Lão phu nhân nằm tựa trên tháp êm nghe Lý ma ma bẩm báo. Đèn lồng sừng dê đặt trên bàn trà nhỏ bên cạnh tỏa ra ánh sáng dìu dịu, bà men theo quầng sáng mà ngắm những đóa lựu, hoa móng tay rực rỡ vẽ trên chụp đèn.
Lý ma ma hạ giọng: "Nãi nãi bị trẹo chân là vì đuổi theo Hầu gia."
Lão phu nhân hỏi: "Sao tự dưng lại đuổi theo làm gì?"
Lý ma ma đáp: "Hầu gia nghe tin nãi nãi dọn sang Nam viện nên nổi trận lôi đình."
Lão phu nhân liếc nhìn Lý ma ma, trầm ngâm một chốc: "Đã lâu lắm rồi không thấy Minh Duệ nổi giận. Cả lúc ở trước mặt ta, ta cũng nhìn không thấu tâm tư nó, hiếm khi nào nó lại sốt sắng như vậy."
Lý ma ma mỉm cười: "Dẫu sao Hầu gia cũng sắp được làm cha, trong lòng tất nhiên sẽ chú tâm hơn hẳn."
Lão phu nhân gật đầu: "Dung Hoa sang Nam viện ta cũng không an lòng, có Minh Duệ đi cùng thì tốt hơn." Bà sực nhớ đến viện t.ử của Dung Hoa: "Bên Dung Hoa cũng nên sửa soạn lại, sau này còn phải rước nhũ mẫu về. Bên trong dựng thêm một cái noãn các để mốt nọ ca nhi, tỷ nhi có chỗ ở, hai bên tiện bề chăm sóc."
Lý ma ma trả lời: "Lão phu nhân dạy phải."
Lão phu nhân sực nhớ: "Ta nhớ trong phòng ta có mấy bức tranh sơn thủy thượng hạng, lựa mấy bức màu sắc tươi tắn đem qua bên đó cho ra dáng."
Lý ma ma hớn hở: "Đã lâu rồi lão phu nhân không ngắm mấy bức tranh đó, hay để nô tỳ đem ra cho lão phu nhân tự lựa."
Lão phu nhân thở dài, mân mê chuỗi hạt Ma Cô Hiến Thọ trên cổ tay: "Ngươi tự lựa đi, giờ ta chẳng còn tâm trí nào nữa. Mu bàn tay, lòng bàn tay đều là thịt cả, ta bỏ xuống ai cũng không đành."
Chuỗi hạt Ma Cô Hiến Thọ ấy là do Nhị lão gia mua từ Bồi Đô về, xem ra lão phu nhân lại sầu não vì chuyện của Nhị lão gia rồi.
"Con nha đầu Hồng Anh kia là người trong viện của Dung Hoa, cớ sao lão Nhị lại để mắt tới nó? Đợi xong xuôi hỉ sự của Minh Ái, cứ gọi lão Nhị tới, ta sẽ đích thân dặn dò. Trừ Tuyết Ngọc, Hải Nguyệt trong phòng ta thì cứ để nó tự chọn, hoặc ta cho nó bạc vụn, dù là cả trăm ngàn lượng cũng được, cứ tùy ý mà mua lấy kẻ gia thế trong sạch chứ đừng vì một con nha đầu mà bôi tro trát trấu lên thể diện cả phủ."
Lý ma ma vội khuyên: "Lão phu nhân chớ vội. Hồng Anh tuy là nha hoàn bồi giá của nãi nãi nhưng suy cho cùng cũng là kẻ biết rõ gốc rễ. Hơn nữa, nãi nãi cũng chưa hẳn đã thiếu người hầu hạ. Nô tỳ từng sai người nghe ngóng, con nha đầu Hồng Anh ấy chưa bao giờ được trực đêm trong nội thất, số lần diện kiến Hầu gia cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lại thêm việc nãi nãi vốn không có ý định cất nhắc thông phòng nha hoàn, Hồng Anh cũng giống như mấy đứa nha hoàn bậc hai, bậc ba trong phủ thôi, hẳn là không có vấn đề gì đáng ngại. Hôm nay nãi nãi còn cố ý sai người đến nói khéo với nô tỳ, chắc là nàng ấy cũng hiểu được ý tứ của lão phu nhân rồi."
Lão phu nhân ra hiệu muốn uống trà, Lý ma ma liền bưng chén tới tận nơi hầu hạ.
Lão phu nhân hỏi: "Dung Hoa còn dặn dò điều gì nữa không?"
Ánh mắt Lý ma ma lảng tránh: "Nãi nãi bảo nô tỳ dẫn nha đầu tên Hồng Anh kia đến diện kiến lão phu nhân..."
Dẫn đến cho bà diện kiến? Lẽ nào còn ẩn tình nào khác? Dung Hoa lo liệu việc nhà vốn luôn sắc sảo dứt khoát, chưa bao giờ mập mờ úp mở như vậy. Nghĩ lại mấy hôm nay Dung Hoa chăm lui tới thăm bà hơn hẳn, ra chiều muốn nói điều gì đó. Tiếc là mấy ngày nay nhị tức phụ thường túc trực trong phòng, Dung Hoa tới thăm thấy có mặt bà ta nên đành ngậm miệng không nói. Lão phu nhân nhíu mày, cảm thấy có chuyện không lành: "Cho dù Dung Hoa có chịu nhường đi nữa, chuyện này đồn ra ngoài thì danh tiếng Tiết gia để ở đâu? Hồng Anh là nha hoàn bồi giá của Dung Hoa, dẫu Minh Duệ không thu nạp thì cũng phải do Dung Hoa xử trí, đâu ra cái lý để lão Nhị tùy ý đòi hỏi?"
"Mấy năm nay, ta chỉ thấy nó thăng quan tiến chức, tưởng nó chuyên tâm công vụ, ai ngờ lại tiêm nhiễm một đống thói hư tật xấu. Bao nuôi cái tiểu Phù Dung gì đó bên ngoài, nếu triều đình mà biết được thì cái chức quan kia của nó coi như đi tong. Lúc tiên hoàng còn tại vị, lũ luyến hoa mê liễu nhất quyết không được lọt vào cửa Cống viện, chứ đừng nói gì đến chuyện xuất sĩ làm quan. Mấy năm gần đây triều đình muốn chiêu hiền đãi sĩ nên mới mở ân khoa, nhân tài trong triều thì đông lên đấy nhưng luật lệ lại vì thế mà nới lỏng ra. Bọn chúng mới to gan dám ngang nhiên nạp thiếp, nuôi dưỡng ngoại thất. Cứ đà này thì sớm muộn gì cũng đem quy củ tổ tông để lại..."
Sắc mặt Lý ma ma bỗng chốc trắng bệch, sợ lão phu nhân trong lúc giận dữ nói ra lời đại nghịch bất đạo. Thánh thượng đương triều thế nào, lão phu nhân nửa câu cũng không thể tùy ý chỉ trích.
Lão phu nhân cũng nhận ra mình đã lỡ lời, giọng nói chợt im bặt rồi bắt đầu ho khan từng trận.
Lý ma ma hốt hoảng lao tới vuốt lưng: "Nhị lão gia chẳng phải đã hứa rồi sao? Người bảo từ rày về sau sẽ không lui tới tìm tiểu Phù Dung nữa."
Lão phu nhân xua tay, ra hiệu cho Lý ma ma lấy thêm gối tựa kê lưng.
Lão phu nhân tiếp lời: "Nhị thái thái cũng hẹp hòi quá, suốt ngày ủ rũ ghen tuông trong phủ thì ích gì? Kìm kẹp nó gắt gao quá nó không dám quang minh chính đại nạp thiếp mà đi tìm trăng hoa bên ngoài. Ngộ nhỡ làm ra chuyện gì tày đình thì còn khó giải quyết hơn. Đàn ông cũng như con mèo háu ăn, ngươi có cấm nổi mèo đi ăn vụng không? Chi bằng đường hoàng nạp vài thiếp thất rồi nhốt cả vào dưới mí mắt, ít ra trong lòng còn dễ kiểm soát..."
Lý ma ma vội vàng phụ họa: "Hay là gọi Nhị thái thái tới nói chuyện? Nha hoàn xinh xắn bên ngoài thiếu gì, muốn chọn mấy người phẩm hạnh đoan chính cũng đâu khó khăn..."
Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng: "Nếu nó nuốt trôi cục tức này thì đâu đến nỗi phải đem gả hết mấy nha hoàn thân cận ra ngoài. Về điểm này thì ai cũng kém xa đại nãi nãi." Đang nói chuyện, bà liếc mắt thì thấy Tuyết Ngọc khẽ vén rèm lấp ló nhìn vào trong phòng, không khỏi nhíu mày: "Chuyện gì vậy? Đứng ngoài đó làm gì?"
Tuyết Ngọc vội vàng bước vào: "Nô tỳ sợ lão phu nhân đang nghỉ ngơi." Nói đoạn nàng ta liếc nhìn Lý ma ma đứng bên cạnh.
Lão phu nhân thấy Tuyết Ngọc thập thò lảng tránh, vặn hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Tuyết Ngọc bấy giờ mới lên tiếng: "Cũng không có chuyện gì to tát, chỉ là nghe nói đột nhiên không tìm thấy tam gia đâu cả."
Khóe mắt lão phu nhân giật bắn, bật người ngồi dậy: "Cái gì? Không tìm thấy Minh Ái?" Vừa dứt lời, bà bỗng thấy hoa mắt chóng mặt, cả người ngã phịch xuống giường.
Lý ma ma và Tuyết Ngọc kinh hãi tột độ, tức tốc lao tới xem xét.
Lão phu nhân xua tay bảo không sao, cố sức gắng gượng hỏi: "Bên nhà Thường Ninh Bá đã phái người đến chưa?"
Tuyết Ngọc thưa: "Vẫn chưa tới giờ lành ạ."
Lão phu nhân th* d*c: "Mau sai người trong phủ túa ra tìm."
Tuyết Ngọc đáp: "Nhị thái thái sợ đồn rùm beng lên nên đang sai người bí mật đi tìm ạ."
Lão phu nhân nghe vậy lồng n.g.ự.c đau nhói nghẹt thở, mãi lâu sau mới rặn được vài tiếng: "Hồ đồ... lúc này mà còn lo giữ thể diện..." Bà đâu ngờ rằng nếu đến lúc người nhà Thường Ninh Bá tới nơi mà không thấy bóng dáng tân lang ra mở cửa thì đó mới thực sự là không còn đường thoái thác.
...
Phủ đệ rộng thênh thang thế này, muốn tìm một người quả thực chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Dung Hoa hỏi: "Bọn họ có sang mượn người của chúng ta không?"
Xuân Nghiêu lắc đầu: "Không ạ. Chỉ nghe nói bên Nhị phòng đang lén lút tìm kiếm, họ còn tóm cổ hết nha hoàn với gã sai vặt trong viện của tam gia đem ra tra hỏi nữa."
Nhị thái thái cũng vì quá bối rối mà loạn trí rồi. Giờ trời đã tối mịt, nhẽ ra phải gọi người gác cổng tới hỏi chuyện mới đúng. Chỉ cần Tiết Minh Ái chưa xuất phủ, lập tức đóng cổng lại rồi sục sạo khắp hoa viên thì với ngần ấy gia nhân, chốc lát là có thể soát hết cả phủ.
Xuân Nghiêu tiếp: "Chắc là Nhị thái thái sợ chuyện bại lộ ra ngoài thì không hay!"
Chỉ cần kết quả cuối cùng thuận buồm xuôi gió thì cũng chẳng mất mặt đi đâu. Nhị thái thái dù sao cũng quản gia bao nhiêu năm, dẫu nhất thời hồ đồ cũng sẽ nhanh chóng bừng tỉnh hiểu ra.
"Cho người sang mấy viện bên cạnh xem thử, kẻo tam gia lại lạc sang chỗ chúng ta cũng nên."
Xuân Nghiêu sai ma ma đi tìm, lát sau quay về bẩm báo: "Bà t.ử canh gác ngoài cửa nói hồi chiều có thấy tam gia lảng vảng quanh đây, nhưng sau đó thì tuyệt nhiên không thấy ngài ấy bước chân vào Nam viện. Nô tỳ cũng đã cho người đi tìm, quả thực ngài ấy không có ở bên chúng ta."
Vậy thì tốt.
Chuyện bên ngoài đã vượt quá giới hạn mà nàng có thể xen vào rồi.
...
Tiết Nhị thái thái được người dìu tới tra vấn người hầu thân cận của Tiết Minh Ái. Tên người hầu chưa kịp hé răng, Tiết Nhị thái thái đã cười gằn: "Nếu có nửa lời dối trá, ta sẽ rút gân lột da ngươi, xem ngươi còn gan to tày trời xúi giục chủ t.ử nữa không."
Tên người hầu xưa nay vốn rành rẽ thủ đoạn của Nhị thái thái, chỉ biết dập đầu xin tha: "Nhị thái thái tha mạng, tiểu nhân thực sự chưa hề nói gì với tam gia, càng không dám xúi giục nửa lời! Chỉ là tam gia đòi uống rượu, tiểu nhân bèn đi lấy vài bình tới, nhưng cũng phải qua tay các vị tỷ tỷ trong phòng chứ tiểu nhân làm sao dám tùy tiện xông vào trong Nhị môn."
Nghe những lời này, Nhị thái thái lại quay sang gian sương phòng bên cạnh, nơi Điệp Phi và Điệp Lan đang quỳ rạp dưới đất, sắc mặt xám ngoét không còn hột máu.
Từ lúc Tiết Minh Ái biến mất, Điệp Phi, Điệp Lan đã sợ nhũn cả chân. Chẳng đợi Nhị thái thái tra hỏi, Điệp Lan đã cuống quýt dập đầu thưa: "Tam gia muốn uống rượu, chúng nô tỳ đã khuyên can hết lời nhưng ngài nhất định không nghe, lại sai người hầu đi lấy loại rượu mà ngài thích uống ngày thường. Chuyện đại hỉ, ai dám làm trái ý tam gia? Bọn nô tỳ hết cách đành phải dâng rượu vào. Tam gia tự mình uống rượu trong phòng, hai tỷ muội nô tỳ phải sang phụ bố trí tân phòng. Ban đầu trong phòng có chừa lại hai nha hoàn bậc ba hầu hạ, ai ngờ tam gia chê bọn họ lóng ngóng vụng về nên đuổi thẳng ra ngoài. Lúc chúng nô tỳ quay về vào phòng thì đã không thấy bóng dáng tam gia đâu nữa, đành hoảng hốt sai người túa đi tìm... rồi sau đó mới đến bẩm báo với Nhị thái thái. Lời nô tỳ nói tuyệt không có nửa chữ dối gian."
Nhị thái thái cười nhạt: "Một người đang sống sờ sờ làm sao có thể bốc hơi khỏi thế gian được? Ngày thường bọn ngươi đều để lại một người hầu hạ, cớ sao nay lại chuồn sạch cả lũ? Đám nha hoàn kia dẫu không được vào phòng hầu hạ thì cũng phải đứng chực sẵn ngoài cửa chứ, cớ sao lại không thấy cả bóng dáng tam gia? Xem ra trong lời khai này có quá nhiều lỗ hổng..." Sát khí ngập tràn trong ánh mắt bà ta: "Đừng tưởng cứ đẩy hết trách nhiệm đi là xong chuyện, nếu không tìm thấy tam gia, dẫu có đ.á.n.h c.h.ế.t tươi các ngươi cũng chẳng oan ức gì."
Nói đoạn, ánh mắt bà ta lướt qua y phục trên người Điệp Phi, Điệp Lan, cả hai đều mặc tơ lụa thượng hạng: "Nha hoàn trong phủ này mấy ai được ăn mặc chưng diện như các ngươi? Mới được chủ t.ử cho tí mặt mũi đã sinh thói khinh cuồng."
Điệp Lan hoảng hốt dập đầu: "Nô tỳ xuất thân từ phòng phu nhân, đâu dám có nửa điểm khinh cuồng, lần này thực sự là oan uổng quá."
Nhị thái thái lạnh lùng gạt đi: "Các ngươi ỷ ta đang bệnh nên mới không coi luật lệ ra gì chứ gì? Chỉ riêng chuyện hôm nay, chẳng kẻ nào thoát tội được." Rồi bà ta ra lệnh cho đám ma ma đứng hai bên: "Lôi ra ngoài đánh, để xem chúng còn già mồm nữa không."
Đám ma ma làm việc thô nghe lệnh xông tới lôi Điệp Phi, Điệp Lan đi. Cả hai nha hoàn cảm thấy oan uổng tày trời, nhất quyết không chịu bước đi, chỉ biết khóc lóc t.h.ả.m thiết. Vùng vẫy một hồi, trâm cài tóc tai rớt lả tả đầy đất.
Trong viện Nhị thái thái vừa mới đ.á.n.h nha hoàn thì bên ngoài đã có một quản sự ma ma chạy vào cấp báo: "Tìm thấy tam gia rồi ạ, ngài ấy say lướt khướt ngủ say sưa ngoài hoa viên, lúc nãy nằm khuất trong bóng râm núi đá Thái Hồ nên không ai để ý, lần này sục sạo kỹ càng mới tìm ra."
Nhị thái thái nhẹ nhõm thở phào, chỉ dướn người ngó ra phía sau quản sự ma ma: "Người đâu? Bây giờ người đang ở đâu?"
Quản sự ma ma đáp: "Tam gia lấm lem bùn đất, e là không tiện chường mặt ra ngoài nên đã được khiêng vào trong phòng thay y phục rồi ạ."
Dày vò một hồi, đôi môi Nhị thái thái trắng nhợt, khuôn mặt tiều tụy mệt mỏi rã rời, miễn cưỡng gắng gượng phân phó vài kẻ đắc lực: "Cùng ta qua đó xem sao."
Nhị thái thái rời đi, Điệp Phi, Điệp Lan bên này cũng đã ăn đủ đòn, được người khiêng xuống tĩnh dưỡng. Cả hai hứng chịu tai họa từ trên trời rơi xuống, ai nấy đều c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y áo nức nở nghẹn ngào.
Đám ma ma thô sử đứng bên cạnh rối rít khuyên can: "Hai vị cô nương nín đi kẻo Nhị thái thái nghe được thì lớn chuyện."
Điệp Phi, Điệp Lan nào để tâm đến lời khuyên, nỗi oan ức nghẹn ứ nơi lồng n.g.ự.c chẳng thể nào vơi đi, cả hai ngoảnh mặt nhìn nhau, ánh mắt chất chứa vạn lời uất ức.
Đợi thoa t.h.u.ố.c xong xuôi, trong phòng chẳng còn ai khác, Điệp Lan mới ấm ức nói: "Chuyện này có giấu cũng chẳng giấu nổi, nhỡ mai này bại lộ, hai ta nói không chừng bị đ.á.n.h c.h.ế.t tươi. Chi bằng tìm Nhị thái thái khai toẹt ra từ sớm để tránh bị làm nhục trước mặt bao người."
Điệp Phi thở dài: "Ngươi tưởng nói ra rồi thì mọi chuyện sẽ êm xuôi sao, nói không chừng kết cục còn thê t.h.ả.m hơn."
Điệp Lan cười khẩy: "Thế còn đỡ hơn phải chịu cục tức này. Tam gia ngày thường cư xử ôn hòa là vậy nhưng chúng ta cũng bị vạ lây không ít, suốt ngày bị lôi ra dòm ngó. Nếu thực sự có liên can gì thì chịu đòn chẳng oan, đằng này thân trong sạch như băng thanh ngọc khiết lại phải gánh tội thay kẻ khác. Nhị thái thái chỉ lo trút giận lên đầu hạ nhân chứ chẳng chịu điều tra tường tận xem rốt cuộc là vì đâu cớ sự."
Điệp Phi liếc mắt nhìn ra ngoài cửa vội bịt miệng Điệp Lan: "Tai vách mạch rừng, lỡ mồm để lộ ra ngoài, ngươi chán sống rồi sao."
Điệp Lan nghẹn lời, chỉ biết vùi mặt vào chăn bông c.ắ.n răng chịu đựng.
...
Bên này Tiết Nhị thái thái đang hớt hải tới phòng Tiết Minh Ái, bà ngoái đầu hỏi Đỗ Quyên: "Bây giờ là giờ nào rồi?"
Đỗ Quyên chưa kịp trả lời thì bà t.ử gác Nhị môn chạy vào bẩm báo: "Nhà mẹ đẻ của tam phu nhân tới đạp hoa đường rồi, chuẩn bị đốt pháo thôi." Đang nói dở, một tràng pháo giòn giã nổ vang rền, theo sau là hai tiếng pháo đùng nối tiếp.
Đây là pháo thúc giục Tiết Minh Ái ra đón khách.
Sắc mặt Nhị thái thái càng thêm thê thảm, được hạ nhân dìu mà còn lảo đảo: "Mau... mau... vào xem... xem tam gia đã thay xong y phục chưa."
...
Mặc cho hạ nhân gọi khản cả cổ, Tiết Minh Ái vẫn nằm im lìm trên giường không nhúc nhích.
Nhị thái thái bước vào nội thất, mùi rượu nồng nặc tức thì xộc thẳng vào mũi. Một nha hoàn bậc ba vừa bưng chậu nước bẩn ra ngoài, những kẻ hầu người hạ còn lại thì xúm quanh giường gọi Tiết Minh Ái.
Y phục của Tiết Minh Ái vẫn chưa được thay, cả đám rối tinh rối mù không biết xoay xở ra sao. Nhìn cảnh tượng này, lại nghĩ tới việc người nhà Thường Ninh Bá đã đứng chờ ngoài cổng, lửa giận trong lòng Nhị thái thái bừng bừng bốc lên, mồ hôi hột túa ra lạnh toát sống lưng: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau dựng tam gia dậy thay y phục, có phải khiêng cũng phải khiêng ngài ấy ra tới cổng cho ta."
Thông thường hễ nhà gái vừa tới gọi cửa là tân lang phải đích thân ra mở cổng ngay, chậm một nhịp đã là chậm trễ khách khứa, huống hồ đã đốt pháo rồi mà vẫn chưa chịu mở cửa thì còn ra cái thể thống gì.
Đám nha hoàn ma ma cuống cuồng khoác y phục cho Tiết Minh Ái thì đúng lúc này Tiết Sùng Nghĩa nghe được hung tin xồng xộc bước vào. Thấy bộ dạng say bí tỉ của Tiết Minh Ái, ông ta giận điên người chộp lấy chén trà trên bàn tạt thẳng vào mặt con trai: "Cái thằng nghịch t.ử này, tới giờ phút này rồi còn bôi tro trát trấu vào mặt ta, thà đ.á.n.h c.h.ế.t quách đi cho rảnh."
"Còn chuyện tày trời gì mà ngươi không dám làm nữa hả? Đã bày ra cơ sự thế này thì thà rằng c.h.ế.t quách đi ta còn dễ bề ăn nói, chứ ngươi bày cái trò nhếch nhác này ra cho ai xem?"
Tiết Sùng Nghĩa nổi trận lôi đình, mọi người im thin thít không dám thở mạnh vì sợ rước họa vào thân.
Bị tạt nước lạnh, Tiết Minh Ái lờ mờ mở mắt, thấy phụ thân đang bừng bừng sát khí, cơn say lập tức vơi đi quá nửa.
Tiết Sùng Nghĩa gầm lên: "Ta rốt cuộc đã dạy dỗ ra một thằng súc sinh thế này từ bao giờ vậy hả, thể diện của cả phủ bị ngươi vứt đi hết rồi."
Nhị thái thái hốt hoảng bước tới khuyên can: "Lão gia bớt giận tha cho nó một mạng, để nó thay y phục ra ngoài đón thân gia đã. Đợi xong xuôi chuyện này lão gia muốn xử tội nó thế nào cũng được." Nói đoạn bà ta nháy mắt với quản sự ma ma đứng cạnh.
Bà ta hiểu ý liền lập tức sai người đi lấy bộ y phục sạch sẽ khác mang tới.
Lửa giận trong lòng Tiết Sùng Nghĩa vẫn chưa thể dập tắt: "Cả đời ta sống đường đường chính chính, đi đâu cũng không để ai bắt bẻ được nửa điểm sai sót, ai dè lại sinh ra cái thứ cặn bã này."
Nhị thái thái lại chực bước tới dỗ dành.
Tiết Sùng Nghĩa đang sốt ruột vì những mưu tính bấy lâu bỗng chốc tan tành mây khói nên chẳng còn tâm trạng để ý chuyện gì khác, mắng mỏ xối xả không thương tiếc: "Bây giờ cầu xin cho nó thì ích gì, sao không lo liệu ổn thỏa từ sớm đi? Thường ngày dung túng nó quá mức nên nay nó mới sinh ra cái thói càn rỡ này đây."
Nhị thái thái bị mắng cho xây xẩm mặt mày, thấy Tiết Sùng Nghĩa trợn mắt trừng trừng thì cũng chẳng dám dở thói điêu ngoa như mọi ngày.
Tiết Minh Ái thay xong y phục nhưng đầu óc vẫn ong ong, bị đám hạ nhân lôi xềnh xệch chạy thục mạng ra cổng phủ.
Tiền thị từ sớm đã túc trực ngoài cổng sắp xếp công việc, thấy Tiết Minh Ái chạy tới mới thở phào nhẹ nhõm, sai hạ nhân mở cổng đón người nhà Thường Ninh Bá vào.
Tiết Minh Ái hết lời xin lỗi, chìa tay đón lấy rương đỏ rốt cuộc cũng làm xong mấy thủ tục rườm rà.
Khách khứa nhà Thường Ninh Bá ra về, mọi người bất giác đều thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ vừa lúc đó một hạ nhân lại chạy vào bẩm báo: "Nhà mẹ đẻ của tam nãi nãi không thèm lấy tiền đạp hoa đường."
Tiết Nhị thái thái nghe xong chân tay lạnh toát, ngã phịch xuống ghế.
...
Đạp hoa đường rồi thì mai rước dâu thành thân, đằng này nhà gái không chịu nhận tiền đạp hoa đường, phải chăng có ý muốn hủy bỏ hôn sự? Dù sao nhà trai cũng đã thất lễ trước, Thường Ninh Bá có đổi ý họ cũng chẳng làm gì được.
Nhị thái thái c.ắ.n răng gượng đứng dậy: "Mau sai người chuẩn bị xe ngựa, tranh thủ lúc chưa có lệnh giới nghiêm phải tới phủ Thường Ninh Bá ngay."
Hạ nhân đi chuẩn bị xe ngựa, Nhị thái thái vội vã đi tìm lão phu nhân báo cáo: "Dẫu sao hôm nay cũng là ngày nhận tiền đạp hoa đường, con thân chinh mang tới cửa cũng là trọn vẹn lễ nghĩa."
Lão phu nhân quay sang nhìn đồng hồ cát: "Trời tối thế này rồi, giờ có đi cũng chẳng kịp quay về đâu."
Nhị thái thái mím chặt đôi môi khô khốc: "Thế nên con mới tới mượn lệnh bài của nương dùng tạm, lỡ gặp lính đi tuần thì dễ bề ăn nói. Con suy đi tính lại cũng chỉ còn cách này, nếu để trễ quá e là Thường Ninh Bá phu nhân chẳng buồn tiếp kiến."
Lão phu nhân trầm ngâm một chốc, nghiêm giọng nói: "Con là nữ quyến xuất phủ đã đành một lẽ bất tiện, giờ này dù có sai kẻ khác tất tả chạy sang đó cũng vô ích thôi. Cứ đợi sáng mai bảo lão Nhị qua nói cho rõ ràng. Nếu người ta chịu nhận tiền đạp hoa đường thì hôn sự đương nhiên thành, bằng không có cưỡng cầu cũng vô ích. Sự tình đã đến nước này thì cứ chiếu theo lễ tiết mà tới cửa bồi tội, chứ làm bừa cũng chẳng ích gì."
Nhị thái thái nghe vậy nhụt chí hẳn đi.
Lão phu nhân hỏi: "Rốt cuộc cơ sự là do đâu? Phải tra hỏi Minh Ái cho rõ. Nếu chỉ vì tham chén lỡ việc thì không nói làm gì, nhỡ còn ẩn tình nào khác..."
Nhị thái thái uất ức rơi lệ: "Cũng tại con không quản nó nghiêm ngặt, thấy vạn sự đã chuẩn bị hòm hòm rồi ai ngờ lại xảy ra cơ sự này. Sớm biết thế này thì dù chẳng được làm việc gì khác con cũng phải..."
Chính bà ta là người đề xuất chuyện để Dung Hoa chuyển sang Nam viện, gây ra bao nhiêu tất bật lộn xộn, giờ có trách ai được.
truyenfull,truyenfull.com