Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 279: Ranh giới sinh tử 2



Xuân Nghiêu sợ hãi thất sắc, vội vàng đưa tay ra đỡ lấy Dung Hoa. Nàng ta phải dùng hết sức lực mới có thể dìu được Nãi nãi, miệng hoảng hốt gọi: "Nãi nãi, Nãi nãi!"

Đám Cẩm Tú nghe thấy tiếng động liền ngoảnh đầu lại. Bọn họ chẳng màng đến việc đặt đồ vật trên tay xuống, cuống cuồng chạy ùa tới: "Nãi nãi bị làm sao thế này?"

Trong màn đêm mờ mịt, dường như có một mùi hương hoa thoang thoảng bay tới. Nàng chậm rãi hé mở đôi mắt, lọt vào tầm nhìn là những khuôn mặt đang lộ rõ vẻ lo âu tột độ, xen qua những khe hở là những đóa hoa đang bung nở thấp thoáng trên cành. Chẳng biết đó là loài hoa gì mà mùa này vẫn còn khoe sắc, hèn chi lại có hương thơm lúc ẩn lúc hiện đến thế.

Đã lâu lắm rồi nàng chưa được nhàn nhã dạo bước trong sân viện. Lão phu nhân từng sai Lý ma ma mang tặng nàng một đôi guốc gỗ tự tay chạm khắc hoa văn chim khách đậu cành mai. Nàng chỉ mới xỏ đúng một lần, bận đi cùng Tiết Minh Duệ dạo bước qua con đường nhỏ kẹp giữa rừng trúc biếc. Tiếng guốc gõ xuống mặt đường vang lên lanh lảnh, thỉnh thoảng lại thấp thoáng lộ ra dưới vạt váy, mang lại một cảm giác khá mới mẻ. Tiết Minh Duệ hôm ấy bước đi chậm rãi khác thường, dường như chàng sợ nàng không quen mang guốc sẽ vô ý vấp ngã.

Lúc dạo bước trong viện, khi không có ai khác ở bên cạnh, Tiết Minh Duệ liền nắm chặt lấy tay nàng cùng xuyên qua những tán hoa.

Trong thời khắc căng thẳng nhường này, vậy mà nàng lại nhớ đến những chuyện đó. Bên tai bỗng vang lên giọng nói run rẩy của Xuân Nghiêu: "Nãi nãi, người sao vậy? Người thấy khó chịu ở đâu?"

Con nha đầu này chắc cũng sợ c.h.ế.t khiếp rồi, cứ lặp đi lặp lại mãi một câu hỏi.

Dung Hoa nở nụ cười nhạt nhìn Xuân Nghiêu, Cẩm Tú và mấy đứa nha hoàn: "Không sao đâu, chỉ là tráng váng một chút thôi, chắc là do mấy ngày nay ta nghỉ ngơi không đủ." Tổ mẫu qua đời khiến nàng hao tổn tâm sức để lo tang sự, đêm cũng ngủ không ngon giấc, tối hôm qua lúc Tiết Minh Duệ rời phủ nàng lại thức trắng đêm bên phòng Lão phu nhân.

Mộc Cẩn nói: "Cả ngày hôm nay Nãi nãi cũng chưa ăn uống gì mà."

Cẩm Tú tiếp lời: "Nãi nãi cứ vào phòng nghỉ ngơi đi ạ, chuyện bên này đã có chúng nô tì lo liệu rồi."

Dung Hoa lắc đầu, gỡ tay Xuân Nghiêu ra: "Lát nữa an trí xong xuôi bên Nam viện rồi nghỉ ngơi một thể cũng được. Bây giờ bảo ta về phòng nghỉ ta cũng không yên tâm."

"Vậy thì mau mang một chiếc ghế ra đây cho tẩu t.ử ngồi đi."

Dung Hoa sững người, quay đầu lại thì thấy Tiết Diệc Song đang dẫn theo Bình Trân đi tới.

Tiết Diệc Song nhoẻn miệng cười: "Muội sợ tẩu t.ử bên này bận rộn quá không lo xuể, nên đã thưa với mẫu thân cho qua đây bầu bạn với tẩu."

Vừa nói dứt lời, tiểu nha hoàn đã khiêng một chiếc ghế ra.

Dung Hoa không cản nổi mọi người, đành nói: "Vậy qua gian phòng trống bên cạnh nghỉ ngơi một lát vậy!"

Tiết Diệc Song tiến lên đỡ Dung Hoa đi vào phòng, để nàng ngồi lên giường lò (kháng).

Dung Hoa nắm lấy tay Tiết Diệc Song: "Sao muội không ở lại chăm sóc nương? Chỗ Nam viện vẫn chưa sửa sang xong, bên đó lại chẳng có hạ nhân hầu hạ."

Tiết Diệc Song ngẩng đầu lên, ánh mắt bừng sáng: "Bên tẩu t.ử mới cần có người giúp đỡ, Nam viện bên đó đã có Tứ thúc phụ lo rồi. Muội thấy sắc mặt tẩu không tốt, chỉ sợ có bề gì. Muội ra ngoài trông chừng, đợi Nhị thẩm và Tứ thẩm đi rồi, muội sẽ cùng tẩu sang Nam viện."

Nghe những lời này, trong lòng Dung Hoa chợt thấy ấm áp vô cùng. Tính tình của Tiết Diệc Song nàng rất hiểu, bẩm sinh đã nhút nhát, gặp phải chuyện tày đình thế này thì làm sao có lý nào lại không kinh hãi? Nếu không phải vì thực sự lo lắng cho nàng, Diệc Song quyết chẳng đời nào dám quay lại đây, trước mặt nàng cũng chỉ là đang cố gượng ép tỏ ra trấn tĩnh mà thôi. Dẫu là vậy, việc có được dũng khí nhường này, chứng tỏ Tiết Diệc Song của hiện tại so với lúc nàng mới gả vào phủ đã hoàn toàn khác biệt rồi.

Hai người đang ngồi thì nghe thấy bên ngoài có tiếng la lớn: "Dung Hoa đâu rồi? Dung Hoa đang ở đâu?"

Dung Hoa mỉm cười nhẹ, Nhị thái thái đến rồi.

Tiết Nhị thái thái bước vào phòng. Dáng vẻ hùng hổ của bà ta khiến Tiết Diệc Song giật b.ắ.n mình. Tiết Diệc Song vội đứng dậy hành lễ, nhưng Tiết Nhị thái thái chẳng thèm đoái hoài, cứ thế đi thẳng đến chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi phịch xuống. Bà ta sa sầm nét mặt nhìn Dung Hoa, cất giọng chói tai: "Vốn cứ tưởng ngươi là kẻ làm việc cẩn trọng, nên mới để ngươi ở lại hầu hạ Lão phu nhân. Ai ngờ ngươi lại bày ra cái chủ ý hoang đường này! Tiết gia chúng ta từ xưa đến nay làm gì có cái cảnh tượng náo loạn thế này bao giờ? Tô Trường Cửu xảy ra chuyện vốn dĩ là do lỗi của một mình ngươi, sao có thể để tất cả mọi người phải chịu oan uổng vất vả lây? Ngươi muốn phủi sạch quan hệ thì thôi đi, đằng này lại còn dám dối gạt Lão phu nhân. Ngươi thừa biết sức khỏe của Lão phu nhân yếu ớt, làm sao chịu nổi cảnh xóc nảy giày vò? Ngươi làm cả nhà loạn cào cào lên, ta còn tưởng ngươi phải chạy đôn chạy đáo lo liệu bên ngoài, ai ngờ ngươi lại rảnh rỗi trốn vào đây ngồi hóng mát. Ngươi đang muốn xem trò cười của mọi người đấy phải không?"

Tiết Diệc Song nghe những lời này, chân tay lạnh toát, luống cuống không biết phải làm sao: "Nhị thẩm đừng nóng vội, tình cảnh hiện tại tẩu t.ử cũng chỉ là sợ lỡ như..."

Tiết Nhị thái thái lạnh lùng ngắt lời Tiết Diệc Song: "Sợ lỡ như cái gì? Bọn nha môn đứng ngoài cửa chờ lệnh, cô ta lại không ra nói chuyện cho đàng hoàng. Tô Trường Cửu không có ở đây thì vẫn còn con trai hắn đấy, cứ trói cổ giải lên quan phủ là xong chuyện thôi."

Tiết Nhị thái thái nhướng đôi mày lá liễu, lời lẽ sắc bén như đao, khiến bất kỳ ai nghe xong cũng khó lòng chống đỡ nổi.

Dung Hoa bảo Cẩm Tú bưng trà dâng cho Tiết Nhị thái thái: "Nhị thẩm cứ nghỉ ngơi một lát đi đã, để nghe ngóng xem tình hình bên ngoài ra sao. Nếu quả thực không có chuyện gì, chúng ta ở lại trong phủ lại càng tốt, đỡ khiến mọi người phải vất vả. Tứ thẩm và các đệ đệ, muội muội đã thu dọn xong đồ đạc rồi, để họ sang đó trước cũng được."

Một câu nói nhẹ nhàng, vừa né tránh được mũi nhọn công kích của bà ta, lại vừa tỏ vẻ phục tùng chờ bà ta phân phó.

Tiết Nhị thái thái nhất thời không tìm được lời nào để bắt bẻ, sửng sốt một giây rồi mới nói: "Ta nói những lời này không phải vì bản thân ta. Ta thì đáng xá gì, chẳng qua cũng chỉ là đi bộ vài bước. Nhưng trong phủ này trên có già dưới có trẻ, ngày nào cũng bị ngươi hành tỏi một vòng, cái nhà này còn muốn sống yên ổn nữa không? Ngươi thì chỉ việc mấp máy môi, nói hay nói dở cũng chẳng ai oán trách, lại để những trưởng bối như chúng ta phải gánh tội thay ngươi."

Rõ ràng là đang mắng xéo nàng tội bất kính với trưởng bối đây mà.

Dung Hoa cúi đầu đáo: "Nhị thẩm nói phải."

Hai người cứ thế ngồi yên, bên ngoài vẫn văng vẳng tiếng hạ nhân chạy qua chạy lại hớt hải.

Tiết Nhị thái thái nhíu mày, quay sang sai Nhậm ma ma: "Cứ chạy lăng xăng qua lại thế này thì còn ra thể thống gì nữa? Ra ngoài bảo bọn chúng ai về chỗ nấy đi."

Nhậm ma ma dè dặt liếc nhìn Nãi nãi. Chỉ thấy Nãi nãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm khiến mụ run rẩy. Nhưng lệnh của Nhị thái thái cũng không thể không nghe, mụ vội vàng chạy ra ngoài quát tháo vài câu. Đám nha hoàn kia chỉ khom người hành lễ rồi lại tiếp tục bỏ đi làm việc của mình.

Những người được phái sang Nam viện đều là đại nha hoàn hầu hạ bên cạnh chủ tử, ngày thường còn nể mặt mấy vị ma ma này vài phần, nhưng vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, bọn họ chỉ nhất nhất tuân theo lệnh của chủ t.ử mà thôi.

Nhậm ma ma vừa định bước vào phòng thì bị một bà t.ử chạy xộc tới đ.â.m sầm vào người, lảo đảo suýt ngã. Bà t.ử kia chẳng buồn xin lỗi hay tạ tội, chỉ hốt hoảng la lên: "Nô tì có chuyện khẩn cấp cần bẩm báo Nãi nãi!"

Nhậm ma ma và bà t.ử nọ cùng bước vào phòng. Tiết Nhị thái thái đang cục tức không có chỗ phát tiết liền mắng sa sả vào mặt bà tử: "Cái thứ đui mù không có mắt!"

Bà t.ử thấy Nhị thái thái ở đó thì vội quỳ rạp xuống dập đầu tạ tội: "Người bên ngoài đang la ó đòi xông vào phủ. Dù ngoài cổng có không ít hạ nhân canh gác, nhưng e là cũng chẳng trụ nổi nửa khắc đâu! Thái thái, Nãi nãi mau nghĩ cách đi ạ! Nếu để chúng thực sự xông vào, trong cửa nhị môn có bao nhiêu nữ quyến thế này, biết làm sao bây giờ?"

Cửu tiểu thư và Thập tiểu thư đứng phía sau Tiết Nhị thái thái cũng bắt đầu hoảng loạn: "Chẳng phải là quan binh sao? Tại sao lại đòi xông vào phủ?"

Tiết Nhị thái thái cũng kinh hãi: "Không phải chúng chỉ muốn đến phòng hạ nhân khám xét thôi sao? Làm gì có chuyện đòi xông vào đây?"

Dung Hoa bình tĩnh nói: "Cho dù là khám xét phòng hạ nhân thì cũng không thể đến vào lúc nửa đêm thế này được. Hơn nữa, nếu không có cái gật đầu của Lão phu nhân, chúng hoàn toàn không có quyền xông vào khám xét."

Bà t.ử nọ tiếp lời: "Nghe khẩu khí của mấy vị quan gia đó thì có vẻ dù chúng ta không cho vào, chúng cũng nhất quyết xông vào cho bằng được."

Quả nhiên giống hệt với suy đoán của nàng.

Đến lúc này Tiết Nhị thái thái mới bắt đầu tái mặt: "Lẽ nào là cường đạo? Kẻ cầm đầu bọn chúng là ai? Ở kinh thành này, quan lại lớn nhỏ nào mà chẳng phải nể mặt Tiết gia chúng ta?"

Bà t.ử bẩm: "Kẻ cầm đầu nhất định không chịu lộ diện. Chỉ có đám quan gia không ngừng đập cửa rầm rầm, nửa khắc cũng không buông tha."

Dung Hoa nhờ Tiết Diệc Song đỡ đứng dậy, quay sang thương lượng với Tiết Nhị thái thái: "Hay là Nhị thẩm ra ngoài dặn dò hạ nhân ra mặt nói chuyện thử xem. Cháu sẽ sang Nam viện xem tình hình của Lão phu nhân trước. Có Nhị thẩm trấn giữ ở đây, cháu cũng có thể yên tâm."

Bắt bà ta ở lại thu dọn tàn cục sao? Tiết Nhị thái thái bỗng chốc xì hơi, trợn trừng mắt: "Ngươi nói vậy là có ý gì? Bắt ta phải..." Những lời bà t.ử kia nói nếu là thật, thì đám người đó đến đây không chỉ vì chuyện của Tô Trường Cửu... Thế thì tiêu tùng rồi! Lão gia không có ở phủ, Diệc Quyên và Diệc Tĩnh đều là những tiểu thư chưa xuất giá, nếu thực sự bị người ta xông vào khuê phòng, thì chuyện hôn sự sau này tính thế nào đây? Lại còn đống bảo vật trong phòng bà ta nữa...

Tiết Nhị thái thái hoảng hốt một trận rồi cũng tự trấn tĩnh lại. Lão phu nhân đã sang Nam viện, trong phủ hiện tại còn được bao nhiêu người? Nếu bị cường nhân xông vào, ai có thể bảo vệ bà ta toàn mạng đây? Bất luận tin tức là thật hay giả, bà ta cũng phải qua Nam viện trước đã. Ít nhất thì bên chỗ Lão phu nhân nhân thủ cũng đông đảo hơn.

"Ta không có ở đây thì mấy đứa muội muội của ngươi phải làm sao?" Tiết Nhị thái thái luống cuống đứng bật dậy: "Lão phu nhân ở bên kia ta cũng không yên tâm, dù thế nào cũng phải qua đó ngó xem một chút."

Trước mặt bao nhiêu người mà bà ta lập tức thay đổi sắc mặt nhanh như chớp, khiến ngay cả Tiết Diệc Song cũng thấy ngại thay.

Căn phòng trong phút chốc tĩnh lặng như tờ, Tiết Diệc Quyên và Tiết Diệc Tĩnh chỉ biết ngơ ngác nhìn ra bên ngoài.

Dung Hoa nói: "Vậy cứ làm theo ý Nhị thẩm. Nếu Nhị thẩm không yên tâm, cháu có thể dẫn theo các muội muội sang đó trước cũng được."

Nhìn thấy Dung Hoa dẫn người đi ra ngoài, Tiết Nhị thái thái quýnh quáng bám theo sát gót, chỉ sợ Dung Hoa bỏ mặc bà ta lại phía sau.

Bà t.ử bên ngoài lại hớt hải chạy tới báo: "Thái thái, Nãi nãi, các tiểu thư mau lên! Cổng lớn sắp không giữ nổi nữa rồi, đám người đó xông vào phủ chỉ là chuyện trong chớp mắt thôi!"

Tiết Nhị thái thái cao giọng nạt: "Gấp gáp cái gì? Người trong phủ c.h.ế.t hết cả rồi hay sao? Đâu thể để bọn chúng dễ dàng xông vào trong một sớm một chiều? Nơi này là kinh sư, bộ không còn vương pháp nữa à?"

Bà ta nói những lời này cốt để trấn an bản thân, cứ như sợ người ta biết bà ta đang muốn cong m.ô.n.g bỏ chạy. Dung Hoa khẽ mỉm cười, Nhị thái thái quả là người biết co biết duỗi.

Tiết Nhị thái thái vừa nói vừa quay sang Tiết Diệc Quyên, Tiết Diệc Tĩnh: "Hai đứa còn đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau chạy sang Nam viện đi!"

Tiết Diệc Quyên hoảng sợ nhìn Tiết Nhị thái thái, tay túm chặt lấy ống tay áo của bà ta nhất định không chịu buông: "Thế còn mẫu thân thì sao? Mẫu thân cùng đi với chúng con đi! Đoạn đường bên đó tối om, con và muội muội không dám đi đâu."

Đúng là một màn "mẹ hiền con thảo".

Tiết Nhị thái thái nhíu mày: "Hai cái đứa này..." Bà ta vừa nói vừa đảo mắt lấm lét nhìn sang Dung Hoa: "Ta đưa hai đứa qua đó rồi sẽ quay lại giúp ngươi một tay." Bàn tay vẫn nắm chặt lấy hai cô con gái không rời.

Dung Hoa còn chưa kịp gật đầu, thì bên ngoài đã vang lên tiếng la ó thất thanh: "Nguy rồi, chúng xông vào rồi!"

Sắc mặt Tiết Nhị thái thái biến đổi kinh hoàng, vội vàng túm lấy Tiết Diệc Quyên và Tiết Diệc Tĩnh cắm đầu chạy thục mạng về phía trước: "Nguy rồi, mau... mau lên..." Vừa chạy bà ta vừa kéo Nhậm ma ma: "Mau, mau về phòng lấy đồ của ta ra đây." Trong cơn hoảng loạn, bà ta vô tình tự vấp ngã, trâm cài trên đầu rơi lả tả, bộ dạng trông thật vô cùng t.h.ả.m hại.

truyenfull,truyenfull.com