Lão phu nhân nhìn Dung Hoa hồi lâu rồi mới từ từ nhắm mắt lại. Dung Hoa nói đúng, vào thời khắc ranh giới sinh tử, bà càng phải giữ bình tĩnh. Những chuyện bên ngoài tạm thời cứ giao phó cho Dung Hoa và Lão Tứ lo liệu.
Tiết Sùng Kiệt bước lên thưa: "Mẫu thân cứ yên tâm, con sẽ phái thêm nhân thủ, tuyệt đối không để kẻ bên ngoài lọt vào phủ."
Lão phu nhân khẽ gật đầu, sau đó lại mở mắt ra nhìn Dung Hoa.
Dung Hoa lên tiếng: "Lão phu nhân yên tâm, chốn nội viện đã có cháu lo liệu rồi."
Lão phu nhân đưa tay chỉ vào Lý ma ma và Dư quản sự.
Dung Hoa gật đầu thấu hiểu: "Có chuyện gì không rõ, cháu sẽ hỏi Lý ma ma và Dư quản sự."
Lúc này Lão phu nhân mới khép hờ đôi mắt, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Căn phòng vừa chìm vào yên lặng thì Tuyết Ngọc từ bên ngoài bước vào bẩm báo: "Vợ của Tô Trường Cửu đang ở bên ngoài, nói rằng muốn được cầu kiến Lão phu nhân."
Lão phu nhân mở mắt nhìn sang Tuyết Ngọc.
Dung Hoa bèn nói: "Lão phu nhân cứ nghỉ ngơi cho khỏe, để cháu ra ngoài xem sao."
Lão phu nhân lại lắc đầu.
Tuyết Ngọc hiểu ý, liền đi ra ngoài gọi vợ Tô Trường Cửu vào trong.
Vợ của Tô Trường Cửu vốn không phải là quản sự ma ma, nên ngày thường mụ không có tư cách để diện kiến Lão phu nhân. Nhưng trong tình cảnh hiện tại, mọi chuyện đều do Tô Trường Cửu mà ra, nên cũng chẳng còn hơi sức đâu mà câu nệ nhiều quy củ như vậy nữa.
Vợ Tô Trường Cửu dắt theo Tô Hữu Quý quỳ rạp xuống dập đầu tạ tội với Lão phu nhân. Trước mặt đám đông, hai mẹ con không dám ngẩng đầu lên nhìn ai: "Lão phu nhân, Tứ lão gia, Nãi nãi! Tất cả là do Tô Trường Cửu rắp tâm làm bậy, lại dám ra ngoài gây họa. Cả nhà nô tì dù có bị băm vằn xẻ thịt cũng không chuộc hết tội!" Nói đến đây, mụ bắt đầu cất giọng bi thương: "Chỉ cầu xin Lão phu nhân, Tứ lão gia và Nãi nãi cho chúng nô tì thêm một cơ hội... Dẫu có vì thế mà phải c.h.ế.t thì cũng không oán thán nửa lời."
Vợ Tô Trường Cửu lại tiếp lời: "Nay Tô Trường Cửu đã bặt vô âm tín, mà người ta thường nói cha nợ thì con đền." Mụ vừa nói vừa đưa tay túm chặt lấy vạt áo của Tô Hữu Quý: "Cứ để Hữu Quý đến nha môn..." Giọng mụ bỗng nghẹn ngào: "Như vậy cũng xem như là có một lời công đạo."
Bị mẹ túm lấy, Tô Hữu Quý cũng quỳ sụp xuống đất dập đầu thưa: "Tiểu nhân nguyện ý đến nha môn."
Dung Hoa nhìn Tô Hữu Quý đang quỳ dưới đất. Mặc dù bờ vai cậu ta đang run rẩy, nhưng giọng nói lại vô cùng kiên định, không có nửa điểm dối trá.
Có lẽ hai người họ đã hạ quyết tâm từ trước khi đến đây. Nếu không, vợ Tô Trường Cửu đã chẳng nói nhanh và gấp gáp đến thế, dường như mụ không muốn bản thân có cơ hội hối hận, bởi suy cho cùng, đó chính là việc tự tay dâng con trai mình ra chịu tội. Trong lòng Dung Hoa khẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng đã không nhìn lầm người. Gia đình này không hề nghĩ đến việc kêu oan hay trốn tránh, mà lại muốn gánh vác trách nhiệm nhiều nhất có thể. Thân phận làm hạ nhân, trong tay họ chẳng có gì để giao nộp, ngoại trừ cái mạng quèn của chính mình.
Ánh mắt của Lão phu nhân lúc này cũng trở nên dịu dàng hơn.
Nếu giao Tô Hữu Quý ra, nha môn sẽ không thể lấy cớ Tiết gia bao che cho hạ nhân nữa. Ít ra vợ Tô Trường Cửu cũng có suy nghĩ này. Ngày thường Tô Trường Cửu ở trong phủ vốn là một kẻ thật thà an phận, nay đột nhiên lại xảy ra chuyện tày đình như vậy, nói không chừng là có kẻ muốn mượn cớ Tô Trường Cửu để thực hiện mục đích thực sự là hãm hại Tiết gia. Tô Trường Cửu chỉ là một con tốt thí mạng mà thôi. Nghĩ như vậy thì mọi chuyện càng trở nên hợp tình hợp lý: Bọn chúng bắt Tô Trường Cửu trước, rồi vu oan cho hắn tội g.i.ế.c người, từ đó lấy cớ để tới gây rắc rối cho Tiết gia.
Lão phu nhân hướng mắt nhìn Dung Hoa.
Dung Hoa hiểu rõ ý tứ của Lão phu nhân, liền phân phó cho vợ Tô Trường Cửu: "Các người lui xuống trước đi, nếu có việc cần căn dặn thì ta sẽ gọi."
Vợ Tô Trường Cửu cẩn trọng ngẩng đầu lên nhìn Dung Hoa một cái, rồi lập tức kéo Tô Hữu Quý dập đầu vài cái nữa mới dám cáo lui.
Đợi bọn hạ nhân dâng chén t.h.u.ố.c đã sắc xong lên, Dung Hoa tự tay đút cho Lão phu nhân uống, sau đó mới để Tuyết Ngọc tiến lên hầu hạ. Nàng quay sang dặn dò đám nha hoàn trong phòng: "Chuyện Lão phu nhân bệnh nặng tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài." Nhỡ đâu Tiết Nhị thái thái biết được Lão phu nhân hiện tại không thể nói chuyện, nói không chừng bà ta lại nảy sinh dị tâm. Suy cho cùng, Tiết Nhị thái thái đã quản lý nội viện từ lâu, chắc chắn sẽ không trơ mắt đứng nhìn nàng một tay thu xếp chuyện trong phủ. Mọi việc đang vô cùng cấp bách, nàng chẳng còn thời gian đâu để vòng vo với Tiết Nhị thái thái, bởi thứ mà bà ta xem trọng chỉ là lợi ích nơi nội viện, chứ chẳng hề quan tâm lấy nửa điểm đến chuyện triều chính.
Tiết Sùng Kiệt, Dung Hoa, Dư quản sự và Lý ma ma cùng nhau đi sang gian phòng bên cạnh để bàn bạc.
Tiết Sùng Kiệt cố nén bình tĩnh ngồi xuống, lắng nghe Dư quản sự trình bày lại tình hình bên ngoài một lần nữa.
"Nghe nói An Thân vương đã tiến cử một đạo sĩ cho Hoàng thượng."
Tiết Sùng Kiệt giật mình. Long thể của Hoàng thượng ngày một sa sút, lại càng lúc càng phụ thuộc vào đan dược. Lẽ nào An Thân vương vì muốn nghênh hợp thánh ý nên đã dâng lên một đạo sĩ giỏi thuật luyện đan?
Như một tia chớp xẹt qua đầu, Dung Hoa chợt nhớ ra: "Có phải là vị đạo sĩ thời gian trước rất nổi tiếng ở Kinh kỳ không? Lần trước trời mưa ở kinh thành cũng là do ông ta dự đoán trước."
Dư quản sự đáp: "Chính là đạo sĩ đó. Hai ngày nay trong kinh thành đang bí mật lan truyền tin tức rằng, lúc Hoàng thượng đang cầu mưa ở Bồi đô thì đào được một chiếc hộp, ngay sau đó vị đạo sĩ kia liền bị đem đi c.h.é.m đầu."
Việc Hoàng thượng cầu mưa ở Bồi đô liệu có liên quan gì đến vị đạo sĩ đó chăng? Tại sao đào được chiếc hộp thì đạo sĩ lại bị c.h.é.m đầu? An Thân vương - người tiến cử đạo sĩ - đã âm thầm đưa hết gia quyến ra khỏi kinh thành, còn Trang Thân vương thì lại cố tình trốn trong kinh, phủ Trang Thân vương hiện tại lại đang canh phòng vô cùng sầm uất, cứ như thể đang đề phòng ai đó...
Trang Thân vương trước đó đã lợi dụng cái c.h.ế.t của Bát hoàng t.ử để giáng một đòn nặng nề vào phe cánh của Hoàng Quý phi, lẽ nào bây giờ ông ta lại muốn mượn chuyện của đạo sĩ này để ép An Thân vương...
Mưu phản...
Nghĩ đến hai chữ này, cả người Dung Hoa chợt toát mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lớp áo trong.
Ai cũng biết rằng, An Thân vương hoàn toàn không có đủ điều kiện để mưu phản. Dù là trưởng t.ử của Hoàng thượng, nhưng sinh mẫu của ngài lại có địa vị thấp kém. Bản thân An Thân vương cũng không đặc biệt được Hoàng thượng sủng ái. Xung quanh ngài chỉ toàn một đám lão thần lúc nào cũng giữ khư khư câu "tuân theo tổ chế" trên cửa miệng, cùng với mấy tên con cháu quý tộc đã sa sút. Những quyền thần tài cán thực sự đều đã quy thuận về phe Trang Thân vương cả rồi.
Hơn nữa, muốn mưu phản thì ngoài sự ủng hộ của quan văn, bắt buộc phải có binh quyền của võ tướng.
Binh quyền!
Một chuyện vốn dĩ đang mịt mờ không có manh mối bỗng chốc trở nên sáng tỏ trước mắt nàng.
An Thân vương là muốn ép Tiết gia phải mưu phản cùng ngài ta!
Bắt đầu từ chuyện Tiết phu nhân lên chùa dâng hương gặp được vị đạo sĩ kia, rồi đến việc Tiết Nhị lão gia đưa Tiết Minh Bách đi Bồi đô cùng gia đình Tam lão gia, sau đó là việc Tiết Minh Duệ tạm thời tiếp quản Nhuệ Kiện doanh... Từng sự việc một nối tiếp nhau giống như một cái bẫy đã được giăng sẵn từ lâu, chỉ đợi bọn họ từng bước từng bước sa chân vào.
Bây giờ bọn chúng đã tính toán kỹ lưỡng thời cơ: Tiết Minh Duệ rời kinh nghênh đón thánh giá hồi loan, trong Tiết phủ hiện tại phần lớn chỉ toàn là đàn bà và trẻ nhỏ...
Một lúc lâu sau, Dung Hoa mới hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi Tiết Sùng Kiệt: "Tứ thúc phụ, trong phủ hiện tại còn bao nhiêu người có thể dùng được?"
Tiết Sùng Kiệt ngẫm nghĩ một lát: "Ta vừa sai người đi kiểm tra. Trong phủ những kẻ có chút sức vóc không còn nhiều, đa phần đều đã đi theo Nhị ca và Tam ca tới Bồi đô, hiện tại chỉ còn lại khoảng hơn ba mươi người thôi."
Với địa vị của An Thân vương, số lượng thị vệ có thể dùng trong phủ ngài ta ít nhất cũng phải vài chục người, cộng thêm đám quan sai của nha môn Thuận Thiên phủ...
Khoảng sân vừa mới được tu sửa mấy ngày trước trong phủ, Lão phu nhân đã sai thợ xây đôn tường cao thêm vài phần. Thế nhưng khuôn viên của phủ lại quá rộng mà nhân thủ lại không có đủ, ngộ nhỡ có kẻ xông vào...
Tiết Sùng Kiệt nhíu chặt mày: "Cháu sợ là...?"
Dung Hoa gật đầu: "Thuận Thiên phủ phá án sẽ không mang nhiều người tới tận cửa như vậy. Hơn nữa người cháu phái đi nãy giờ vẫn bặt vô âm tín, cháu e rằng..."
Dư quản sự xen vào: "Người mà Nãi nãi sai đi không biết chuyện tiểu viện phía Nam cũng có cửa thông vào phủ giống như nô tài. E là họ đã bị người của nha môn chặn lại ở ngoài phủ rồi."
Dung Hoa tiếp lời: "Ngay cả ngự y đến bắt mạch cho Lão phu nhân mà chúng cũng không cho vào phủ." Nói đoạn, nàng khựng lại một nhịp rồi nhìn sang Tiết Sùng Kiệt: "Ban nãy Tứ thúc phụ chẳng phải cũng nói, người của nha môn muốn vào khám xét khu nhà hạ nhân sao?"
Tiết Sùng Kiệt trợn tròn mắt: "Ý của cháu là... bọn chúng muốn xông vào phủ?"
Dung Hoa gật đầu. Ban đầu, có lẽ bọn chúng muốn mượn cớ đường đường chính chính để vào phủ, như vậy sẽ không có quá nhiều người hay biết. Nhưng một khi không đạt được mục đích, nói không chừng chúng sẽ dùng vũ lực xông vào: "Hầu gia đang nắm giữ binh quyền trong tay, cháu e rằng có kẻ muốn dùng chúng ta để uy h.i.ế.p Hầu gia..."
Một khi đám quan binh đó xông vào được, chúng sẽ lấy Lão phu nhân ra làm con tin để đe dọa, hoặc là sẽ đưa Lão phu nhân rời khỏi kinh thành giống như An Thân vương phi. Kết cục cuối cùng rất có thể sẽ khiến Hoàng thượng hiểu lầm rằng Tiết gia đang cấu kết mưu phản cùng An Thân vương.
Căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Tiết Sùng Kiệt lên tiếng: "Mau chia hạ nhân thành mấy đội đi tuần tra trong phủ, để phòng ngừa có kẻ trèo tường đột nhập. Sai người thắp sáng toàn bộ lồng đèn trong viện lên..."
Đám quan binh dập tắt hết đuốc rất có thể là vì không muốn kinh động đến nhiều người. Nhỡ đâu chúng phát hiện ra Tiết phủ đã có sự cảnh giác, nhất định chúng sẽ tìm mọi cách xông vào phủ với tốc độ nhanh nhất.
Khuôn mặt bình tĩnh của Dung Hoa dần hiện lên vài phần kiên quyết: "Dù sao cũng phải truyền tin ra ngoài trước, cứ nói rằng Lão phu nhân đã đồng ý cho người của nha môn đến khu hạ nhân khám xét, chỉ là trong phủ cần chút thời gian chuẩn bị, bởi gia quyến nữ nhi quá nhiều nên cần phải tránh mặt."
Tiết Sùng Kiệt có chút kinh ngạc: "Nhưng làm vậy cũng chẳng giấu giếm được bao lâu."
Dư quản sự không quan tâm được nhiều như vậy, vội vã xen ngang: "Nếu muốn rời khỏi phủ thì cũng không phải là không có cách. Từ tiểu viện phía Nam đi vòng qua quả đồi, người nào thực sự biết đường thì sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu. Có điều đường đi hơi hẹp, không chứa nổi quá nhiều người cùng lúc."
Đột nhiên có quá nhiều người rời đi một lúc cũng sẽ gây sự chú ý.
Đám quan binh bên ngoài hẳn là vẫn còn chút kiên nhẫn. Điều nàng lo lắng nhất là... "Bệnh tình của Lão phu nhân, chỉ e là không chịu nổi giày vò như vậy."
Lý ma ma ngập ngừng: "Dẫu có dùng kiên dư (kiệu nâng bằng vai) thì cũng khó tránh khỏi sự xóc nảy."
Dung Hoa động não suy tính: "Tiểu viện phía Nam có thể dọn dẹp ra một gian phòng sạch sẽ được không? Trước mắt cứ hộ tống Lão phu nhân sang bên đó. Lỡ như bên này không cản nổi người bên ngoài, thì từ Nam viện vẫn có thể tìm cách thoát thân." Dù thế nào cũng không thể ôm tâm lý ăn may mà ngồi chờ c.h.ế.t được. Ngộ nhỡ hạ nhân không cản nổi để chúng xông vào phủ, thì lúc đó chẳng còn cơ hội nào để xoay chuyển tình thế nữa.
Tiết Sùng Kiệt nhìn Lý ma ma: "Sắp xếp như vậy thì sức khỏe của mẫu thân có chịu đựng nổi không?"
Lý ma ma đắn đo một lát rồi đáp: "Trong phòng vẫn còn một cỗ nhuyễn dư (kiệu mềm). Nếu thời gian không quá gấp gáp, cứ dặn người khiêng khiêng chầm chậm thì chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
Dung Hoa gật đầu đồng tình: "Tiểu viện phía Nam vẫn cần Tứ thúc phụ đích thân đi kiểm tra cho rõ ràng, dù sao nơi đó vừa xa lại dựa vào núi, ngày thường cũng không có hạ nhân ở."
Tiết Sùng Kiệt đứng dậy: "Ta sẽ dẫn vài người qua bên đó sắp xếp trước. Dù thế nào cũng phải bảo đảm sự an toàn của mẫu thân." Nói xong, ông quay sang nhìn Dung Hoa: "Còn bên này..."
"Cháu sẽ sai người đi báo cho Nhị thẩm và Tứ thẩm, bảo họ cũng mau chóng thu dọn đồ đạc để tạm thời sang Nam viện lánh nạn."
Tiết Sùng Kiệt có chút do dự: "Vậy còn cháu thì sao?"
Vẻ mặt Dung Hoa vẫn điềm tĩnh: "Thời gian chắc vẫn còn kịp. Cháu sẽ đợi Tứ thúc phụ thu xếp xong xuôi bên Nam viện, rồi mới chừa lại vài hạ nhân ở đây và theo sang đó."
Tiết Sùng Kiệt vẫn tỏ vẻ chần chừ.
Dung Hoa lại khuyên nhủ: "Sắp đến giờ giới nghiêm rồi, nếu không sắp xếp ngay thì e là sẽ không còn kịp nữa đâu."
Trừ Dung Hoa ra thì chẳng còn ai có thể ngồi trấn giữ ở đây. Nếu để Dung Hoa đi Nam viện trước thì ông cũng không yên tâm, bởi ông chưa rõ bên đó có thực sự an toàn hay không. Nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng có cách nào tốt hơn, trước mắt đành phải làm theo sự sắp đặt này.
Tiết Sùng Kiệt đứng thẳng người: "Ta đi bẩm báo với mẫu thân một tiếng."
"Tứ thúc phụ.” Dung Hoa vội gọi giật Tiết Sùng Kiệt lại: "Thúc chỉ cần nói với Lão phu nhân là tất cả chúng ta sẽ lần lượt chuyển sang Nam viện thôi." Nếu nói quá rõ ràng, nói không chừng Lão phu nhân sẽ không đồng ý. Nàng ở lại đây để phòng khi hạ nhân thực sự không giữ nổi cổng lớn, nàng sẽ sai người đốt pháo làm ám hiệu, lúc đó Tứ thúc phụ sẽ lập tức hộ tống Lão phu nhân ra khỏi phủ. Chỉ cần Lão phu nhân không rơi vào tay An Thân vương, thì sau này dẫu có chuyện gì xảy ra cũng dễ bề giải thích. Dù sao Lão phu nhân cũng là Trưởng công chúa, địa vị trước mặt Hoàng thượng khác hẳn người thường. Nếu không làm vậy, cho dù Tiết Minh Duệ chỉ đơn thuần là đi nghênh đón thánh giá, tương lai cũng khó mà thanh minh. Hễ cứ dính líu đến tội mưu phản, từ xưa đến nay luật lệ vẫn luôn là thà g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót, huống hồ thân phận của Tiết Minh Duệ lại quá đặc thù, trên người chàng còn mang dòng m.á.u của Tuyên vương.
...
Nhậm ma ma vội vã chạy xộc vào phòng, lúc này Tiết Nhị thái thái đang nằm ườn trên chiếc tháp mềm để Đỗ Quyên sơn móng tay bằng nước hoa bóng nước.
Nhậm ma ma lóng ngóng vấp ngã một cái. Đỗ Quyên vừa định đưa tay ra đỡ thì Nhậm ma ma đã vội xua tay, ra hiệu cho đám nha hoàn trong phòng lui hết ra ngoài.
Tiết Nhị thái thái nhìn bộ dạng nhếch nhác của Nhậm ma ma thì không khỏi bật cười: "Người không biết lại tưởng ngươi bị ma đuổi đấy. Mau đứng lên đi, đừng để người ta nhìn thấy lại chê cười cho."
Cả người Nhậm ma ma lúc này như một sợi dây đàn căng đứt, mụ chỉ nhìn thấy miệng Tiết Nhị thái thái mấp máy chứ chẳng lọt tai được chữ nào.
"Thái thái.” Nhậm ma ma run rẩy mở miệng: "Nãi nãi truyền lời, bảo thái thái và các tiểu thư mau chóng thu dọn đồ đạc, tạm thời sang lánh nạn bên Nam viện."
Nụ cười trên môi Tiết Nhị thái thái lập tức cứng đờ: "Nói cái giọng gì vậy? Bảo ta sang Nam viện lánh nạn sao? Nam viện là cái chỗ quái quỷ nào? Tại sao ta phải trốn qua đó?"
Nhậm ma ma đáp: "Nãi nãi nói, người của quan phủ nói không chừng sẽ xông vào phủ."
Tiết Nhị thái thái cười khẩy một tiếng, dứt khoát ngồi bật dậy khỏi tháp mềm: "Người của quan phủ xông vào thì có liên quan gì đến ta? Bọn chúng có muốn tìm thì cũng là tìm chủ t.ử của Tô Trường Cửu, người nên sợ hãi chỉ có một mình Đào Dung Hoa cô ta mà thôi."
Nhậm ma ma vội khuyên: "Nô tì nghe nói bên phòng Lão phu nhân cũng đang chuẩn bị rồi. Tứ lão gia đã dẫn người sang Nam viện dọn dẹp, định tạm thời an trí Lão phu nhân bên đó đấy ạ."
Lúc này Tiết Nhị thái thái mới nhướng mày: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" Bà ta quay sang sai Đỗ Quyên: "Mau lấy áo khoác lại đây cho ta mặc, ta phải đi gặp Lão phu nhân."
...
Dung Hoa phụ giúp Tiết phu nhân thu dọn gọn gàng những vật dụng mang theo bên người, rồi dặn dò Diệc Song: "Muội hãy chăm sóc nương cho cẩn thận, hễ nghe thấy tiếng pháo nổ là phải bám sát Dư quản sự rời khỏi phủ ngay."
Tiết phu nhân vốn đã sợ hãi tột độ, bà nhìn Dung Hoa: "Vậy khi nào con mới sang Nam viện?"
Dung Hoa cố gắng gượng cười: "Đợi Tứ thúc phụ quay lại thì con sẽ qua đó."
Tiết Diệc Song đứng bên cạnh lộ rõ vẻ lo lắng, cô nắm chặt lấy tay Dung Hoa: "Tẩu tử, hay là muội ở lại đây giúp tẩu một tay, có người bầu bạn cũng tốt."
Dung Hoa lắc đầu: "Thời gian đang rất gấp rút, muội cứ đi theo nương sang Nam viện chăm sóc Lão phu nhân trước đi."
Câu chuyện vừa đến đây thì Cố ma ma bước vào bẩm báo: "Phu nhân, tiểu thư, bên Lão phu nhân đã thu xếp xong xuôi cả rồi, Lý ma ma vừa sang hỏi xem bên mình thế nào."
Tiết phu nhân gật đầu, nhìn lướt qua mấy đứa nha hoàn đang luống cuống trong phòng: "Thôi được rồi, được rồi, mấy thứ lặt vặt kia không cần mang theo nữa, mau qua đó lánh thân mới là chuyện khẩn cấp."
Như Quyên, Như Mai nghe vậy như được đại xá, vội vàng bỏ đồ đạc xuống, xách theo tay nải đi theo Tiết phu nhân ra khỏi cửa.
Mắt thấy Lão phu nhân, Tiết phu nhân và Tiết Diệc Song đã đi sang Nam viện, Dung Hoa mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng vừa định cất bước đi hỏi thăm tình hình bên Tứ thái thái, thì chỉ mới bước được một bước, hai chân nàng đã bủn rủn như giẫm lên bông, trước mắt bỗng tối sầm lại. Nàng lảo đảo vài bước, rốt cuộc không trụ vững được nữa mà ngã gục xuống.
truyenfull,truyenfull.com