Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 306: Tiểu thư si tình



Tiết Nhị thái thái sụt sùi khóc lóc một hồi, chỉ thấy lồng n.g.ự.c đau thắt lại nhưng cũng chẳng dám bỏ đi ngay. Không có lão phu nhân đứng ra làm chủ, hạ nhân bên dưới cũng chẳng biết phải xoay sở thế nào nên bà ta đành ngả người dựa vào thành ghế nức nở khe khẽ.

Nhìn bộ dạng ủ rũ của Nhị thái thái, lão phu nhân thở dài: "Thường Ninh Bá đã quyết lòng gả con gái thì cũng chẳng đến nỗi hủy hôn dễ dàng thế đâu. Ngày mai cứ sang đó đàng hoàng nhận lỗi, chừa cho người ta chút thể diện, chắc là êm xuôi cả thôi."

Nghe được những lời này, Nhị thái thái cũng vơi bớt phần nào âu lo.

Lão phu nhân không có ý định nói thêm gì nữa, bèn phẩy tay: "Sắc mặt con kém lắm rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi!"

Nhị thái thái cũng chẳng còn lời gì để nói đành nhờ người dìu đứng dậy hành lễ với lão phu nhân rồi lùi bước.

Khi Nhị thái thái rời đi, Lý ma ma tiến tới dâng t.h.u.ố.c cho lão phu nhân uống: "Người phải giữ gìn sức khỏe, lần trước nãi nãi nói chí lý lắm, cả cái phủ này đều dựa vào lão phu nhân chống đỡ, người mà gục ngã thì cơ nghiệp Tiết gia biết xoay sở thế nào."

Lão phu nhân khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Chuyện đó ta đâu lạ gì... Ta cũng đang gắng gượng lắm đây... Sự tình đã đến nước này, có oán trách ai cũng vô ích, chỉ còn cách trấn an để mọi người khỏi hoang mang, rồi lo liệu hậu sự cho đàng hoàng mới là phải đạo."

Lý ma ma lại gật gù tán đồng.

Lão phu nhân hỏi tiếp: "Nhị thái thái định xử trí đám nha hoàn trong phòng Minh Ái ra sao?"

Lý ma ma thưa: "Nghe đâu đều bị bắt đem đ.á.n.h đòn, hiện giờ đang dưỡng thương ở dưới ạ."

Lão phu nhân mắng: "Đúng là đồ hồ đồ, ngày thường có chuyện gì cũng chỉ phạt nhẹ để răn đe, lúc nước sôi lửa bỏng lại đem ra đ.á.n.h đập nhừ tử, làm thế thì có điều tra ra ngọn nguồn sự việc được không?"

Hai đại nha hoàn bị đ.á.n.h nhừ t.ử thì ngày mai lấy ai hầu hạ tam nãi nãi mới tiến môn? Trong phòng thiếu vắng đại nha hoàn quán xuyến, liệu mấy nha hoàn còn lại có thể hầu hạ tam gia chu đáo được không? Lý ma ma đành chống chế: "Nhị thái thái chắc là tức giận quá mất khôn nên chẳng thiết gì đến hậu quả nữa."

Lão phu nhân nhắm mắt làm thinh không ý kiến gì thêm, Lý ma ma liền nhanh nhảu sai nha hoàn vào hầu hạ chải rửa.

...

Nhị thái thái bước vào phòng, Tiết Minh Ái vẫn đang quỳ gối dưới đất, còn Tiết Sùng Nghĩa thì bách bộ quanh quẩn miệng không ngớt c.h.ử.i rủa: "Đại ca ngươi thì còn biết san sẻ bớt phiền muộn cho ta, ngươi thì chẳng được cái nết gì. Ta chỉ sinh độc mỗi đại ca ngươi thôi còn hơn là phải nuôi thêm cái thằng súc sinh này. Đã đến nước này rồi ngươi bảo ta mặt mũi nào ra ngoài nhìn thiên hạ nữa?" Vừa nói, ông ta vừa bắt gặp Nhị thái thái nên lại càng hếch cằm lên cao hơn, cất giọng oang oang: "Đâu, mang gậy tới đây, để ta đập c.h.ế.t cái thằng nghịch t.ử bất hiếu này." Ánh mắt ông ta trừng trừng lườm đám hạ nhân.

Hạ nhân trong phòng nín thở chẳng biết xoay sở thế nào.

Nhị thái thái bước dồn dập tới, giọng run rẩy yếu ớt: "Lão gia đ.á.n.h c.h.ế.t nó thì ngày mai càng chẳng có cách nào ăn nói, chi bằng đ.á.n.h c.h.ế.t thiếp luôn tại đây đi, để một mình lão gia sống cho thanh tịnh."

Tiết Sùng Nghĩa nhất thời á khẩu.

Nhị thái thái vội quay sang Tiết Minh Ái quát: "Còn không mau cút ra ngoài, định chọc tức phụ thân ngươi đến c.h.ế.t ở đây mới vừa lòng à?"

Tiết Minh Ái nơm nớp lo sợ liếc mắt nhìn mẫu thân rồi lồm cồm đứng dậy cuống cuồng lẻn ra khỏi phòng.

Tiết Sùng Nghĩa giận dữ ngồi phịch xuống ghế nhưng lại lập tức bật nảy lên, giơ tay chỉ thẳng vào mặt Nhị thái thái: "Bà bảo giờ phải làm sao đây? Thường ngày bà hay ra chủ ý lắm mà, lúc này thử nghĩ kế sách xem nào."

Cơn tức vẫn còn nghẹn ứ nơi lồng n.g.ự.c nhưng Nhị thái thái đành nuốt giận vào trong, cố kìm chế sợ Tiết Sùng Nghĩa sinh sự thêm, đành nhẹ nhàng nói: "Vốn dĩ thiếp định đang đêm khuya chạy sang phủ Thường Ninh Bá tạ lỗi, qua chỗ lão phu nhân xin chủ ý thì lão phu nhân lại bảo chờ sáng mai lão gia tự mình qua đó một chuyến nói cho rõ ngọn ngành, rồi mang thêm nhiều tiền mừng đạp hoa đường nữa là êm chuyện."

Tiết Sùng Nghĩa cười gằn: "Bà trước nay mồm mép tép nhảy, quanh co một hồi rốt cuộc cũng bắt ta phải muối mặt ra đi, ngày mai ta mà đã đem cái mo úp vào mặt này thì sau này đừng hòng ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ nữa."

Bị lời của Tiết Sùng Nghĩa chặn họng, Nhị thái thái luống cuống ho sặc sụa: "Vậy lão gia bảo... phải làm sao... cho ổn... Thiếp thì sẵn lòng đi rồi... e là lão phu nhân... không đồng ý thôi."

Tiết Sùng Nghĩa đáp: "Bà không đi thì bắt ai đi?"

Nội phủ xảy ra chuyện tày đình, Nhị thái thái tự biết mình đuối lý, chân tay bủn rủn gục luôn xuống ghế: "Nếu lão gia đã nói thế thì ngày mai thiếp sẽ bẩm báo với lão phu nhân, thiếp tự mình đi là được."

Lúc này chân mày Tiết Sùng Nghĩa mới giãn ra, ông ta hậm hực quay lưng bước vào nội thất.

Nhị thái thái ho sù sụ một chốc, gọi người mang t.h.u.ố.c tới uống rồi mới chải rửa sạch sẽ leo lên giường. Đã lên giường rồi mà bụng dạ vẫn cồn cào lo nghĩ về hôn sự của Tiết Minh Ái, lại nhớ tới chuyện mình bị quan binh bắt cóc ra khỏi phủ, rồi Diệc Quyên bị thương, tất thảy hi vọng đều đặt vào hôn sự của Minh Ái để nở mày nở mặt. Ngộ nhỡ cuộc liên duyên với Nhậm gia lần này tan tành mây khói thì cả nhà lại trở thành trò cười cho thiên hạ. Lòng bà ta lại chùng xuống, mồ hôi hột túa ra lạnh toát.

...

Trong lúc đó, phủ Thường Ninh Bá cũng đang rực sáng ánh đèn.

Nhậm phu nhân nghe người thím họ trong tộc thuật lại tường tận sự việc ở Tiết gia: "Ta cũng chẳng dám nhận tiền mừng đạp hoa đường đâu."

Sắc mặt Nhậm phu nhân xám xịt. Đợi nhóm nữ quyến họ hàng ra về hết, bà bước vào nội thất trừng mắt nhìn Thường Ninh Bá: "Hôn sự này giờ tính sao? Tĩnh Sơ nhà ta chưa gì đã phải nuốt cục tức to thế này, sau này mà bước chân vào cửa Tiết gia thì ai trị nổi?"

Thường Ninh Bá cũng nhíu mày: "Không phải bảo Tiết Minh Ái vui quá chén nên lỡ say sao?"

Nhậm phu nhân cười mỉa mai: "Tiết gia cũng là danh gia vọng tộc mà mở mồm ra là bịa được lý do ấy. Rõ ràng biết ngay mai thành thân, hôm nay đàng gái sang đạp hoa đường mà lại để mặc cho Tiết tam gia làm xằng làm bậy. Nếu ngay từ đầu đã không vừa ý mối hôn sự này thì việc gì phải đèo bòng dăm lần bảy lượt vác mặt đến hỏi cưới."

Thường Ninh Bá hơi bực dọc: "Thế bà bảo phải giải quyết làm sao?"

Nhậm phu nhân ngồi phịch xuống ghế òa khóc nức nở: "Tĩnh Sơ là bảo bối nâng như trứng hứng như hoa của nhà ta, mối hôn sự này nhà ta đã phải nhượng bộ hết lần này đến lần khác cũng chỉ vì lo Tĩnh Sơ gả qua bên đó chịu thiệt thòi. Chuyện xảy ra tối nay không thể làm qua quýt được. Bà con họ hàng ai cũng nhìn thấy rành rành, nếu nhà ta không làm rõ ngọn ngành với Tiết gia thì người không biết lại tưởng Tĩnh Sơ nhà ta ế quá không gả được ai."

Thường Ninh Bá nhăn mặt: "Hủy hôn rồi Tĩnh Sơ liệu có tìm được mối duyên nào t.ử tế không?"

Nhậm phu nhân cứng họng không cãi được, mãi hồi lâu mới thốt lên: "Dù sao thì ngân lượng đạp hoa đường nhà ta cũng không nhận. Xem ngày mai Tiết gia xử trí ra sao, nếu không cất công đến cửa xin lỗi thì mối hôn sự này dứt khoát không thành, bằng không mai này nhà ta chẳng còn thể diện nào nhìn thiên hạ."

Mối hôn sự này vốn dĩ đã không ưng ý ông cho lắm. Lẽ thường tình thì gả con gái phải được ngẩng cao đầu, đằng này Tiết gia không những không lo liệu hôn sự cho vẻ vang mà ngay cả lễ nghĩa cũng có phần khinh suất. Dù Tĩnh Sơ chưa rước qua cửa, chớp lấy lỗi lầm của Tiết gia mà hủy bỏ hôn sự cũng coi là vẹn cả đôi đường. Tĩnh Sơ tuổi tác cũng chẳng quá lứa lỡ thì, chờ thêm vài năm chuyện này chìm xuống rồi kiếm mối duyên khác cũng chẳng muộn màng gì.

Nếu không vì việc để Tĩnh Sơ bước chân vào Tiết gia còn liên can đến những toan tính khác, thì chẳng cần ai khuyên can ông cũng lập tức hủy bỏ cuộc liên duyên này.

Thường Ninh Bá điềm nhiên đáp: "Mai hẵng liệu tình hình rồi tính tiếp!"

Mắt Nhậm phu nhân đỏ au: "Ông không thể đành lòng trơ mắt nhìn đứa con gái cực khổ nuôi khôn lớn phải nhào vào chốn dầu sôi lửa bỏng được, chuyện này lão phu nhân mà biết cũng nhất quyết không ưng thuận đâu."

...

Về phía Nhậm Tĩnh Sơ bên này, nàng chẳng moi móc được thông tin gì cả. Thanh Khung cũng chỉ nghe ngóng loáng thoáng lời đồn của mấy bà t.ử ngoài cửa là đội đạp hoa đường đã trở về.

Nhậm Tĩnh Sơ chẳng tin: "Vừa nãy ta ra ngoài còn thấy đám hạ nhân túm năm tụm ba xì xào to nhỏ chuyện gì đó."

Thanh Khung lựa lời trấn an Nhậm Tĩnh Sơ: "Mấy kẻ đó ngày thường chỉ rỗi hơi khua môi múa mép, chẳng có chuyện gì to tát mà chúng cũng bô bô được cả ngày."

Dẫu đã được dỗ dành nhưng Nhậm Tĩnh Sơ vẫn đứng ngồi không yên, lòng bồn chồn đi lại tới lui quanh phòng.

Thanh Khung phải khuyên nhủ đôi ba bận: "Tiểu thư nên đi ngủ sớm đi, mai phải dậy từ tinh mơ để trang điểm nữa."

Nghe tiếng động trong phòng, ma ma đứng hầu bên ngoài cũng vào khuyên: "Tiểu thư nên đi nghỉ ngơi được rồi."

Lúc này Nhậm Tĩnh Sơ mới chịu chải rửa sạch sẽ leo lên giường.

Đến sáng sớm hôm sau, rốt cuộc cũng có tin tức mới. Thanh Khung tiến lên bẩm báo: "Tiết Nhị thái thái tới rồi."

Nhậm Tĩnh Sơ sửng sốt quay sang hỏi giáo dẫn ma ma đứng cạnh: "Đáng lý ra Tiết Nhị thái thái có nên qua đây không?"

Giáo dẫn ma ma cũng kinh ngạc không kém: "Chuyện này đúng là chưa từng nghe nói. Thông thường thân gia mẫu phải ở nhà lo liệu hỉ sự, dẫu có chuyện gì cần thiết thì cũng chỉ phái quản sự ma ma sang là cùng." Mụ bà này vốn tinh ranh quen thói, sành sỏi tâm tính Tứ tiểu thư nên lập tức đảo chiều câu chuyện: "Nhưng cũng khó nói trước. Tứ tiểu thư nhà ta kim chi ngọc diệp, Tiết gia đâu dám khinh suất, thân gia mẫu phải đích thân qua tận nơi cũng là lẽ thường tình."

Nhậm Tĩnh Sơ ngước lên nhìn bóng hình mình trong gương đồng: nhan sắc kiều diễm, môi hồng răng trắng. Nhớ lại cái dạo Tiết Minh Ái không màng nguy hiểm đứng ra giải vây trả lại thơ văn cho mình, rồi sau đó vì không đính hôn được với nàng mà buồn rười rượi, đôi gò má nàng khẽ ủ lên nét hồng hào, cái cằm vô thức kiêu ngạo hếch cao lên vài phần.

Tâm trạng phơi phới của Nhậm Tĩnh Sơ chưa kéo dài được bao lâu thì một ma ma đắc lực trong phòng đã chạy vào bẩm báo: "Tiết Nhị thái thái qua đây để tạ tội. Đêm qua Tiết tam gia vui quá chén nên say xỉn lỡ mất giờ mở cửa."

Nhậm Tĩnh Sơ nhăn mặt: "Chuyện rốt cuộc là thế nào?"

Nhậm Tĩnh Sơ đang định gặng hỏi thì nha hoàn ngoài cửa đã vội vàng vén rèm: "Thế t.ử gia và đại nãi nãi tới rồi."

Nhậm Tĩnh Sơ chẳng còn tâm trạng nói chuyện với Nhậm Diên Phượng và Dao Hoa, chỉ dán chặt mắt vào bà t.ử kia gắt gỏng: "Nói cặn kẽ cho ta nghe mau."

Nghe vậy, Nhậm Diên Phượng quay sang nhìn Dao Hoa rồi mỉm cười bước lại gần: "Muội muội bị làm sao thế?"

Nhậm Tĩnh Sơ kể lại những gì bà t.ử vừa nói.

Nhậm Diên Phượng phá lên cười: "Ta tưởng chuyện gì to tát, thì ra chỉ vì vui quá uống thêm vài chén. Phàm là đấng nam nhi, những lúc phấn chấn thì chén chú chén anh là chuyện thường tình, muội muội không cần bận tâm làm gì. Hơn nữa, đích thân thân gia mẫu từ sáng sớm đã sang đây tạ lỗi, thể diện muội muội cũng theo đó mà rạng rỡ thêm."

Nghe anh trai dỗ dành, Nhậm Tĩnh Sơ ngẫm lại, Tiết Minh Ái vất vả nhọc nhằn mãi mới rước được nàng về, hẳn nhiên vì vui sướng tột độ nên mới lỡ quá chén... Nàng đỏ mặt thẹn thùng rồi khẽ nhoẻn miệng cười.

...

Bên kia, Tiết Nhị thái thái vừa ngồi xuống đã đon đả cười bồi: "Minh Ái thường ngày chẳng mấy khi đụng tới rượu, chả hiểu hạ nhân dâng lên loại rượu Hầu nhi tửu gì đó, ai dè lại là thứ rượu cay nồng nhất. Lúc đầu uống thì chưa thấy hề hấn gì, bên kia nghe có tiếng pháo nổ giục giã bèn lật đật chạy ra hoa viên, ai ngờ trúng phải gió nên thần trí mơ hồ, rốt cuộc bộ đồ mới toanh lấm lem hết cả, đành phải vào thay rồi mới chạy ra mở cửa."

Nghe xong những lời này, sắc mặt Nhậm phu nhân cũng dịu đi đôi phần.

Tiết Nhị thái thái xưa nay vốn tinh thông thuật nhìn mặt bắt hình dong, bèn sai người lập tức dâng ngân lượng lên: "Phu nhân cũng rõ, Dung Hoa lại vừa có hỉ, mấy ngày trước vừa chuyển sang Nam viện nên trong phủ cũng lộn xộn hơn chút đỉnh. Sức khỏe ta dạo này ốm yếu nên chăm nom cũng thiếu sót đôi phần.” vừa nói bà ta vừa rút khăn tay che miệng ho húng hắng: “Ta chỉ mong Tứ tiểu thư mau chóng bước chân qua cửa để bên cạnh ta có thêm một người hào phóng lanh lợi, không những ta yên tâm về Minh Ái mà bản thân cũng có chỗ dựa dẫm."

Nghe mấy lời mềm mỏng êm tai như nhót rót vào lỗ tai, Nhậm phu nhân cũng không tiện giận dỗi mặt nặng mày nhẹ mãi được, bèn liếc mắt sang nha hoàn túc trực bên cạnh. Nha hoàn hiểu ý lập tức bước tới tiếp lấy khay bạc.

Nhậm phu nhân mỉm cười: "Thân gia mẫu khách sáo quá."

truyenfull,truyenfull.com