Thứ Nan Tòng Mệnh

Chương 308: Phụ tử đồng tâm 1



Nhậm Tĩnh Sơ vẫn chưa kịp hoàn hồn, Tiết Minh Ái đã cất giọng đều đều chẳng chút cảm xúc: "Ta còn phải ra trước tiếp đãi tân khách.” nói rồi xoay người sải bước dài ra ngoài.

Căn phòng thoắt cái chìm vào tĩnh mịch.

Thanh Khung và Lục Viện vội vàng bưng chậu nước và điểm tâm bước lên. Thanh Khung khẽ khàng: "Tam nãi nãi dùng chút điểm tâm lót dạ đi ạ, tam gia chắc còn lâu mới về tới."

Nhậm Tĩnh Sơ chau mày.

Thanh Khung và Lục Viện đưa mắt nhìn nhau. Thấy trong phòng chẳng còn ai khác, Thanh Khung dè dặt ướm hỏi: "Tam nãi nãi sao vậy ạ? Có phải mũ phượng nặng quá không? Nãi nãi ráng chịu đựng một chút, phải đợi tam gia về tự tay tháo xuống thì mới vẹn toàn lễ tiết."

Trước mắt Nhậm Tĩnh Sơ vẫn lảng vảng bộ dạng nhăn nhó sầu khổ của Tiết Minh Ái, chẳng hiểu sao nàng bỗng bồn chồn như ngồi trên đống lửa.

Đang mải miết suy tư thì nha hoàn hầu hạ trong phòng Tiết Minh Ái bước vào hành lễ.

Một người tên Ngọc Quế, một người tên Tuyết Ngân, cả hai đều là nha hoàn bậc hai.

Thanh Khung đứng cạnh lên tiếng hỏi: "Thế mấy đại nha hoàn thường ngày hầu hạ bên cạnh tam gia đâu rồi?"

Ngọc Quế cung kính đáp: "Điệp Phi và Điệp Lan tỷ tỷ đều đang bệnh nên không thể tới hầu hạ được."

Nhậm Tĩnh Sơ ngạc nhiên nhướng mày. Hai đại nha hoàn cớ sao lại đột nhiên đổ bệnh cùng một lúc.

Ngọc Quế và Tuyết Ngân bẩm báo xong liền lui xuống.

Nhậm Tĩnh Sơ ngồi ngây ngốc một chốc, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc ra cửa, từ căng thẳng ban đầu dần chuyển sang hụt hẫng... Đêm qua Tiết Minh Ái chần chừ mãi không chịu mở cửa rước dâu, hôm nay nàng vừa bước chân vào phủ lại vấp ngay phải cảnh ngộ này. Nàng ở nhà vốn là bảo bối nâng như trứng hứng như hoa, đã bao giờ phải chịu uất ức nhường này? Nếu không phải Tiết gia dăm lần bảy lượt vác mặt tới hỏi cưới thì nàng đã chẳng thèm gả qua đây. Mẫu thân từng thủ thỉ rằng Tiết gia hạ mình cầu thân như vậy thì mai này nàng về làm dâu chắc chắn sẽ không phải chịu thiệt thòi. Dẫu danh phận nghe có vẻ chẳng danh giá bằng Vũ Mục Hầu phu nhân, nhưng xét về gia thế, dù là vị Tiết đại nãi nãi Tiền thị xuất thân từ nhà đẻ đang ngày một sa sút hay vị Vũ Mục Hầu phu nhân Đào Dung Hoa vốn là phận thứ xuất, tất thảy đều chẳng thể sánh bì với nàng. Phụ thân còn vỗ n.g.ự.c cam đoan với tổ mẫu, nàng gả vào Tiết gia tuyệt đối sẽ được hưởng trọn vẹn sung sướng, chẳng mảy may chịu chút uất ức nào.

Những lời hứa hẹn ngày trước giờ đây lại chẳng khác gì mây khói, đến cả đại nha hoàn thân cận của Tiết Minh Ái cũng to gan lớn mật dám trốn việc không tới hầu hạ. Vừa giáp mặt, Tiết Minh Ái đã vác cái bản mặt sầu thảm, như thể đang chịu đựng cực hình.

Đã không cam lòng thì rước nàng về làm gì? Nàng thà làm Tứ tiểu thư suốt đời còn hơn phải chịu gả đi trong tủi nhục thế này. Càng nghĩ, cõi lòng nàng càng trào dâng cảm giác trống trải, sự rụt rè e ấp bỗng chốc hóa thành lửa giận phừng phừng. Nàng nhớ lại những ngày tháng ở phủ Kim Hoa, được tổ mẫu thương yêu chiều chuộng hết mực, kẻ hầu người hạ ai nấy đều cung kính, răm rắp nghe lời... Thế mà nàng lại mãi nhượng bộ Tiết gia, để rồi đổi lấy kết cục bi t.h.ả.m này sao?

Thấy sắc mặt tam nãi nãi ngày một khó coi, Thanh Khung vội vàng thưa: "Nô tỳ ra ngoài xem thử, nói không chừng tam gia sắp về tới rồi."

Nhậm Tĩnh Sơ liếc xéo Thanh Khung: "Ngươi đi rồi thì ta biết xoay sở thế nào? Hạ nhân trong phòng này sao lèo tèo thế? Chạy đi đâu hết cả rồi? Mau sai người gỡ mũ phượng xuống cho ta, ta muốn thay y phục."

...

"Nghe đâu Hồng Anh bị người ta lôi đi rồi."

Tiết Nhị thái thái vừa rời tiệc súc miệng xong đã gọi Nhậm ma ma lại hỏi chuyện Hồng Anh.

Xem ra đợi hỉ sự của Minh Ái bề yên bề ấm, lão phu nhân sẽ tống Hồng Anh sang phòng bà ta: "Làm gì có chuyện dễ xơi thế, chỉ bằng một câu của Đào Dung Hoa mà thành người tốt sao? Làm sao ta biết được con ranh Hồng Anh đó còn trong sạch hay không."

Nhậm ma ma lúng túng đáp: "Chuyện này... e là khó nói... dẫu sao mỗi nha hoàn đều có ghi danh trên sổ sách, quy củ bên Hầu gia lại khắt khe hơn ai hết, nội thất tuyệt đối không cho phép người hầu trực đêm..."

Tiết Nhị thái thái nghiến răng ken két, hận thù hằn rõ trên khuôn mặt: "Thế cũng không được. Thứ rác rưởi nào bước ra từ Đào gia, ta đều không thể tin tưởng nổi."

Nhưng những lời này làm sao dám hé răng nửa lời trước mặt lão phu nhân. Thứ rác rưởi từ Đào gia... chẳng phải là đang ám chỉ nãi nãi sao? Nãi nãi lại đang mang thai, lỡ lời bảo không trong sạch truyền ra ngoài thì có mà rước họa vào thân.

"Thái thái.” Nhậm ma ma nhẹ giọng khuyên giải: "Cứ tạm nuốt cơn giận này xuống, chờ xem tình hình rồi hẵng liệu."

...

Tiết Minh Ái vừa rời tiệc về tới viện, Ngọc Quế đã chực sẵn vội vàng tiến lên bẩm báo: "Tam gia về đúng lúc lắm, ngài mau vào xem, tam nãi nãi đợi đến mất kiên nhẫn, đang sai người thay y phục cho nàng rồi ạ."

Tiết Minh Ái nghe vậy, hai hàng lông mày cau lại. Vừa bước tới dưới hiên cửa sổ đã nghe tiếng nha hoàn bên trong: "Tam nãi nãi dặn, chăn đệm đều phải thay bằng đồ hồi môn mang từ nhà mẹ đẻ tới, chất liệu này nàng nằm không quen. Nhưng tông màu đỏ thắm báo hỉ này tìm ở đâu ra bây giờ."

Thanh Khung đứng cạnh lên tiếng: "Ta nhớ ra rồi, trong mấy rương sính lễ khiêng vào phủ đợt trước có một rương chất đầy chăn gấm. Còn màn trướng thì có loại sa mỏng màu đỏ tươi lão phu nhân cố ý cho người mang từ phủ Kim Hoa tới. Hay là đem thay loại đó đi, tam nãi nãi thấy chắc sẽ ưng mắt."

Nha hoàn nọ băn khoăn: "Chỉ sợ giờ không biết cất ở đâu, nhất thời chẳng tìm thấy đâu."

Thanh Khung quả quyết: "Dù thế nào cũng phải tìm cho ra."

Ngọc Quế vén rèm cửa, đám Thanh Khung trông thấy Tiết Minh Ái liền vội vàng hành lễ.

Tiết Minh Ái bước vào nội thất, đập vào mắt là vẻ mặt sầm sì của Nhậm Tứ tiểu thư đang ngồi xếp bằng trên sập, đôi lông mày nhíu chặt tỏ rõ vẻ khinh khỉnh, đang sai bảo người hầu thay đổi đồ đạc trong phòng: "Mang chiếc bệ gác chân chạm khắc hoa hải đường của ta lại đây."

Nhậm gia không chỉ giàu nứt đố đổ vách ở phủ Kim Hoa mà ở kinh thành cũng xếp hàng nhất nhì. Đồ đạc dùng thường ngày của Nhậm Tứ tiểu thư phải khiêng nguyên một ngày ròng rã mới vào hết phủ, nhét chật kín cả tiểu viện tân hôn của hắn. Người ngoài xì xào hắn có diễm phúc, nhưng chỉ có hắn mới thấu sự mỉa mai trong ánh mắt thiên hạ.

Một kẻ như thế bước chân vào phủ quả nhiên xét nét đủ đường, thứ gì trong phòng cũng chướng tai gai mắt, bắt bẻ từ cái lớn tới cái nhỏ. Thói ngang ngược ngông cuồng này, dẫu là nha hoàn bét nhét bên cạnh hắn cũng hơn ả gấp trăm ngàn lần.

...

Nghe nha hoàn trong phòng báo: "Tam gia về rồi."

Nhậm Tĩnh Sơ ngẩng mặt lên, chỉ thấy bóng dáng Tiết Minh Ái lảo đảo quay lưng bước ra khỏi cửa.

Mọi người trong phòng ngớ người ra. Mãi tới khi bóng Tiết Minh Ái khuất hẳn, Thanh Khung mới sực tỉnh: "Tam gia đi đâu vậy?"

Điệp Phi, Điệp Lan không có mặt, Ngọc Quế và Tuyết Ngân vốn chẳng quen việc, nha hoàn bồi giá của Nhậm Tĩnh Sơ càng không dám liều mạng chạy theo hỏi hang.

Hỉ nương đã dọn sẵn mâm tiệc nhỏ, lại bưng thêm hai chén chè hạt sen long nhãn, nghe tin tam gia về rồi lại đi, không khỏi nóng ruột: "Thế này là sao? Mau sai người theo hỏi xem, cẩn thận uống quá chén đ.â.m ra hồ đồ mất."

...

Dung Hoa dặn dò Xuân Nghiêu: "Bảo bọn hạ nhân nghỉ ngơi sớm đi, đợi Hầu gia về thì cài chốt cửa Nam viện lại."

Xuân Nghiêu vâng lệnh.

Dung Hoa nói tiếp: "Nếu phía trước phái người tới gọi, cứ bảo ta đã đi nghỉ rồi." Dù là Nhị thái thái hay Tiền thị, trên mặt mũi đều sẽ cư xử vẹn toàn.

Quả nhiên một chốc sau, Đỗ Quyên tìm tới. Xuân Nghiêu tươi cười đáp lại y như lời Dung Hoa đã dặn: "Mấy hôm nay nãi nãi đều nghỉ sớm."

Đỗ Quyên liền nói: "Nhị thái thái bảo, khí hỉ nhất định phải nhận lấy, sai ta mang ít bánh hỉ qua đây."

Xuân Nghiêu mỉm cười đón lấy.

Đỗ Quyên vừa trao bánh hỉ, vừa rướn cổ nhìn vào trong viện, miệng cười lả lơi: "Tỷ tỷ cứ làm việc đi, muội về đây."

Xuân Nghiêu đặt bánh hỉ lên bàn, bước lại gần thì thầm vào tai Dung Hoa: "Xem chừng Nhị thái thái đã biết chuyện Hồng Anh rồi."

Dung Hoa gật đầu, chuyện đã nằm trong dự liệu.

Hiện tại Hồng Anh không còn ở viện của nàng nữa, mọi chuyện không còn liên quan gì đến nàng.

Dung Hoa vừa lật vài trang sách đã nghe có tiếng gọi: "Hầu gia về rồi."

Tiết Minh Duệ bước vào phòng nhìn Dung Hoa, rồi rẽ vào gian nhỏ thay bộ trường bào màu xanh sẫm mới trở ra.

Thấy một nửa vạt váy của Dung Hoa xõa ra khỏi thảm, Tiết Minh Duệ tiến lại kéo t.h.ả.m đắp ngay ngắn: "Trời về khuya se lạnh, chân nàng từng bị thương, nhớ giữ gìn cẩn thận."

Cẩm Tú bưng trà vào, thấy Tiết Minh Duệ và Dung Hoa đang kề vai nói chuyện, bèn che miệng cười mỉm rồi lui ra.

"Bữa tối nàng ăn gì?"

Nàng vốn chẳng màng ăn uống, chỉ dùng bữa qua loa lấy lệ. Bây giờ bắt nàng kể lại rạch ròi, nàng thực sự chẳng nhớ nổi.

"Ta cũng thấy đói, nàng ăn cùng ta chút đi."

Dung Hoa ngẩn người ngước mắt: "Hầu gia ở yến tiệc chưa ăn gì sao?"

Tiết Minh Duệ đáp: "Chỉ nể mặt uống vài chén rượu thôi."

Nàng cũng không hề ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người Tiết Minh Duệ, xem ra hắn chẳng uống là bao. Dạo gần đây nàng cực kỳ dị ứng với những mùi hương kỳ lạ, nha hoàn trong phòng ai nấy đều cẩn thận từng li từng tí. Chắc hẳn Tiết Minh Duệ sợ mùi trên người khiến nàng khó chịu nên vừa bước vào cửa đã lập tức đi thay y phục.

Dung Hoa nhìn Tiết Minh Duệ dặn dò nha hoàn dọn thức ăn, bất giác mỉm cười. Tiết Minh Duệ chắc chắn đã dặn dò từ trước, bằng không hạ nhân sao có thể bày biện điểm tâm nhanh nhẹn đến vậy. Nhìn Tiết Minh Duệ luống cuống cầm chiếc bánh trung thu vỏ giòn mang tới, vị Tiết Hầu gia văn võ song toàn quả thực vụng về trong khoản này.

Miếng bánh đặt trên đĩa sứ trắng chạm hoa cúc, vừa c.ắ.n một miếng đã cảm nhận được vị ngọt ngào khó tả.

...

Điệp Phi và Điệp Lan đang tĩnh dưỡng trong phòng thì cửa bỗng bị ai đạp tung. Cả hai giật nảy mình, quay sang thì nhận ra Tiết Minh Ái.

Điệp Phi vội vàng buông đồ đạc trên tay xuống: "Tam gia sao lại đến đây giờ này?"

Điệp Lan cũng cau mày.

Tiết Minh Ái lẳng lặng không hé nửa lời, ánh mắt chạm phải chiếc giường trống liền đổ người nằm ịch xuống.

Điệp Phi càng thêm hoảng hốt: "Tam gia, ngài thế này là... sao ngài không về tân phòng? Tam nãi nãi..."

Tiết Minh Ái ngắt lời: "Các ngươi cũng cho rằng ta rước cả một núi vàng về nên phải đội nàng ta lên đầu ư? Nàng ta đã chê bai đồ đạc trong phòng tồi tàn thì ta cũng chẳng cần lảng vảng ở đó làm chướng mắt, cứ để nàng ta thay từ đầu đến chân cho sạch sẽ." Nói đoạn, hắn xoay người quay mặt vào vách.

Điệp Phi vội chạy tới: "Tam gia, chuyện này làm sao được. Tới giờ lành mà không vào động phòng thì còn ra thể thống gì."

Điệp Lan cũng gắng gượng ngồi dậy từ trên sập, giọng chua chát: "Tam gia nằm ở đây, người ngoài biết được lại lôi chúng nô tỳ ra c.h.ử.i rủa. Giờ tỷ muội nô tỳ đã ra nông nỗi này, tam gia rủ lòng thương tha cho chúng nô tỳ một con đường sống đi."

Tiết Minh Ái nghe vậy, thân mình khẽ cựa quậy nhưng vẫn nằm lì đó.

Điệp Lan tiếp lời: "Tam gia xưa nay hậu đãi chúng nô tỳ, có lẽ tỷ muội nô tỳ làm trâu làm ngựa đền đáp cũng cam lòng, nô tỳ chẳng sợ cái c.h.ế.t. Nhưng có những lời nô tỳ không thể không thưa. Tam gia đã thuận theo hôn sự này thì cấm có đường lui, bằng không thì chẳng những rước họa vào thân mà còn liên lụy người khác. Tỷ muội nô tỳ thì đành phận, nhưng người kia mai này biết tính sao?"

"Tam gia răm rắp nghe lời thái thái, người kia mới có mong hy vọng sống sót. Nhược bằng tam gia làm trái ý, thì đừng mong gặp lại nàng ấy."

Lời vừa dứt, Tiết Minh Ái như bị một mũi kim đ.â.m trúng tim, đau nhói.

Điệp Phi nháy mắt liên tục ra hiệu cho Điệp Lan nhưng nàng ta tảng lờ như mù: "Hậu quả thế nào, tam gia chắc mẩm rõ hơn chúng nô tỳ, khỏi cần nô tỳ phải dài dòng tốn nước bọt."

Tiết Minh Ái run lên bần bật, chẳng hiểu sức mạnh ở đâu trỗi dậy, hắn bật tung dậy khỏi giường: "Ngươi đừng lấy lời dọa nạt ta. Lần này dẫu có bỏ mạng, ta cũng phải dốc sức bảo vệ nàng ấy chu toàn."

truyenfull,truyenfull.com