Tiết Nhị thái thái vội vã đ.á.n.h xe về Tiết gia, vừa tới nơi đã lập tức dặn dò quản sự ma ma: "Mau mở cửa, chuẩn bị đón rương hồi môn đi."
Nghe tin, cả đám người vui như mở cờ trong bụng.
Vào đến phòng, Tiết Nhị thái thái cặn kẽ dặn dò Tiền thị từng li từng tí một. Đợi Tiền thị bước ra ngoài, Nhậm ma ma mới hầu hạ Nhị thái thái nằm xuống nghỉ ngơi. Cả cơ thể đau nhức rã rời, xương cốt râm ran, bà ta nhắm nghiền mắt lại. Nghỉ một chốc, ngoài sân tiếng nhạc hỉ nổi lên inh ỏi, cuối cùng đoàn kiệu chở hồi môn của phủ Thường Ninh Bá cũng đã tới.
Nhậm ma ma vội vàng chạy theo Tiền thị đi kiểm tra đồ sính lễ, lát sau quay về vẻ mặt hớn hở tươi rói: "Số lượng tuy bằng nhau nhưng vật phẩm trong rương thì quả là một trời một vực so với nãi nãi. Nào là đồ ngự tứ trải ra đầy nhà, nghe đâu còn có cả đôi cam quýt bằng vàng cao tận hai thước do Thái hoàng thái hậu ban tặng cho thân gia lão phu nhân mà người cũng c.ắ.n răng nhường cho tam nãi nãi đem theo. Lại thêm mười thanh ngọc như ý, rồi cả cây t.ử tôn, thứ gì cũng có hết."
Trên môi Tiết Nhị thái thái thoáng hiện nụ cười đắc ý: "Những thứ đó cứ để phô trương dọc đường khiêng về nhà ta hả?"
Nhậm ma ma cười tít mắt: "Chắc chắn rồi ạ, thiên hạ bên ngoài tha hồ mà lác mắt."
Rốt cuộc cũng chọn được mối duyên tuyệt hảo, bằng không làm sao bà ta theo đó được thơm lây. Có mối hôn sự này, những tai ương trước đây đều có thể xí xóa cả. Dựa hơi nhà Thường Ninh Bá thì sau này sợ gì Diệc Quyên không lấy được nhà t.ử tế.
Nói tóm lại, hôm nay quả là một ngày đẹp trời, kinh thành ai nấy đều phải ghen tị với nhị phòng Tiết gia. Tiết Nhị thái thái bỗng chốc cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, bao phiền não trong lòng tan biến sạch, chỉ còn lại niềm hoan hỉ ngập tràn.
...
Bên Tiết gia càng lúc càng huyên náo ồn ào thì Nam viện nơi Dung Hoa ở lại yên ắng thanh tịnh đến lạ lùng.
Dung Hoa nhón lấy miếng bánh ngọt, nhàn nhã tựa lưng bên cửa sổ đọc sách, đám Cẩm Tú quây quần bầu bạn bên cạnh.
Thường Ninh Bá hạ quyết tâm rất lớn khi gả con gái vào Tiết gia. Mọi sự đều chiều chuộng theo ý bên này, dẫu Tiết Minh Ái có lỡ gây ra cơ sự, Nhị thái thái chỉ cần vác mặt đến tạ lỗi thì chuyện hỉ sự vẫn y như cũ mà diễn ra, Thường Ninh Bá chẳng hề bắt bẻ lấy nửa lời. Dung Hoa khẽ nhếch mép cười, Thường Ninh Bá làm sao dễ dàng từ bỏ cuộc liên duyên này được. Đồ đạc của Tứ tiểu thư phải khiêng nguyên cả ngày ròng rã mới vào tới Tiết gia, lẽ nào lại mất thêm một ngày mang về.
Nếu tính toán thiệt hơn thì Thường Ninh Bá chịu tổn thất nặng nề.
Dung Hoa đưa mắt nhìn Xuân Nghiêu, Cẩm Tú và Nhuế Thanh. Ba tỳ nữ đang ríu rít vừa trò chuyện vừa mải miết chọn chỉ thêu mẫu hoa lựu lên đôi hài đế mềm bằng lụa xanh cho nàng.
Thật hiếm khi có được những giây phút thảnh thơi nhàn hạ thế này.
Dung Hoa thở phào, gọi ba nha hoàn lại: "Tam nãi nãi bước chân vào cửa thì các ngươi phải tinh ranh cảnh giác hơn." Thường Ninh Bá đâu phải hạng người chịu làm ăn lỗ vốn, chịu bỏ công sức ròng rã như thế mà không đòi báo đáp là chuyện không tưởng. Nếu đã để mắt đến Tiết gia thì họ sẽ dùng trăm phương ngàn kế vơ vét cho bằng được.
Xuân Nghiêu và mấy người nữa gật gật đầu.
Dung Hoa lại dặn: "Ta đang mang thai, đôi khi cũng khó mà quán xuyến chu toàn mọi bề, các ngươi lại càng phải dụng tâm cẩn thận. Việc làm ngày thường tuyệt không được xảy ra sơ suất, dù trong viện chúng ta mọi bề êm xuôi thì lúc nào cũng phải có lòng đề phòng."
Nói đoạn, Dung Hoa đưa mắt nhìn Mộc Cận đang đứng nép góc giường hầm. Kể từ lúc bị nàng làm sái cổ chân, Mộc Cận cứ đứng đực ra một bên hầu hạ, nàng thì làm ngơ lạnh nhạt, chẳng thèm để lộ nửa lời hỏi han. Mộc Cận tuổi cũng chẳng còn nhỏ, đụng chuyện phải cân nhắc cẩn thận, nhược bằng không thì sau này sao làm quản sự bên cạnh nàng được.
"Trước kia ta chỉ nghĩ tính ngươi bộc trực, có chuyện gì tất báo lại với ta, ai ngờ nay ngươi to gan đến mức càn rỡ. Giờ đây dẫu không còn sống cảnh cá nằm trên thớt, ngày đêm nơm nớp sợ bị đại thái thái đuổi cổ đi như lúc ở Đào gia nữa thì ngươi cũng phải biết chừng mực. Ngươi là đại nha hoàn đắc lực bên cạnh ta, biết bao nhiêu cặp mắt chằm chằm soi mói. Ngươi mà không tém tém cái tính nóng nảy lại thì sau này bảo ban kẻ khác làm sao? Trong phòng có những lời tuyệt không được tùy tiện phát ngôn. Đừng nói gì tai vách mạch rừng, ngay lần trước Hầu gia bước vào lỡ nghe thấy những lời ngươi tuôn ra, xíu nữa thì... Hầu gia vốn tin cẩn những người hầu cận bên cạnh ta nên tiếng nói của ngươi cũng có sức nặng. Người ngoài đã đ.á.n.h giá ngươi như vậy, lẽ ra ngươi phải càng ý thức được mức độ nghiêm trọng mới phải."
Nghe những lời này, Mộc Cận cúi đầu hổ thẹn: "Nãi nãi, nô tỳ biết sai rồi. Chẳng qua là thấy người bị ức h.i.ế.p nên nô tỳ tức quá xót gan xót ruột..."
Dung Hoa ngắt lời: "Lần này là số đỏ nên không sao, nhỡ may..."
Chưa để Dung Hoa nói hết câu, Mộc Cận đã quỳ sụp xuống đất: "Nô tỳ thề từ nay không dám tái phạm nữa, cũng tại nô tỳ lỡ miệng mà nãi nãi bị thương. Nếu tiểu... chủ t.ử trong bụng có mệnh hệ gì, nô tỳ dẫu có băm vằm trăm mảnh cũng không chuộc hết tội." Nói đoạn, sóng mũi cay xè, nước mắt tuôn rơi lả chả.
Dung Hoa thở hắt ra: "Biết sai là tốt, cơ sự được như ngày hôm nay cũng chẳng dễ dàng gì. Ta còn mong sau này lo cho các ngươi tìm được chỗ dựa ấm êm, khỏi uổng công chủ tớ chúng ta tương phùng một kiếp."
Mộc Cận bồi hồi nhớ lại dạo suýt c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi ngoài bãi tha ma. Nếu đợt đó nãi nãi trên đường lên miếu dâng hương không tình cờ đi ngang qua thì nàng ta đã xanh cỏ từ lâu rồi. Từ khi nãi nãi gả vào Tiết gia, tình cảnh khấm khá hơn nên nàng ta bắt đầu xao nhãng, cứ tưởng rằng nãi nãi được yên ấm là đủ còn mọi việc khác thì coi nhẹ. Nào ngờ chuyện đó lại sinh ra cớ sự hôm nay. Cẩm Tú với Xuân Nghiêu đã dăm ba lượt can ngăn nhưng nàng ta ỷ mình thân thiết gắn bó từ nhỏ nên cứ mặc kệ mà cãi lời...
"Được rồi." Dung Hoa liếc mắt ra hiệu cho Xuân Nghiêu.
Xuân Nghiêu bèn bước tới đỡ Mộc Cận đứng dậy.
"Trước tiên phạt bổng lộc ba tháng, nếu còn tái phạm thì đừng trách ta không niệm tình."
Mộc Cận nức nở thưa: "Nãi nãi yên tâm, nô tỳ hứa không bao giờ khinh suất nữa."
Xuân Nghiêu dìu Mộc Cận ngồi lại mép giường hầm.
Dung Hoa mới quay sang hỏi chuyện Hồng Anh: "Thế nào rồi?"
Xuân Nghiêu bẩm báo: "Chắc Hồng Anh cũng ngửi thấy mùi rồi nên nô tỳ đã sai hai ma ma túc trực coi chừng, tình hình tạm ổn, giờ ả ta chỉ ru rú trong phòng thêu thùa chứ không lảng vảng ra ngoài."
Dù sao lớn lên bên cạnh tổ mẫu nên nàng ta ít nhiều cũng tinh ý nhìn ra ngọn ngành.
Dung Hoa gật đầu: "Nếu đã biết rồi thì ngươi qua bên đó dò la xem sao."
Xuân Nghiêu nhận lệnh toan lui xuống thì Nhuế Thanh bước lên nói: "Hay là để nô tỳ đi dò xét xem, dẫu sao nô tỳ với các tỷ muội họ cũng quen biết, biết đâu cạy miệng moi ra được đôi chút sự thực."
Dung Hoa trầm ngâm hồi lâu: "Cũng được."
Nhuế Thanh dời gót đến phòng Hồng Anh ở Lộc Đỉnh, trạc tàn một nén hương đã quay trở lại.
Dung Hoa ngước lên nhìn, Nhuế Thanh khẽ lắc đầu: "Cho dù nô tỳ cố công moi tin đến mấy thì ả ta vẫn ngoan cố như đá tảng, cạy miệng không hé nửa lời."
Dung Hoa nhẹ gật đầu, kết quả này nàng đã tiên liệu từ trước. Một kẻ sớm nung nấu dã tâm phản chủ tìm đường khác thì đến thời khắc quyết định sao có thể phó thác cho nàng sinh sát.
Hồng Anh chắc mẩm rằng đứa bé trong bụng sẽ là kim bài miễn tử, hoặc giả có kẻ nào đó đứng sau hứa hẹn bảo hộ ả bằng mọi giá.
Vậy để chống mắt lên xem kẻ đó sẽ múa may quay cuồng ra sao!
...
Lý ma ma hạ giọng thưa: "Con ranh Hồng Anh đó tuổi còn nhỏ, kinh nguyệt cũng trễ nải thất thường. Lúc còn bên nhà mẹ đẻ của nãi nãi mới thấy đèn đỏ ghé qua đúng một lần rồi bặt tăm đến nay, mấy ma ma trong phòng nãi nãi cũng lờ mờ chẳng quan tâm tới."
Lão phu nhân chau mày xót xa.
Lý ma ma tiếp lời: "Nãi nãi muốn sau hỉ sự của tam gia sẽ rước đại phu vô coi mạch lén..."
Lão phu nhân phất ống tay áo vặn hỏi: "Hay là t.h.a.i của lão Nhị? Chứ nếu không thì sao lão Nhị lại mở miệng nài nỉ ta xin nha hoàn đó về?"
Tám phần mười là vậy rồi, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp kinh thiên động địa thế.
Lão phu nhân cười gằn: "Mấy chuyện quốc gia đại sự thì không thấy nó ra hồn, còn mấy cái thói trăng hoa thì nó thạo lắm. Chơi đùa tới mức làm ầm lên vác bụng ra đó rồi mới vác mặt cầu xin ta gỡ gạc. Thằng con trai hôm qua làm nhục nhã gia môn, thế mà nó dám chỉ tay mắng c.h.ử.i hả hê lắm. Nhưng dẫu sao thằng kia cũng chỉ đùa giỡn nha hoàn trong nội thất của mình, còn nó thì dám thọc tay sâu tận phòng cháu dâu." Nói tới đây, lão phu nhân hơi khựng lại: "Hôm nay đại hỉ của Minh Ái nên ta tạm gác lại, qua ngày mai..." Ánh mắt bà lạnh lẽo chuyển sang Lý ma ma: "Ngươi qua chỗ nãi nãi dẫn Hồng Anh đem nhốt vào viện nhỏ phía tây, cấm không cho ai biết, chờ sáng mai ta ra mặt xử trí."
Lý ma ma đương nhiên hiểu rõ ý tứ lão phu nhân. Chuyện này đâu có trách lão phu nhân được, danh giá Tiết gia quan trọng hơn thảy, chỉ tội thay cho giọt m.á.u trong bụng...
Gương mặt lão phu nhân sắt lại băng giá không còn nửa đường nhượng bộ, Lý ma ma lẳng lặng lùi gót thối lui.
Tuyết Ngọc bưng lò hương tiến lên thay, lão phu nhân lim dim đôi mắt quan sát những sợi khói xanh lượn lờ bốc lên. Suy cho cùng đều là cốt nhục của Tiết gia, Dung Hoa khó xử một bề, đến phiên bà cũng dằn vặt không kém... Thế nhưng, Hồng Anh trước kia đã từng hầu hạ trong phòng Minh Duệ, lão Nhị chưa kịp cất nhắc qua mà nó đã dính bầu.
Tin này lỡ bung bét ra ngoài thì cái t.h.a.i của Hồng Anh rút cục là của thúc thúc hay cháu trai? Mai này bà biết giấu mặt vào đâu mà ăn nói với họ hàng trong tộc?
Lão phu nhân lột vội chuỗi hạt Ma Cô Hiến Thọ quăng ra, gọi Tuyết Ngọc: "Lấy tràng hạt Phật châu của ta lại đây."
...
Tiết Nhị thái thái vừa mới đặt lưng nghỉ ngơi chưa ấm chỗ, nhớ lại thái độ kỳ quặc của Tiết Sùng Nghĩa đêm qua nên bèn gọi Nhậm ma ma lên hỏi cung: "Điều tra tới đâu rồi? Tiết Sùng Nghĩa có bẩm báo gì với lão phu nhân không?" Dạo này Tiết Sùng Nghĩa hay chạy tới lui hầu chuyện lão phu nhân, bà ta gặng hỏi thì lão gia chỉ ậm ờ lấy lệ vài câu rồi làm lơ. Nếu không có lão phu nhân chống lưng thì mượn gan hùm ông ta cũng chẳng dám cứng cỏi nạt nộ bà ta.
Nhậm ma ma đ.á.n.h mắt nhìn sang Nhị thái thái ngập ngừng nửa vời.
Nhị thái thái trợn mắt: "Có chuyện gì mà lén lén lút lút vậy?"
Nhậm ma ma cười giả lả: "Làm gì có chuyện gì đâu thưa thái thái, trước mắt cứ ráng chăm lo hỉ sự của tam gia cho trọn vẹn đã."
Ánh mắt Nhị thái thái lạnh ngắt sắc lẹm: "Có phải ngươi cũng muốn cấu kết lừa gạt ta không?"
Nhậm ma ma luống cuống bưng chén trà: "Thái thái hiểu lầm nô tỳ rồi, nô tỳ một dạ lo lắng cho thái thái. Dạo này bệnh tình của thái thái cứ dùng dằng mãi không chịu dứt, nhân dịp hỉ sự này tinh thần thái thái khá hơn một chút, bận tâm làm gì mấy chuyện nhỏ nhặt đó."
Nhị thái thái siết c.h.ặ.t t.a.y đe dọa: "Ngươi tính làm ta c.h.ế.t vì bực bội đấy hả? Tính khí của ta ngươi rõ mười mươi, có chuyện gì mà che mắt ta được? Dẫu có quan tâm hay không, ít ra ta cũng phải biết rõ nguyên cớ."
Nhậm ma ma mím môi đưa mắt dòm chừng, với tay tới vuốt n.g.ự.c lưng cho Nhị thái thái xong mới lí nhí: "Nhị lão gia qua xin lão phu nhân ban nha hoàn."
Tim Nhị thái thái giật thót một cái, quay quắt sang hỏi: "Nha hoàn nào? Tuyết Ngọc hay Cảnh Nguyệt?"
Nhậm ma ma dè dặt thưa: "Dạ không phải người của lão phu nhân."
Nhị thái thái chau mày tính toán: "Vậy là nhắm trúng ai trong phòng ta?"
Nhậm ma ma cúi rạp người: "Cũng không phải, là... nha hoàn bồi giá của nãi nãi... tên Hồng Anh."
Nhị thái thái nghe xong trước mắt xây xẩm tối sầm lại, lồng n.g.ự.c như bị ai đ.â.m cho một nhát uất nghẹn muốn thổ huyết, ráng hết sức thoi thóp thở hồi lâu mới định thần lại: "Đúng là cái phường dâm phụ đê tiện trơ trẽn, cấu kết theo chủ t.ử nó ám hại ta. Cái thứ rẻ rách đòi đeo bám lão gia, để ta sang hỏi Dung Hoa xem ả quản giáo hạ nhân thế nào, rước thứ hồ ly tinh đó vô nhà làm ầm ĩ lên. Ả không cho Minh Duệ nếm mùi thì đẩy qua viện kẻ khác là ý đồ gì?"
Nhậm ma ma quýnh quáng khuyên nhủ: "Thái thái nhỏ giọng xuống một chút, hôm nay đại hỉ đừng để ai nghe được kẻo hỏng bét."
Nhị thái thái cười chua chát: "Có giỏi thì phanh phui ra cho cả tộc cười cho thúi đầu, chui hẳn vô ổ chăn của cháu trai mà lôi nha hoàn của cháu dâu ra. Thể diện để đâu, mặt dày mặt dạn lên nằm chung giường nối khố với cháu ruột."
Nhậm ma ma càng thêm quýnh quáng vội đi khóa chặt cửa nẻo: "Thái thái nhẫn nhịn đi, lão gia muốn nạp thiếp thì kiểu gì chẳng phải bước qua ải của thái thái, thái thái nhất quyết không gật đầu thì lão gia mọc cánh cũng không bay được."
Nhị thái thái sức lực cạn kiệt, lẩy bẩy đến phát run, hồi lâu mới rặn ra từng chữ: "Ta... sao ta lại... mờ mắt không để ý... Từ bao giờ... cái thứ lăng loàn đó... tòm tem với lão gia hồi nào..." Vừa nói, não bộ bà ta lập tức liên tưởng đến hôm Hồng Anh qua phòng hầu báo, lúc đó Tiết Sùng Nghĩa cũng có mặt. Định mệnh khốn kiếp là chắp nối từ đêm đó, khí huyết trào ngược tắc nghẹn ngang cổ họng khiến bà ta thở không ra hơi.
"Lão phu nhân nói sao?"
Nhậm ma ma thưa: "Dạ chưa hồi âm gì ạ..."
Nhị thái thái lườm Nhậm ma ma: "Chắc êm xuôi rồi... Ông ta thấy ta bệnh liệt giường nên lộng quyền rửng mỡ. Ta cứ ngỡ ông ta có tình có nghĩa chăm nom ta ngọt nhạt mấy bữa nay, ngờ đâu cũng chỉ là đóng kịch lừa gạt." Nói đoạn bà ta cười khùng khục: "Tiết Sùng Nghĩa ơi Tiết Sùng Nghĩa, thiên hạ thiếu gì gái không vớ, vớ ngay con dâm phụ đó, chẳng sợ thiên hạ cười đến rụng rốn."
Ngước nhìn sắc mặt tái dại của Nhị thái thái, Nhậm ma ma len lén rụt cổ không dám ho he. Nhị thái thái nếu không cất công gọi con tiện tì Hồng Anh qua dò la thì chắc cũng chẳng lòi ra cơ sự oan khiên như bữa nay.
Người trong viện nãi nãi cớ gì lại lảng vảng qua Nhị phòng làm gì... Suy cho cùng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra...
Nhị thái thái mệt mỏi ngả lưng lên trường kỷ thiếp đi một chốc, gọi Nhậm ma ma: "Qua thăm dò động tĩnh của con Hồng Anh kia, xem bên viện Dung Hoa có động thái gì không."
Nhậm ma ma dạ một tiếng rồi phái người đi hỏi tin tức.
Thấy đồng hồ nước điểm giờ lành, quản sự ma ma tất tả chạy vô: "Kiệu hoa rước dâu về rồi ạ."
Nhị thái thái cuống cuồng giục Đỗ Quyên chải chuốt gọn ghẽ để kịp xuất hiện ở sảnh ngoài.
...
Nhậm Tĩnh Sơ an tọa trên kiệu hoa. Nghe tiếng đạp cửa kiệu bôm bốp bên ngoài, hỉ nương liền dúi sợi dây đồng tâm kết vào tay nàng. Vừa bắt kịp sợi dây, rèm kiệu đã bị ai vén lên, nàng được nâng đỡ nhẹ nhàng dắt ra.
Dọc đường vào, bên tai văng vẳng tiếng hỉ nương dặn dò bước qua chậu than hồng cùng chiếc yên ngựa.
Xung quanh ồn ã toàn là những giọng nói xa lạ, Thanh Khung tháp tùng bên cạnh cũng im thin thít không dám hé nửa lời, chẳng khác nào lạc vào chốn hang hùm nọc rắn chứ chẳng phải phủ đệ mình. Nhậm Tĩnh Sơ c.ắ.n chặt môi, cõi lòng nhen nhóm một nỗi trống trải hụt hẫng đến khó tả.
Lúc nãy đám nha hoàn còn tíu tít kháo nhau tân cô gia văn võ song toàn, vượt cửa ải thi văn còn giương cung b.ắ.n bách phát bách trúng khiến mọi người đều lóa mắt tung hô ngợi ca. Tiền đồ xán lạn vô cùng.
Ấy vậy mà vừa bước chân lên kiệu hoa đi ra khỏi phủ đệ, đám người xu nịnh vây quanh nàng lúc nào cũng cung phụng đã tan biến tựa bọt sương.
Khổ cực lắm mới chịu đựng được chặng đường dằng dặc bước vô tân phòng. Tiết Minh Ái lấy ngọc như ý vén tấm khăn voan đỏ. Nhậm Tĩnh Sơ bàng hoàng khi chạm mắt khuôn mặt đã chờ mong bao ngày đêm. Tiết Minh Ái khoác áo tân lang, dưới đôi lông mày rậm rạp là đôi mắt to nhưng ẩn chứa bao nỗi u uất, phảng phất hình bóng của người năm xưa nhưng lại có nét xa lạ không giống mảy may. Nàng nhớ Tiết tam gia có khuôn mặt tròn trĩnh, ngũ quan hao hao giống Vũ Mục Hầu cơ mà, sao bây giờ... chẳng hề giống nữa.
Cứ ngỡ Tiết Minh Ái sẽ hân hoan rạng rỡ trao nàng một ánh nhìn say đắm, ai ngờ trên gương mặt không một nụ cười ấy lại chất chứa nỗi muộn phiền sầu não vạn phần. Nhậm Tĩnh Sơ như bị tạt một gáo nước lạnh, sững sờ hóa đá ngay tại chỗ.
truyenfull,truyenfull.com