Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 304: Cưới vợ 3



Đuổi đám Xuân Nghiêu ra ngoài xong, trong phòng chỉ còn lại Dung Hoa và Tiết Minh Duệ.

Tiết Minh Duệ sắc mặt vẫn âm u như cũ, nhưng nàng không cần phải lo lắng hắn sẽ hầm hầm tức giận đi tìm Nhị thái thái nữa.

Con người thật kỳ lạ, trước đó nàng vì Tiết Minh Duệ nổi giận mà sợ toát mồ hôi hột, bây giờ thấy hắn sầm mặt lại, trong lòng nàng lại có một niềm vui sướng khó tả.

Rõ ràng là vừa mới bị ngã, thế mà khóe miệng nàng vẫn có thể cong lên mỉm cười.

Nàng thực sự không ngờ, một người luôn điềm tĩnh như Tiết Minh Duệ lại vì vài câu nói mà không màng hậu quả như vậy.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt Dung Hoa hơi ửng đỏ, đưa tay ra nhẹ nhàng kéo lấy những ngón tay của Tiết Minh Duệ: "Thiếp không sao, chỉ là bị trẹo chân chút thôi."

Lời còn chưa dứt, Tiết Minh Duệ đã đứng dậy cúi xuống nhìn chân Dung Hoa, vén vạt váy lên, cổ chân bị thương rõ ràng đã hơi cứng lại: "Có đau không?"

Dung Hoa gật đầu: "Đau." Vừa rồi trong lúc căng thẳng không cảm nhận được, bây giờ thả lỏng ra mới biết rốt cuộc là đau ở đâu.

"Còn chỗ nào khác không?"

Dung Hoa lắc đầu: "Ngoài chân bị thương ra thì không còn chỗ nào đau nữa."

Trong quân doanh, có vết thương nào hắn chưa từng thấy? Phàm là ai bị thương nhẹ thì không cần tìm quân y, thường tự mình xử lý. Vì vậy thương binh hắn gặp nhiều, hiểu biết cũng không ít. Nhưng đối mặt với cổ chân thanh mảnh yếu ớt này của Dung Hoa, tay hắn đưa ra lại không dám chạm vào.

"Không sao đâu.” Dung Hoa ngẩng đầu nhìn Tiết Minh Duệ: “Vẫn cử động được, cũng không đau đến thế."

Tiết Minh Duệ nhìn Dung Hoa từ từ cử động bàn chân, sắc mặt mới dịu đi đôi chút.

Ngự y rất nhanh đã vào phủ, mọi người vội vàng sắp xếp ổn thỏa, đều đứng hầu hạ một bên. Ngự y cũng không dám chậm trễ, ngồi xuống tịnh tâm bắt mạch đến nửa nén hương mới ra gian ngoài kê đơn.

Chưa đợi Tiết Minh Duệ hỏi, ngự y kia đã cung kính bẩm báo: "Mạch tượng của nãi nãi vững vàng, t.h.u.ố.c uống trong không cần dùng nữa."

Tiết Minh Duệ gật đầu, hỏi ngự y về vết thương ở chân của Dung Hoa.

Ngự y đáp: "Nãi nãi đang mang thai, t.h.u.ố.c cũng không thể tùy tiện dùng. Lão phu kê một đơn t.h.u.ố.c dùng ngoài, bắt đầu từ ngày mai đắp thuốc, từ từ tịnh dưỡng, không lâu nữa sẽ khỏi hẳn."

Tiễn ngự y xong, Xuân Nghiêu sai người đi bốc thuốc. Nhóm Cẩm Tú cũng lui ra khỏi nội thất, để lại Tiết Minh Duệ và Dung Hoa nói chuyện.

"Nếu thiếp phải chịu ấm ức, nhất định sẽ nói với Hầu gia."

Nghe lời này, khóe mày Tiết Minh Duệ quả nhiên giãn ra vài phần: "Có một số quy củ nàng không cần để ý. Tục lệ cổ hủ từ triều trước không biết có bao nhiêu, không thể cái nào cũng tuân theo. Nước có quốc pháp, gia có gia quy, chỉ cần không phải tổ mẫu yêu cầu nàng lánh mặt, nàng có thể không đáp ứng. Những chuyện khác đợi ta về hẵng nói."

Điểm này nàng hiểu. Dung Hoa khẽ mỉm cười: "Chuyện dọn sang Nam viện là do thiếp tự đề xuất. Nhị thẩm nói thiếp m.a.n.g t.h.a.i e sẽ xung khắc với hỉ sự của tam đệ. Thiếp nghĩ lại, ngày tam đệ thành thân trong phủ ắt hẳn rất ồn ào náo nhiệt, bên này thiếp lại sợ ồn... Nếu nhị thẩm đã nói trước, thiếp đành mượn gió bẻ măng làm người tốt, vừa tiện cho người lại vừa tiện cho mình."

Sắc mặt Dung Hoa thản nhiên không chút gượng ép: "Dọn sang Nam viện cũng không xa, chỉ thêm vài bước chân thôi."

Tiết Minh Duệ lúc này mới gật đầu: "Tổ mẫu nói sao?"

Dung Hoa cười đáp: "Ý của lão phu nhân là điều thêm vài người qua đó hầu hạ."

Tiết Minh Duệ suy nghĩ một chút: "Sai người mang cả những vật dụng ngày thường ta dùng qua đó luôn, ta dọn đi cùng nàng."

Làm sao được, bên này là chính phòng, Nam viện kia dù sao cũng là tiểu viện: "Chỉ hai ngày là dọn về rồi, Hầu gia..."

"Hay là để ta đi nói với tổ mẫu."

Chuyện Tiết Minh Duệ đã quyết định, không ai có thể thay đổi: "Thiếp lại rất bằng lòng. Nơi đó dẫu sao cũng chưa từng ở qua, có Hầu gia đi cùng thiếp cũng thấy yên tâm hơn." Dung Hoa cúi mặt, đến cả d** tai cũng đỏ bừng.

Tiết Minh Duệ trên mặt hiện nét cười: "Vậy phân phó người thu dọn đi!"

...

Tiết Minh Duệ đi tiểu thư phòng xử lý công vụ, vợ Phùng Lập Xương giúp Dung Hoa gỡ búi tóc đang định lui xuống, lại nhìn Dung Hoa qua gương, ngập ngừng cất lời: "Nãi nãi tuổi còn trẻ, có một số chuyện e là không rõ lắm. Nô tỳ cũng nghe người già nói, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i không nên dễ dàng chuyển chỗ ngủ. E rằng phương vị không đúng, vốn dĩ là con trai lại đổi thành con gái."

Dung Hoa cẩn thận quan sát vợ Phùng Lập Xương, chỉ thấy bà ta rụt rè đan chặt hai tay, sợ nói sai điều gì. Đúng là bà ta đang lo lắng cho nàng, muốn nhắc nhở nàng một chút.

"Vậy có khả năng nào đổi phương vị, vốn dĩ là con gái lại đổi thành con trai không?"

Vợ Phùng Lập Xương giật mình, ngẫm nghĩ kỹ lưỡng, nửa ngày mới nói: "Chắc là cũng có, nhưng phải mời thầy Âm Dương giỏi tới xem."

Dung Hoa cười: "Thế chẳng hóa ra sinh nam hay sinh nữ chỉ bằng một lời của thầy Âm Dương sao?"

Vợ Phùng Lập Xương kinh hãi vội thanh minh: "Nãi nãi, là nô tỳ nhiều lời. Nô tỳ cũng không có ý gì khác, chỉ là..."

Dung Hoa ngắt lời vợ Phùng Lập Xương, giọng ôn hòa: "Ta biết bà muốn tốt cho ta, sợ ta chịu thiệt. Nhưng chuyện này nghe qua là được rồi, sao có thể tin hoàn toàn chứ."

Vợ Phùng Lập Xương vâng dạ thối lui.

Sau khi bà ta đi khỏi, Dung Hoa nhấc sách lên đọc. Nàng thật không ngờ Nhị thái thái lại còn có cả tâm tư này. Nhị thái thái quả thực bất chấp mọi thủ đoạn, mọi khía cạnh đều suy tính chu toàn.

Vợ Phùng Lập Xương chắc chắn đã nghe được lời đồn đãi gì đó bên dưới, lúc này mới nhớ ra nói với nàng. Những lời này tám phần mười là do Nhị thái thái tung ra, cốt để nàng nghe xong thấy không thoải mái, rồi lại đi tìm lão phu nhân lật lọng.

Quả nhiên, chỉ độ tàn một tuần trà, Cẩm Tú bẩm báo: "Bọn hạ nhân đều nói phương vị Nam viện không tốt, lại không có ai từng sống qua đó, ngộ nhỡ đụng phải thứ gì không sạch sẽ thì ảnh hưởng tới nãi nãi và tiểu thiếu gia."

Từ khi nàng mang thai, Xuân Nghiêu, Cẩm Tú đều nói trong bụng nàng là tiểu thiếu gia, có thể thấy ai nấy đều dán mắt vào việc nàng m.a.n.g t.h.a.i con trai hay con gái.

Dung Hoa nhìn Cẩm Tú, giọng điệu tự dưng trầm xuống: "Còn chưa biết ta m.a.n.g t.h.a.i con trai hay con gái, sau này đừng nói những lời như tiểu thiếu gia nữa."

Cẩm Tú giật mình, lập tức hiểu ra: "Là do bọn nô tỳ nghĩ chưa chu toàn."

Dung Hoa gật đầu: "Trong viện có thêm rất nhiều người mới, ăn nói càng phải cẩn thận hơn. Trong mắt người khác không có chuyện lỡ lời vô tâm đâu, đừng vì ta m.a.n.g t.h.a.i mà các ngươi lơ là."

Cẩm Tú thưa: "Nãi nãi dạy phải, nô tỳ xuống dưới dặn dò lại bọn họ, từ nay về sau phải chú ý nhiều hơn."

Trên mặt Dung Hoa thoảng hiện một nụ cười.

Cẩm Tú nhìn trước ngó sau, nói tiếp: "Có mấy bà t.ử lắm lời nói nãi nãi tuổi nhỏ không hiểu chuyện, cũng không mời Khâm Thiên Giám tới xem thử, ít nhất phải hợp bát tự thì mới bảo đảm bình an."

Nàng còn tưởng phủ bận rộn hôn sự của Tiết Minh Ái thì nàng sẽ được yên tĩnh vài hôm, nào ngờ Nhị thái thái ném đá giấu tay, chiêu này tiếp nối chiêu kia.

"Chuyện khác trước hết không cần quan tâm, cố gắng quản thúc mấy bà t.ử bên dưới, bảo họ bớt khua môi múa mép đi." Dung Hoa ngừng lại: “Chuyện Khâm Thiên Giám, ta sẽ tự tìm cách."

Cẩm Tú hầu hạ Dung Hoa súc miệng rửa mặt sạch sẽ rồi lui ra.

Dung Hoa mãi đợi tới lúc Tiết Minh Duệ từ tiểu thư phòng bước ra.

Tiết Minh Duệ nằm trên giường, ôm Dung Hoa vào lòng. Chẳng nhớ đây là lần thứ bao nhiêu hắn ôm lấy Dung Hoa, hai người từ lúc bỡ ngỡ ban đầu cho tới bây giờ đã trở nên vô cùng tự nhiên và thân thuộc. Dung Hoa bề ngoài nhu thuận, hào phóng, có vẻ rất dễ nắm bắt, thực chất trong cốt tủy lại quật cường, kiêu hãnh, luôn thủ thân như ngọc, người khác rất khó dòm ngó.

Nếu chỉ coi Dung Hoa như một người vợ trên danh nghĩa thì rất dễ thỏa mãn. Nhưng muốn được nhiều hơn thế, bắt buộc phải tỉ mỉ, cẩn thận, không thể bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào.

Tiết Minh Duệ vuốt nhẹ ngón tay Dung Hoa.

Dung Hoa thấp giọng nói: "Có chuyện muốn nhờ Hầu gia giúp.” nàng ngập ngừng: “Ngày mai chàng có thể mời Khâm Thiên Giám vào phủ xem thử không?"

Khâm Thiên Giám?

Tiết Minh Duệ khẽ mỉm cười: "Nàng cũng tin vào lời những kẻ đó sao?"

Ánh mắt Dung Hoa chớp động: "Mọi người đều tin, thiếp cũng không thể không tin. Thay vì để người ta bàn tán lén lút, chi bằng mời Khâm Thiên Giám vào phủ, như vậy mọi người đều yên tâm."

Thấy ánh mắt không hề che giấu của nàng, hắn biết ngay ý tứ của nàng. Chỉ cần Khâm Thiên Giám nói mọi sự đều tốt lành, tự nhiên sẽ không còn ai lời ra tiếng vào nữa.

Hắn thừa biết nàng sẽ chẳng tin những thứ này, chỉ là không ngờ nàng lại có chủ ý thông minh đến vậy.

Dung Hoa cúi đầu cười nhạt, loại chuyện vô thưởng vô phạt thế này, thuận theo chiều gió dễ hơn nhiều so với việc đi ngược chiều gió, cớ sao nàng lại không làm?

Đang mải suy tư, bên tai chợt truyền đến giọng nói trong trẻo: "Dung Hoa, đã qua ba tháng rồi phải không? Hôm nay ngự y còn bảo t.h.a.i khí đã ổn định rồi."

Hàm ý trong lời nói này liệu có phải đang ám thị... Từ lúc tổ mẫu qua đời đến giờ, hai người chưa từng ân ái.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt Dung Hoa bỗng dưng đỏ bừng.

Tiết Minh Duệ vừa định rướn người tới, đột nhiên sực nhớ ra điều gì, nhoài người nhấc bổng Dung Hoa đặt lên trên mình hắn.

Chưa từng có tư thế này bao giờ... Dung Hoa tức khắc ngượng ngùng vùng vẫy...

"Cẩn thận chân."

Nàng gần như quên mất chân mình vẫn còn đang bị thương. Chỉ trong thoáng do dự ấy, hai chân nàng đã hạ xuống vòng quanh eo hắn. Hắn khẽ cử động, vẫn tráng kiện như ngày nào, một chút trọng lượng của nàng có sá gì. Ngược lại nàng có phần sợ hãi, hai tay chống chặt lên lồng n.g.ự.c hắn.

Hắn có vẻ rất thích thú với bộ dạng e ấp của nàng. Tay luồn vào mái tóc dài, hắn khẽ rướn người hôn nhẹ lên môi nàng. Nụ hôn lướt nhanh như chuồn chuồn đạp nước kéo dài đến tận mang tai, giọng hắn trầm khàn mờ ám: "Đêm động phòng ta đáng ra nên nhẹ nhàng hơn."

Dung Hoa lại thấy mặt nóng ran. Đã thành thân bao lâu rồi mà hắn vẫn nhắc lại đêm động phòng... Đêm đó quả thực khó chịu, nhưng may mà Tiết Minh Duệ cũng rất nương nhẹ nàng...

"Lâu rồi không làm chuyện này, lần này chúng ta làm từ từ thôi." Vừa nói, đôi tay thon dài vừa m*n tr*n sống lưng nàng...

Những nụ hôn triền miên và tinh tế khiến nàng cảm thấy tâm trí dần tan biến. Trước mũi chỉ thoang thoảng mùi cỏ xanh thanh mát, vừa dễ chịu vừa làm người ta đê mê. Đây là lần đầu tiên nàng cởi bỏ tấm áo lót mỏng manh, thực sự được da thịt kề cận.

Bàn tay hắn tuy có phần thô ráp nhưng làn da vùng eo bụng lại vô cùng mịn màng, liên tục ma sát với cơ thể nàng. Lồng n.g.ự.c thường xuyên chạm sát vào nhau, một cảm giác xa lạ không thể diễn tả được hệt như dòng kim châm chạy dọc cơ thể, tức thì khiến tim nàng đập dồn dập.

Kéo phăng tấm chắn cuối cùng đi, hắn nín thở, th*n d*** đẩy mạnh xâm nhập vào từng tấc từng tấc một. Khuôn mặt hắn hơi ngửa lên, đôi mắt hẹp dài dần trở nên mơ màng...

...

Không ngờ nửa đêm còn gọi đòi nước.

Xuân Nghiêu có chút hoảng hốt, bận rộn nửa ngày mới hầu hạ ổn thỏa.

Dung Hoa đi lại khó khăn, Tiết Minh Duệ phải tự tay lấy khăn lụa bước vào. Khuôn mặt vừa hết đỏ của Dung Hoa lại ửng hồng. Nàng lờ mờ nhớ ra Xuân Nghiêu bưng thau nước ra ngoài, sau đó mình chìm vào giấc ngủ.

Đêm đó nàng có một giấc mơ, mơ thấy mình cưỡi trên lưng một con hắc mã vô cùng dũng mãnh, phi nước đại khắp núi đồi. Lúc tỉnh dậy, khắp người đau nhức ê ẩm.

Ngày hôm sau, Dung Hoa dậy muộn hơn một chút. Vừa dùng xong điểm tâm, Xuân Nghiêu bước vào báo: "Người của Khâm Thiên Giám tới rồi."

Người của Khâm Thiên Giám theo lệ soi bát tự của Dung Hoa và tính nhẩm ngày hành kinh, lại xem xét tẩm phòng của Dung Hoa và cả Nam viện Tiết gia, thao thao bất tuyệt một hồi về thuyết Kinh Dịch Bát Quái.

Trừ Dung Hoa, Tiền thị không mấy để tâm, lão phu nhân và Tiết phu nhân trước đây đã từng nghe qua nên vẫn hiểu phần nào.

"Ý ngài là không có cấm kị gì?"

"Chỉ tính trên phương diện phương vị thì là vậy."

Trừ Tiết Nhị thái thái giấu giếm sự bất mãn, tất thảy mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Dung Hoa cũng mỉm cười. Đây chính là kết quả nàng mong muốn. Nhị thái thái chắc mẩm Khâm Thiên Giám sẽ nói Nam viện bất lợi cho nàng, nào ngờ sự việc lại rẽ sang một hướng khác.

Nhị thái thái nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, dường như quan tâm Dung Hoa hơn bất kì ai: "Vậy ngài có tính ra được là thiếu gia hay tiểu thư không?"

Vị tiên sinh kia lắc đầu: "Chuyện này không dám khẳng định, nhưng theo giờ sinh thì tỷ lệ là thiếu gia cao hơn."

Chỉ một câu nói thuận miệng cũng đủ để khuynh đảo tâm trạng của bao người.

Nụ cười trên mặt Nhị thái thái lập tức trở nên gượng gạo: "Vậy thì tốt quá rồi, lão phu nhân lại được bế chắt."

Vị kia sực nhớ ra điều gì, cúi đầu hỏi Dung Hoa: "Nãi nãi dạo này có t.h.a.i mộng gì không?"

Thai mộng? Gần đây nàng rất hiếm khi nhớ mình mơ gì, ngoại trừ đêm qua.

"Mơ thấy ngựa hoặc hoa là linh nghiệm nhất. Ngựa thì phải phân biệt hắc mã hay bạch mã, hoa cũng phải xem có mấy cành."

Dung Hoa mím môi, kìm nén nụ cười thẹn thùng. Đêm qua nàng đúng là có mơ thấy hắc mã, nhưng e rằng đó không phải là t.h.a.i mộng.

...

Khâm Thiên Giám đã xem qua phương vị, trong phủ bắt đầu rục rịch chuyển đồ của Dung Hoa sang Nam viện.

Lão phu nhân e sợ Nam viện thiếu người nên đã điều bớt nô bộc đắc lực trong phủ sang đó. Nhị thái thái than vãn trong phủ thiếu tay chân lo việc, lão phu nhân nghĩ ngợi hồi lâu đành cho gọi thêm nhân thủ từ các trang trại lên giúp một tay.

Vốn mọi việc đã sắp đặt hòm hòm, nay hạ nhân chạy ra chạy vào lại thành ra loạn nhịp, Tiền thị sợ xảy ra sai sót nên phải phân công lại người và việc.

So với sự tất bật của Nhị thái thái và Tiền thị, Dung Hoa lại nhàn nhã hơn nhiều.

Nam viện thanh tịnh hơn chính viện, Dung Hoa lại trẹo chân, mỗi lần ra ngoài đều phải ngồi kiệu, tự dưng biến thành một phú quý nhàn nhân.

Mọi thứ đều ổn thỏa, chỉ có chuyện của Hồng Anh là chưa giải quyết xong.

Dung Hoa nhìn hai tiểu nha hoàn đang thập thò trong góc sân.

Tiết Nhị thái thái đề phòng nàng rất chặt, không để cho nàng có cơ hội trò chuyện riêng với lão phu nhân. Tình cảnh này e là phải đợi sau hôn lễ của Tiết Minh Ái mới khá lên được.

Dung Hoa đứng hóng gió ngoài sân một lát rồi trở vào trong nội thất gọi Xuân Nghiêu: "Ra ngoài nghĩ cách tìm nói chuyện với Lý ma ma xem. Ta có ý định thả Hồng Anh ra khỏi phủ, xem ý của ma ma thế nào."

Nếu đã không thể nói trắng ra, đành phải đi vòng một chút.

Buổi chiều Xuân Nghiêu mang tin về: "Lý ma ma nói Hồng Anh trông có vẻ lanh lợi, chi bằng giữ lại thêm vài ngày."

Nói cách khác, lão phu nhân có ý muốn giữ Hồng Anh lại cho Tiết Sùng Nghĩa.

Dung Hoa gật gật đầu.

Có lẽ Tiết Sùng Nghĩa đã ngửa bài với lão phu nhân rồi. Nếu đã vậy, nàng cũng chẳng có ý định níu giữ Hồng Anh làm gì. Đợi xong hỉ sự của Tiết Minh Ái, nàng sẽ dâng Hồng Anh cho Nhị phòng.

Bên phía Dung Hoa vừa tạm ổn thì đến tối, khi Phủ Thường Ninh Bá chuẩn bị vào phủ thực hiện lễ đạp hoa đường, bên Nhị phòng lại nhốn nháo cả lên: "Nguy rồi, không tìm thấy Tam gia đâu cả."

truyenfull,truyenfull.com