Nghe xong những lời của Tiết Nhị thái thái, sắc mặt Lão phu nhân càng thêm phần khó coi.
Cả Nhị thái thái và Tiết Sùng Nghĩa đều giống nhau ở chỗ, chưa rõ ngọn ngành câu chuyện đã vội vã đưa ra kết luận.
Lão phu nhân đưa tay vẫy Dung Hoa: "Đỡ ta vào trong nghỉ ngơi một chút."
Dù con cháu, dâu rể đều có mặt đông đủ, Lão phu nhân lại gạt tất cả sang một bên, chỉ muốn một mình Dung Hoa túc trực bên cạnh.
Nhị thái thái không cam lòng, cố bước lên trước: "Để con hầu hạ nương."
Lão phu nhân dứt khoát xua tay: "Tất cả lui ra ngoài ngóng tin đi!"
Nhị thái thái đành đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.
Dung Hoa dìu Lão phu nhân vén rèm bước vào nội thất. Lý ma ma cũng tiến tới khép chặt cánh cửa lại, ngăn cách mọi âm thanh lọt ra ngoài, dẫu bên trong có bàn bạc điều gì cũng chẳng ai nghe được lấy nửa lời.
Lão phu nhân ngả lưng trên chiếc ghế mỹ nhân, Dung Hoa tự tay pha một ấm trà nóng dâng lên.
Đợi Lão phu nhân nhấp xong ngụm trà, Dung Hoa đứng cạnh cung kính thưa: "Lão phu nhân đừng quá lo âu, dù sao Hầu gia cũng đã cài cắm người của ta ở đó, Nhị thúc phụ chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu ạ."
Lão phu nhân trao lại chén trà cho Dung Hoa. Khuôn mặt bà dần lấy lại vẻ bình thản, như thể mọi giông bão vừa rồi chưa từng xảy ra: "Ta chẳng lo. Rơi vào bước đường này, nó cũng nên chịu chút giáo huấn. Đã gây ra rắc rối tày đình cho gia tộc, thì phải gánh vác phần trách nhiệm."
Lần này Tiết Sùng Nghĩa thực sự khiến Lão phu nhân nổi giận lôi đình. Nhưng suy cho cùng cũng là m.á.u mủ ruột rà, ngoài miệng thì buông lời cứng rắn, nhưng trong lòng làm sao tránh khỏi nỗi phấp phỏng, lo âu cho an nguy của con trai.
Bắt đầu bằng việc Hạ Quý Thành và Tiểu Phượng Xuân cùng nhau xuất thành, rồi chỉ thấy một mình Hạ Quý Thành trở về. Tưởng Đại gia nghe tin Tiểu Phượng Xuân mất tích, lòng như lửa đốt, chạy ngược chạy xuôi tìm kiếm khắp nơi. Tình cờ đụng độ xe ngựa nhà họ Tiết trong thành, khiến ngựa của nhà họ Tiết kinh hãi, xe lật nghiêng, làm vỡ tan tành bức tượng Quan Âm mà Lão phu nhân khó khăn lắm mới xin được cho Hoàng Thái hậu. Nhà họ Tiết vì thế mà bủa đi tìm Tưởng Đại gia đòi bồi thường, rốt cuộc lại kéo đến tận cửa nhà họ Hạ, vô tình chứng kiến cuộc ẩu đả giữa nhà họ Hạ, Tưởng Đại gia và người nhà họ Phàn. Tất cả chuỗi sự kiện này đều nằm trong sự sắp đặt khéo léo của Tiết Minh Duệ. Chỉ duy nhất một điểm nằm ngoài dự liệu: Tiết Sùng Nghĩa lại bị người nhà họ Phàn hành hung.
Lão phu nhân chậm rãi nói: "Cũng tốt, có Lão Nhị ở đó làm nhân chứng, sự hiện diện của nhà họ Tiết ta trong vụ việc nhà họ Hạ sẽ càng thêm phần hợp tình hợp lý. Lỡ sau này nhà họ Hạ xảy ra biến cố gì, ta cũng có bằng cớ rõ ràng."
Điều cốt yếu hiện tại là phải giữ vững cục diện. Đã đ.â.m lao thì phải theo lao, không thể bỏ dở giữa chừng. Bằng mọi giá, nhà họ Phàn nhất định phải khui ra chân tướng từ nhà họ Hạ.
Dung Hoa thưa: "Lão phu nhân cứ an tâm, những thông tin Hầu gia đã cất công điều tra ắt hẳn sẽ không có sai sót. Nhà họ Phàn không phải mới nghi ngờ ngày một ngày hai. Bọn họ đã ngấm ngầm điều tra bao lâu nay, chỉ ngặt nỗi thiếu bằng chứng nên chưa thể vạch trần. Lần này cơ hội ngàn năm có một rơi xuống tay, bọn họ làm sao chịu buông tha dễ dàng."
Đại gia nhà họ Phàn và Hạ Quý Thành từng kề vai sát cánh trên chiến trường. Cả hai cùng bị thương, nhưng Hạ Quý Thành may mắn sống sót trở về, còn Phàn Đại gia thì vùi thây nơi sa trường.
Nhà họ Phàn vốn dĩ là dòng dõi thư hương, đời đời theo nghiệp bút nghiên, ai ngờ lại nảy nòi ra một người đam mê cung kiếm, cuối cùng lại phải chịu cảnh da ngựa bọc thây. Sự kiện này từng gây xôn xao kinh thành chừng một hai ngày rồi cũng nhanh chóng chìm vào quên lãng. Suy cho cùng, nhà họ Phàn chẳng phải đại tộc danh giá, Phàn lão gia cũng chỉ giữ chức Ngôn Gián nhỏ nhoi, làm sao đủ sức thu hút sự chú ý của thiên hạ.
Nào ngờ người nhà họ Phàn ai nấy đều mang trong mình bản tính bướng bỉnh, quật cường. Phàn Đại gia bặt vô âm tín, không mảy may thấy xác cốt hay di vật gửi về, nhà họ Phàn quyết không cam lòng, dò la khắp nơi rồi tìm đến tận nhà Hạ Quý Thành. Bọn họ dăm lần bảy lượt gõ cửa, gặng hỏi Hạ Quý Thành về cái c.h.ế.t của Phàn Đại gia trên chiến trường. Nghe Hạ Quý Thành trả lời ấp a ấp úng, tiền hậu bất nhất, nhà họ Phàn bắt đầu nghi ngờ, cho rằng đằng sau cái c.h.ế.t ấy ắt hẳn còn ẩn chứa uẩn khúc.
Lần này nhà họ Phàn và Tưởng Đại gia quả thực là "kẻ tung người hứng", phối hợp ăn ý.
Việc Hạ Quý Thành không có thói đam mê nam sắc thì thôi, nay lại lộ ra cái tật này, làm sao Tưởng Đại gia tin được chuyện Hạ Quý Thành và Tiểu Phượng Xuân vô tình lạc mất nhau khi ra khỏi thành? Vì Tiểu Phượng Xuân, Tưởng Đại gia thậm chí sẵn sàng vứt bỏ cả tiền đồ rạng rỡ của bản thân. Giờ đây thấy bóng dáng Tiểu Phượng Xuân bặt tăm bặt tích, ông ta dám chắc chuyện gì cũng có thể làm ra.
Hơn nữa, toàn bộ sự việc không phải là lời đồn vô căn cứ. Chỉ cần mượn gió bẻ măng, dựng cảnh cho khéo léo, tự nhiên sẽ dàn dựng nên màn kịch như ngày hôm nay.
Lão phu nhân đưa mắt nhìn Dung Hoa, ánh nhìn sâu thẳm đầy ẩn ý: "Bệnh tình ta đang trở nặng, đi lại khó khăn, con phải chuẩn bị sẵn sàng ứng phó. Nhỡ Hoàng thượng truyền gọi vào cung, có nhiều uẩn khúc con phải tự mình thưa rõ."
Dung Hoa khẽ gật đầu tuân lệnh.
Đang lúc trò chuyện, chợt nghe tiếng báo vọng vào từ ngoài cửa: "Nhị lão gia đã về rồi ạ."
Cả căn phòng bỗng chốc rộn rạo tiếng bước chân hối hả.
Dung Hoa dìu Lão phu nhân từ nội thất bước ra. Lý ma ma đã nhanh nhảu sai người chuẩn bị sẵn kiệu nhỏ, rước Lão phu nhân sang viện của Nhị thái thái. Dung Hoa cùng Cẩm Tú và mấy tỳ nữ lẽo đẽo theo sau.
Đến chỗ vắng người, Cẩm Tú mới ghé sát tai Dung Hoa thì thầm: "Hầu gia có dặn dò, bảo Nãi nãi cứ yên tâm ạ."
Xem chừng mọi việc đều thuận buồm xuôi gió.
Sóng gió ập xuống đầu nhà họ Hạ, kéo theo cả nhà họ Khâu - nhà mẹ đẻ của Hạ Thục nhân - và nhà họ Mao vốn giao hảo thân thiết với nhà họ Khâu. Nhà họ Tiết, mang tiếng là "vô tình" vướng vào rắc rối, tốt nhất nên sớm tính bài tẩu thoát.
Dung Hoa đang sải bước bỗng khựng lại khi thấy Lý ma ma quay trở lại.
Vừa thấy Dung Hoa, Lý ma ma đã vội vàng tiến đến, miệng tươi cười rạng rỡ.
Dung Hoa mở lời trước: "Sao ma ma lại quay lại đây?"
Ánh mắt Lý ma ma lóe lên tia tinh ranh: "Lão nô chợt nhớ quên chưa lấy áo choàng cho Lão phu nhân.” bà ngừng một nhịp rồi nói tiếp: “Lão phu nhân dặn lại, Nãi nãi đang mang thai, kiêng kỵ nhìn thấy m.á.u me. Đại nãi nãi đã túc trực chăm sóc Nhị lão gia rồi, Nãi nãi cứ ở lại quán xuyến công việc trong phủ là được."
Có lời bảo ban của Lão phu nhân, nàng làm việc gì cũng đường đường chính chính.
Đợi Lý ma ma đi khuất, Dung Hoa quay sang dặn dò Cẩm Tú: "Em đến dặn Dư quản sự, chưa rõ tình hình nhà họ Hạ ra sao, chi bằng cứ gọi hết gia nhân nhà ta về trước. Nhị lão gia bị thương thế nào, đợi hỏi han cho rõ ngọn ngành rồi hẵng tính.” nói đoạn, nàng chốt hạ: “Trời cũng đã về chiều, hôm nay trong phủ nhiều biến cố, đợi gia nhân về đông đủ thì sai các viện cửa đóng then cài sớm hơn thường lệ." Mục đích không chỉ là gom người về, mà còn ngầm bày tỏ thái độ dứt khoát rũ sạch quan hệ với nhà họ Hạ.
Sắp đặt xong xuôi đâu vào đấy, Dung Hoa mới thả bộ đến căn sảnh nhỏ cách viện Lão phu nhân không xa, thong thả ngồi đợi quản sự bà t.ử đến báo cáo.
Chẳng bao lâu sau, một bà t.ử tất tả chạy vào hành lễ, bẩm báo: "Gia nhân nhà ta đã về đủ cả rồi thưa Nãi nãi. Ngặt nỗi mấy kẻ theo hầu Nhị lão gia lúc nãy cứ nằng nặc đòi ra ngoài nghe ngóng tình hình. Thấy Nhị lão gia bị thương, ai nấy đều hậm hực không cam lòng, nhất định đòi làm cho ra nhẽ."
Dám chắc là đám gia nhân bên Nhị phòng rồi.
Thấy Nãi nãi im lặng, bà t.ử tò mò ngước nhìn lên, bỗng giật mình bắt gặp đôi mắt sáng quắc đang điềm nhiên chiếu thẳng vào mình.
Tuy không hé nửa lời, nhưng khóe môi mím chặt của nàng lại toát lên uy nghiêm lạ thường: "Ngươi làm quản sự cũng được khá lâu rồi nhỉ?"
Hàm ý sâu xa là: Bám rễ làm quản sự ngần ấy năm, vậy mà dăm ba cái chuyện vặt vãnh này cũng chẳng xử lý nổi, để đám hạ nhân làm loạn lên thế sao? Nghe vậy, bà t.ử sợ run bần bật.
Dung Hoa quay sang Xuân Nghiêu: "Em nhắc lại lời của ta cho Quản sự ma ma nghe cho rõ."
Xuân Nghiêu gật đầu, bước lên dõng dạc: "Nãi nãi đã dặn, trời cũng đã về chiều, hôm nay trong phủ nhiều biến cố, đợi gia nhân về đông đủ thì sai các viện cửa đóng then cài sớm hơn thường lệ."
Nếu việc lớn việc nhỏ gì cũng đến tay nàng giải quyết, thì còn cần đám quản sự này làm gì? Dung Hoa vẫn dán mắt không chớp vào bà tử.
Bà t.ử cúi gầm mặt, không dám lơ là nửa lời, vội vã thưa: "Nô tỳ sẽ sai người lập tức khóa chặt các cửa viện ngay ạ."
Bẩm báo xong, bà t.ử khép nép lui ra.
Xuân Nghiêu tiến lên khẽ hỏi: "Có cần thông báo đây là lệnh của Lão phu nhân không ạ, để đám người đó hết đường xì xầm."
Dung Hoa khẽ lắc đầu. Chuyện này chẳng cần rêu rao, Lão phu nhân tự khắc sẽ có cách thể hiện lập trường rõ ràng. Việc Lão phu nhân nhắm mắt làm ngơ cho Tiết Sùng Nghĩa lộng hành trước đây, cốt là để chờ thời cơ chín muồi ban cho ông ta một bài học nhớ đời. Nàng chỉ việc đóng chặt cổng phủ họ Tiết, phần còn lại là chuyện nội bộ gia đình tự giải quyết.
Đợi khi các cửa viện nhà họ Tiết đều đã khóa kín, Dung Hoa nán lại hàn huyên vài câu với Lý ma ma rồi mới thong thả trở về Nam viện.
Vừa đến gần cánh cửa nhỏ phía nam, Xuân Nghiêu tinh mắt phát hiện một nha hoàn đang xách lồng đèn thập thò ngóng về phía này.
Xuân Nghiêu cất giọng vừa đủ nghe: "Ai đứng đó thế?"
Nha hoàn nọ lập tức bước tới, tiến đến trước mặt Dung Hoa nhún mình hành lễ: "Nô tỳ là Tuệ Nhi, nha hoàn hầu hạ Cửu tiểu thư ạ.” vừa nói nàng ta vừa dáo dác nhìn quanh: “Cửu tiểu thư có vài lời dặn dò nô tỳ chuyển tới Nãi nãi."
...
Tiết Sùng Nghĩa chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại phải chịu cảnh thê thảm, lê lết thân tàn về nhà thế này.
Khuôn mặt bầm dập, tím tái từng mảng, bao nhiêu cặp mắt của gia nhân lẫn con cháu trong phòng đều dán chặt vào ông.
Đại phu nhà họ Tiết vừa kê xong đơn thuốc, Lão phu nhân lập tức đuổi khéo người của Trưởng phòng, Tam phòng và Tứ phòng lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại vợ chồng Tiết Sùng Nghĩa và Lão phu nhân. Lúc này, Tiết Sùng Nghĩa mới một tay ôm nửa bên mặt sưng vù, nghiến răng nghiến lợi rít lên: "Mối nhục này không trả... ta... ta thề sẽ sai người cầm danh thiếp của ta đến nha môn, ta không tin... một tên Ngôn Gián quèn mà dám vuốt râu hùm..."
"Chát" một tiếng khô khốc vang lên, Lão phu nhân thẳng tay giáng cho ông một cú tát trời giáng.
Nhị thái thái đứng cạnh cũng sợ đến hóa đá.
"Con chê cái nhà này chưa đủ mất mặt sao? Mối hôn sự với nhà họ Hạ béo bở đến mức con sẵn sàng đem cả nhà họ Tiết này ra làm vật tế thần ư?"
Cái tát của Lão phu nhân dồn hết cả sức bình sinh, khiến khuôn mặt Tiết Sùng Nghĩa nóng rát như lửa đốt.
Ánh mắt Lão phu nhân lạnh lẽo như băng: "Vợ chồng con đã biết tỏng bản chất của Hạ Quý Thành từ lâu rồi phải không? Gia tộc họ Hạ ở Đại Đồng bao nhiêu năm nay không thèm qua lại với nhà ta, bỗng dưng lại muốn kết thông gia? Các người tưởng ta lú lẫn thật rồi sao?"
Tiết Sùng Nghĩa hoảng hốt, vội vàng phân bua: "Mẫu thân nghe được tin đồn nhảm từ đâu vậy? Nhi t.ử thực sự không hay biết gì cả..."
Lão phu nhân liếc mắt sang Nhị thái thái: "Còn con thì sao?"
Ánh nhìn thấu tâm can của Lão phu nhân khiến Nhị thái thái hoảng sợ, hai chân bủn rủn muốn quỵ xuống.
Nhị thái thái chưa kịp cất lời, từ bên ngoài đã vọng vào tiếng la hét xé ruột xé gan: "Cửu tiểu thư treo cổ tự vẫn rồi."
...
Bên ngoài phủ họ Tiết, Tiết Minh Duệ ngồi yên lặng trong xe ngựa, kiên nhẫn lắng nghe thuộc hạ bẩm báo: "Một chiếc xe cút kít vừa rời khỏi cửa hông nhà họ Hạ. Chúng ta có nên đ.á.n.h động cho người nhà họ Phàn không thưa ngài?"
Tiết Minh Duệ khẽ lắc đầu: "Đợi khi xe ngựa tới nhà họ Mao rồi hẵng thả tin." Làm vậy, nhà họ Mao mới hết đường chối cãi.
Cả gan giam giữ con cái quan lại làm đồ chơi nam sắc, tên Hạ Quý Thành này quả thực to gan lớn mật.
Chẳng bao lâu sau, Vinh Xuyên cũng tất bật chạy tới. Vừa thấy Tiết Minh Duệ, Vinh Xuyên đã không kìm được sự kích động: "Không ngờ chuyện này lại là thật, vậy mà nhà họ Hạ dám giấu giếm suốt ngần ấy năm."
Cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, một kẻ đã có tên trong danh sách t.ử trận, tự nhiên sẽ chẳng còn ai màng tới. Nếu không, nhà họ Hạ đã chẳng dại gì mà ra sức che đậy cho Hạ Quý Thành. Trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió, sớm muộn gì cũng lộ tẩy. Hạ Thục nhân hiểu rõ điều này nên mới hối hả tìm dâu cho Hạ Quý Thành.
truyenfull,truyenfull.com