gây án ở ngoài. Chuyện chưa có tiền lệ sao có thể tùy tiện kết tội. Còn mảnh đất mấy trăm mẫu của nhà họ Trương, cháu đã hỏi qua quản sự, mạch nước ngầm mà Lão phu nhân ưng mắt năm xưa, nhà ta đã mua một điền trang có mạch nước ngầm tương tự rồi.” nàng ngập ngừng một khắc: “chính là một trong những điền trang do Nhị thẩm đương quyền cai quản đấy."

Tiết Nhị thái thái lúc này mới nhớ mang máng là quả thật có một điền trang như vậy.

"Phủ ta còn đào cả kênh suối nước nóng, cũng là chuyện diễn ra sau khi Lão phu nhân ưng ý mạch nước ngầm đó. Những năm gần đây Lão phu nhân hiếm khi lui tới điền trang nghỉ dưỡng, nhà ta hơi sức đâu mà hao tâm tốn trí đi tính toán mảnh đất của Trương viên ngoại."

Kẻ thường ngày kín tiếng khép nép, nay mở miệng ra lại khua môi múa mép trôi chảy đến thế, Tiết Nhị thái thái nghiến răng trừng mắt nhìn Dung Hoa, chốc lát bí từ chẳng biết phản biện thế nào.

Bầu không khí trong phòng chùng xuống, đám đông im bặt. Tiền thị bất chợt nhớ tới đám sai nha tụ tập ngoài cổng: "Nhưng tại sao nha môn lại kéo đến đông nghịt thế kia..."

Tiết Nhị thái thái như bắt được phao cứu sinh: "Phân bua lắm lời ở nhà phỏng có ích gì? Nha môn chịu nghe mấy lời ong bướm này của mi sao? Trương gia ắt hẳn nắm giữ bằng chứng mới dám mò tới tận cửa."

Dung Hoa thấy sắc mặt Tiết Lão phu nhân dần dà hồi phục mới thở phào nhẹ nhõm: "Nhị thẩm an tâm, lỡ có mệnh hệ gì, Tô Trường Cửu là hạ nhân trong viện của cháu, ngày mai cháu đích thân phái người đi truy xét ngọn ngành."

Đào Dung Hoa trước mặt bà ta chỉ là phận vãn bối, vậy mà dám giương oai giễu võ không chịu lùi bước nửa phân, ả ta tưởng cái mác Võ Mục Hầu phu nhân có thể đè đầu cưỡi cổ bậc trưởng bối này chắc.

Tiết Nhị thái thái định mắng nhiếc tiếp thì Dung Hoa cảm thấy bàn tay Lão phu nhân siết chặt lại. Lão phu nhân chầm chậm mở mắt: "Thôi đủ rồi, tất cả im lặng hết đi... Ta đây đã vào sinh ra t.ử nếm trải đủ thể loại đại sự trên đời, mấy trò ranh mãnh này chưa đủ khiến ta sợ hãi đâu. Bọn nha môn đâu có công văn chứng thực, lấy cớ gì bắt ta mở cổng phủ cho chúng lục soát giữa đêm giữa hôm." Người thở hắt ra mấy hơi khó nhọc: "Các người mệt rồi thì lui xuống nghỉ ngơi đi!"

Tiết Nhị thái thái vội vã xáp lên: "Thân thể của nương..."

Lão phu nhân gạt ngang: "Bất quá chỉ là cơn tức n.g.ự.c thoảng qua, trước đây đâu phải chưa từng bị, chớ có làm ầm ĩ lên. Uống t.h.u.ố.c xong là ổn thỏa cả, các người cứ bu đen bu đỏ ở đây làm ta ngột ngạt không nghỉ ngơi nổi."

Tiết Nhị thái thái ngớ người nhìn Lão phu nhân, thấy Lão phu nhân xua tay, mọi người chẳng dám ho he thêm nửa lời.

Tiết Sùng Kiệt thưa: "Để con ra đuổi khéo nha môn, bảo chúng ngày mai hẵng quay lại."

Lão phu nhân cản lại: "Đệ khoan vội ra."

Lão phu nhân muốn giữ Tiết Sùng Kiệt lại để chỉ bảo, lòng Tiết Nhị thái thái phần nào nhẹ nhõm, rốt cục Lão phu nhân cũng phải đứng ra dọn dẹp bãi chiến trường này.

Dung Hoa toan đứng dậy lui gót thì Lão phu nhân cất tiếng: "Tô Trường Cửu là hạ nhân trong viện của cháu, cháu cũng nán lại đây luôn."

Tiết Nhị thái thái lê bước ra cửa, môi nở nụ cười lạnh lẽo. Có mồm mép tép nhảy đến đâu thì rốt cục cũng là phường gây tội. Nghĩ vậy, tâm trạng bà ta bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên. Bà ta vừa sai người đun nước tắm, về ngâm mình thỏa thích xong xuôi, Lão phu nhân ắt hẳn sẽ báo tin vui, lúc đó chỉ việc rung đùi đợi xem trò hề của Đại phòng.

Đám người lục tục kéo nhau lui xuống, Dung Hoa bưng chén nước hầu Lão phu nhân uống.

Lão phu nhân phẩy tay không uống, chỉ đăm đăm nhìn Tiết Sùng Kiệt: "Ngoài kia kéo tới bao nhiêu tên?"

Tiết Sùng Kiệt đáp: "Trông bộ dạng cũng rầm rộ lắm, chí ít cũng mười mấy tên."

Lão phu nhân nhắm nghiền mắt, hít sâu một hơi thật dài: "Chỉ để tóm một hạ nhân cỏn con, làm gì phải huy động tới ngần ấy người." Người quay sang nhìn Dung Hoa: "Cháu bảo Phủ doãn Thuận Thiên có giao tình rất tốt với Minh Duệ sao?"

Dung Hoa gật đầu xác nhận: "Cháu đã sai người đi gặp mặt Phủ doãn phu nhân, đến giờ vẫn chưa có hồi âm, ngay cả người được phái đi mời ngự y cũng chưa thấy dạng."

Đôi lông mày Lão phu nhân nhíu chặt: "Chuyện này có uẩn khúc gì đây. Theo lý mà nói, với vị thế của Tiết gia ta, chỉ bằng vài ba câu của Trương gia làm sao có thể lay động được."

Là gia tộc huân quý truyền đời, Tiết Minh Duệ lại đang giữ chức trọng yếu trong triều, Lão phu nhân thân là Trưởng công chúa. Phàm là kẻ nào muốn tìm đến cửa cũng phải cân nhắc trước sau kỹ lưỡng mới dám lên tiếng. Thế mà nay, viên sai nha cầm đầu vừa hé răng đã lôi luôn cả Võ Mục Hầu và Trưởng công chúa vào...

"Cổng chính đã cài then chưa? Có phân phó người canh phòng cẩn mật chưa?"

Tiết Sùng Kiệt thưa: "Cổng chính đã đóng chặt từ lúc sẩm tối. Con cũng sợ sinh biến nên đã cất nhắc thêm mấy gã hạ nhân ra án ngữ trước cổng."

Lão phu nhân hỏi dồn: "Nhị môn và cửa sau thì sao?"

Dung Hoa trấn an: "Lão phu nhân yên tâm, nhị môn và cửa sau cháu đã điều người canh phòng nghiêm ngặt rồi ạ."

Lão phu nhân ra hiệu cho Dung Hoa và Tiết Sùng Kiệt đỡ người ngồi dậy, tựa lưng vào gối êm: "Dư quản sự đã về chưa?"

Lý ma ma vội vàng chạy tới: "Đã về rồi ạ, lão đi cửa tắt từ tiểu viện phía Nam vào."

Lão phu nhân chợt giật thót.

Phía Nam Tiết phủ có một khoảng sân đang tu bổ dang dở, phía sau giáp ranh với một ngọn đồi nhỏ. Dư quản sự không đi cổng chính mà lén lút tuồn từ tiểu viện phía Nam vào.

Lý ma ma lập tức gọi Dư quản sự vào phòng.

Dư quản sự bước vào hành lễ, cuống cuồng bẩm báo sự tình bên ngoài: "Phía ngoài cổng phủ tụ tập không ít quan binh. Lão nô đứng đằng xa liếc mắt trông lại, quan binh ban đầu còn đốt đuốc sáng rực, nô tỳ vừa định đếm thử số lượng thì viên thủ lĩnh từ trong phủ đi ra đã hạ lệnh dập tắt đuốc. Lão nô nhìn không rõ, lại e đi cửa chính sẽ bị bọn chúng bắt thóp nên đành vòng đường xa lộn vào."

Lão phu nhân gặng hỏi: "Đã dò la được nội tình chưa? Rốt cuộc là cớ sự gì?"

Dư quản sự bẩm: "Kẻ c.h.ế.t quả thực là Trương Triều Tông, án này cũng do Phủ Thuận Thiên thụ lý. Lão nô có chạy đi nghe ngóng mới hay, Phủ doãn Tưởng đại nhân hôm nay vắng mặt ở nha môn, thụ lý vụ án này là một vị Trị trung vừa mới nhậm chức, chắc vị này là kẻ cầm đầu dẫn người tới phủ ta."

Một tên Trị trung tép riu mà có quyền hành kinh hồn bạt vía dẫn theo đông đảo nhân mã thế sao?

Lão phu nhân lạnh giọng phán: "Một tên Trị trung chức sắc bằng con kiến lấy đâu ra cái quyền hành thao thiên ấy, dù là Phủ doãn Thuận Thiên đích thân đến cũng chẳng dám càn rỡ như vậy."

Dư quản sự tiếp lời: "Lão phu nhân dặn lão nô chạy đi dò la động tĩnh ở Trang Thân vương phủ và An Thân vương phủ... An Thân vương phủ xem chừng có biến cố, đóng chặt cửa nẻo từ sớm. An Thân vương phi còn dắt díu cả mớ đồ đạc rầm rộ xuất thành, chạy tuốt tới biệt uyển xa xôi. An Thân vương thế t.ử hôm nay cũng chẳng hề bén mảng tới nha môn..."

"Trang Thân vương hôm qua vào cung xử lý quốc sự đến giờ vẫn chưa hồi phủ, cổng Trang Thân vương phủ binh lính canh gác lại đông nghẹt."

Thế này là có kẻ nào đó cạn kiệt kiên nhẫn muốn xuất thủ rồi, nhưng cớ sao lại chĩa mũi dùi vào Tiết gia? Trong đầu Lão phu nhân bất chợt lóe lên hai chữ - binh quyền, chính là vì Minh Duệ đang nắm trong tay binh quyền.

Minh Duệ tuy phụng mật chỉ nghênh giá, nhưng động tĩnh này làm sao giấu diếm được ai, nhất là tai mắt của An Thân vương và Trang Thân vương. Nhìn cục diện hiện tại, vụ việc này ắt hẳn không thoát khỏi dính líu đến hai vị Vương gia kia.

Bất kể là kẻ nào động thủ, một khi Tiết gia bị cuốn vào vòng xoáy đều sẽ biến thành vật tế thần. Cộng thêm sự biến của Tuyên vương ngày trước, biết đâu Hoàng thượng sẽ... Lão phu nhân thót tim, toàn thân bất chợt rã rời vô lực. Mấy hôm nay người đã mệt mỏi trong người, thế mà ngay lúc này lại xảy ra đại họa.

"Lão phu nhân, người phải gắng gượng lên, tuyệt đối không được rối loạn, Tiết gia còn phải cậy trông người chủ trì đại cục." Tiếng nói tĩnh tại vang lên, Lão phu nhân ngước nhìn Dung Hoa, vẫn dáng vẻ kiên định, điềm tĩnh, đôi mắt trong veo chẳng mảy may gợn sóng.

Lão phu nhân gật gật đầu, muốn mấp máy môi nhưng nhận ra cơ thể chẳng còn chút khí lực nào.

Dung Hoa từ từ đỡ Lão phu nhân nằm xuống, Lão phu nhân đưa mắt nhìn viên t.h.u.ố.c nằm chơ vơ trên chiếc bàn thấp cạnh giường.

Lý ma ma hiểu ý nhưng không dám đụng tới: "Lão phu nhân, ngự y từng căn dặn loại t.h.u.ố.c này chỉ được phép dùng một lần duy nhất thôi."

Lão phu nhân vẫn dùng dằng chỉ tay về phía viên thuốc. Dung Hoa liếc nhìn viên t.h.u.ố.c rồi quay lại siết c.h.ặ.t t.a.y Lão phu nhân: "Thứ t.h.u.ố.c này chỉ chữa được ngọn chứ không trị được gốc. Lão phu nhân chi bằng tĩnh tâm nghỉ ngơi dưỡng thần, đừng phí hoài tâm sức nữa. Không chừng chốc lát nữa người sẽ bình phục lại thôi, ở nhà còn có Tứ thúc phụ lo liệu mà."

truyenfull,truyenfull.com