Tiết Minh Duệ nói: "Hoàng thượng giao cho Nhậm gia đốc bạn quân nhu chỉ là buột miệng thốt ra trong lúc thịnh nộ, chưa chắc đã thực sự thi hành."
Vấn đề hiện tại là phải biến suy nghĩ này thành hiện thực, triệt để đả kích Nhậm gia. Dung Hoa đứng dậy, cầm kéo cắt bớt bấc nến: "Nhưng mà đốc bạn quân nhu là chuyện quốc gia đại sự. Giao cho Nhậm gia, Hoàng thượng làm sao có thể yên tâm, chính vì vậy mà Hoàng thượng mới do dự."
Đôi mày của Tiết Minh Duệ nhếch lên: "Đó là sinh mạng của hàng vạn tướng sĩ, đâu phải chuyện đùa."
Dung Hoa dùng ấm trà nhỏ Trúc Mai Tùng rót hai chén trà táo đỏ. Cẩm Tú bưng từ nhà bếp lên hai đĩa bánh ngọt. Lớp đường sương trắng muốt rắc trên mặt bánh, hệt như những bông tuyết đang bay lả tả bên ngoài.
Tiết Minh Duệ nhấp một ngụm trà nóng: "Việc Hoàng thượng điều Thường Ninh bá tới Tây Bắc dẫn binh đã khiến trên triều nổ ra không ít tranh cãi. Muốn trừng trị Nhậm gia thì cũng phải kiêng dè Trang thân vương."
Vai vế của Nhậm gia nói lớn chẳng lớn, nói nhỏ chẳng nhỏ. Không thể vì xử lý hắn mà kinh động đến Trang thân vương, nhưng cũng không thể nhắm mắt làm ngơ. Chỉ trách Nhậm gia nắm giữ trong tay quá nhiều vàng bạc của cải. Của cải đồng nghĩa với mạng lưới quan hệ, Hoàng thượng tránh nặng tìm nhẹ, rất có thể cuối cùng sẽ biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, đợi đến khi thu lưới xử lý Trang thân vương mới một mẻ nhổ cỏ tận gốc.
Tuy nhiên, giữ Nhậm gia lại thì khó tránh khỏi hậu họa về sau. Tiền bạc ở những thời khắc then chốt có thể dùng để mua chuộc nhân tâm.
Dung Hoa tựa đầu vào lồng n.g.ự.c Tiết Minh Duệ, cố gắng bám sát mạch suy nghĩ của hắn: "Hầu gia từng đến Tây Bắc, Tây Bắc có lạnh không?"
"Lạnh, nhất là khi có bão tuyết, căn bản không thể phân biệt được phương hướng. Các tiểu đội lính gác ra ngoài tuần tra đi lạc rất nhiều. Nếu không tìm được đường về doanh trại, chạm trán bọn Ngõa Lạt thì còn đỡ, cùng lắm là da ngựa bọc thây. Chỉ sợ mất phương hướng rồi c.h.ế.t cóng giữa trời tuyết. Bởi vậy, cứ đến mùa đông, chi phí quân nhu ở Tây Bắc lại ngốn một khoản khổng lồ."
Dung Hoa bỗng lóe lên một ý: "Năm nay giá bông vải rất đắt đỏ. Nếu ngân quỹ đủ sức trang trải cho bông vải thì tốt biết mấy, tướng sĩ Tây Bắc sẽ có một mùa đông no ấm."
Những thứ này đều do Nội vụ phủ và các thương gia hoàng gia thu mua lo liệu. Gần đây, vài nhà thương gia hoàng gia đã bị Hoàng thượng quở trách vì làm ăn tắc trách. Đang đau đầu tìm người đáng tin cậy để lo liệu vật tư cho triều đình, Hoàng thượng phiền não vô cùng.
Dung Hoa mỉm cười nhẹ: "Cửa hiệu của Nhậm gia trải khắp kinh thành và phủ Kim Hoa, quy mô sánh ngang với vài nhà thương gia hoàng gia lớn." Trang thân vương nhắm trúng khối tài sản kết xù của Nhậm gia nên mới cố tình lôi kéo họ về phe mình.
Dung Hoa nhìn đăm đăm vào tấm màn trướng màu xanh thêu hoa kim ngân: "Ngay cả loại Đông châu ngàn vàng khó cầu Nhậm gia còn lùng mua được, huống hồ là bông vải."
Hèn chi Tĩnh phi lại kiêng dè sự sắc sảo của Vũ Mục Hầu phu nhân đến vậy. Tiết Minh Duệ chăm chú nhìn Dung Hoa, đôi mắt thâm sâu chợt lóe sáng: "Bông vải cũng có thể coi là quân nhu."
Dung Hoa gật đầu: "Thiếp thân không am hiểu triều chính, chỉ chuyên tâm quán xuyến việc nhà. Dù là Đào gia hay Tiết gia, năm nào cũng phải theo sát giá bông. Không có bông vải, hạ nhân trên dưới trong phủ lấy gì mà mặc ấm. Cho nên bông vải vừa là của hiếm, vừa là cơn đau đầu. Năm nào triều đình cũng cắt cử quan viên đi thu mua bông, chứng tỏ Hoàng thượng cực kỳ coi trọng loại mặt hàng này."
Khóe môi Tiết Minh Duệ cong lên cười mỉm: "Triều đình thu mua kiểu gì thì năm nào sản lượng bông cũng chẳng bao giờ thấm tháp vào đâu."
Dung Hoa tiếp lời: "Hệ thống thu mua bông của triều đình vốn đã cực kỳ hoàn thiện." Cách định giá, ngã giá bông đều nằm trong tay Hoàng thượng. Nói cách khác, để Nhậm gia giao thương với triều đình, chỉ cần triều đình muốn Nhậm gia thua, Nhậm gia ắt sẽ phá sản sập tiệm.
Còn làm cách nào để lùa họ vào tròng mà không đ.á.n.h rắn động cỏ khiến Nhậm gia và Trang thân vương cảnh giác, đó lại là chuyện của triều chính rồi.
...
Tại Phủ Thường Ninh Bá, Tương Trúc vừa dỗ Dao Hoa chợp mắt được một chốc thì Viên bà t.ử - người được phái đến Lý gia - ôm bộ mặt xám ngoét từ ngoài trở về.
Tương Trúc xách đèn lồng đứng dưới hiên nói chuyện với Viên bà tử.
Viên bà t.ử mếu máo: "Cữu thái thái nhất quyết không chịu gặp nô tỳ. Người ta chỉ bảo Cữu lão gia đang bệnh thập t.ử nhất sinh, Cữu thái thái ốc còn không mang nổi mình ốc."
Cho dù Cữu thái thái bận chăm sóc người bệnh, thì cũng chẳng thể nào bận đến mức không có lấy một phút để ra mặt. Nói vậy rõ ràng là cố tình thoái thác. Tương Trúc ngoái đầu nhìn vào trong phòng, sợ làm kinh động đến Dao Hoa nên kéo Viên bà t.ử ra xa một chút.
Lúc này Phục Linh mở cửa bước ra, dặn Tương Trúc: "Đại nãi nãi gọi tỷ và Viên ma ma vào trong kìa."
Tương Trúc ái ngại nhìn Viên bà t.ử bước vào phòng trong.
Dao Hoa tựa lưng vào gối, nghe Viên bà t.ử bẩm báo xong, ho sù sụ mấy tiếng rồi hỏi: "Thư đâu? Thư ta viết cho Cữu thái thái đã gửi vào trong chưa?"
Viên bà t.ử đáp: "Nô tỳ có đút lót bạc cho bà t.ử canh cửa sau, bà ta hứa sẽ giúp chuyển thư. Chắc là Cữu thái thái sẽ đọc được thôi."
Dao Hoa th* d*c vài nhịp, phẩy tay bảo Viên bà t.ử lui xuống.
Tương Trúc vội tiến tới an ủi: "Đại nãi nãi đừng lo âu quá. Nếu Đại thái thái thực sự bị Đào gia hưu, Lý gia mới là người mất mặt nhất."
Lời thì nói vậy, nhưng chỉ e Tĩnh phi bị phạt, Lý gia cũng chẳng còn chút tự tôn nào để mà gồng mình chống đỡ nữa. Dung Hoa vậy là đã đạt được mục đích. Lý gia không còn sức kìm kẹp Tiết gia, ai có thể đứng ra cứu vớt? Nàng ta và mẫu thân nay chỉ như cá nằm trên thớt, mặc người xâu xé.
"Đại nãi nãi cứ nghe lời Thế t.ử gia nghỉ ngơi cho tốt đi ạ!" Tương Trúc bưng chén trà kỷ t.ử dâng lên cho Dao Hoa: “May mà Thế t.ử gia thật lòng thương xót Đại nãi nãi." Nhìn bàn tay băng bó của Dao Hoa, hốc mắt Tương Trúc đỏ hoe. Tay Đại nãi nãi bị thương thê t.h.ả.m thế kia, nghĩ lại nàng vẫn còn rùng mình. Cũng may Thế t.ử gia đã rước Đại nãi nãi về, những tủi nhục Đại nãi nãi gánh chịu xem như không uổng phí.
Nhậm Diên Phượng thật sự có thể dựa dẫm được sao? Hắn có bản lĩnh rước nàng ta về, nhưng chưa chắc đã giữ được cái ghế chính thất cho nàng ta. Song, ở cái nhà này, ngoài hắn ra nàng ta còn có thể bấu víu vào ai được nữa.
Đang lúc Dao Hoa chìm trong dòng suy nghĩ, bên ngoài chợt vang lên tiếng Phục Linh lảnh lót: "Thế t.ử gia tới."
Trên mặt Tương Trúc thoáng nét vui mừng. Nàng rảo tay tém lại góc chăn cho Dao Hoa rồi quay người hành lễ với Nhậm Diên Phượng.
Nhậm Diên Phượng bước thẳng tới bên giường Dao Hoa: "Dao Hoa, nàng thấy sao rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Mắt Dao Hoa đỏ hoe, nàng ta lấy khăn tay khẽ chặm giọt lệ chực rơi, ngước lên nhìn hắn: "Thế t.ử gia hôm nay đến nha môn thế nào? Có ai nói lời đàm tiếu gì không?"
Trên gương mặt Nhậm Diên Phượng hiện rõ vẻ cảm động: "Ta về đến nhà mẫu thân cũng chỉ hỏi han chuyện triều chính, chỉ có nàng là quan tâm ta nhất. Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ không để nàng phải chịu thiệt thòi vô ích đâu."
Dao Hoa mím bờ môi tái nhợt: "Của ta chỉ là chuyện nhỏ, ta hiểu những khó khăn hiện tại của Thế t.ử gia."
Nhớ lại những lời mẫu thân vừa nói, sắc mặt Nhậm Diên Phượng sầm xuống: "Nàng cứ nhẫn nhục cầu toàn như thế, có những lời ta lại chẳng nỡ mở miệng."
Tim Dao Hoa tức thì đ.á.n.h "thót" một cái. Cơn đau nhói xộc lên n.g.ự.c khiến nàng ta ngạt thở. Cố đè nén cơn hoảng loạn, nàng ta gượng hỏi: "Thế t.ử gia có chuyện gì khó xử sao?"
Nhậm Diên Phượng thở dài sườn sượt: "Tĩnh phi nương nương đang bị cấm túc trong cung. Phụ thân và mẫu thân e sợ sẽ liên lụy đến gia đình chúng ta."
Dao Hoa cúi đầu, nụ cười thê lương khẽ nở trên môi. Quả nhiên chuyện gì đến cũng phải đến.
Một giọt nước mắt nóng hổi của Dao Hoa rơi rớt trên mu bàn tay Nhậm Diên Phượng: "Thế t.ử gia phải lấy lợi ích của Nhậm gia làm trọng. Ta thân hèn phận mọn, có sá gì..."
Nhậm Diên Phượng vội ôm siết lấy Dao Hoa vào lòng: "Nàng nói xằng bậy gì thế. Ta nhất định sẽ bảo vệ nàng chu toàn. Chỉ là giai đoạn này mong nàng chịu đựng một chút. Chờ sóng yên biển lặng, ta chắc chắn sẽ bù đắp gấp bội cho nàng."
Tuy đã lường trước kết cục này, nhưng khi tự tai nghe Nhậm Diên Phượng thốt ra, nàng ta vẫn không nén nổi sự bàng hoàng thất vọng. Cõi lòng nàng ta lạnh lẽo như băng. Cái gọi là "bảo vệ chu toàn" của hắn, hóa ra chỉ là lôi nàng ta từ Đào gia về đây, rồi vứt nàng ta vào một xó xỉnh nào đó, nhốt nàng ta lại để nàng ta phải c.ắ.n răng ngậm bồ hòn làm ngọt.
Dao Hoa gật đầu lầm lũi: "Ta hiểu nỗi khổ tâm của Thế tử."
Nhậm Diên Phượng siết chặt vòng tay: "Nàng hiểu được là tốt."
Dao Hoa nín thở lắng nghe, Nhậm Diên Phượng khẽ khàng nói: "Ý của mẫu thân là... muốn nàng tạm dời sang Phù Dung các ở Tây viện. Nơi đó thanh tịnh, rất thích hợp để tĩnh dưỡng. Mẫu thân sẽ tuyên bố với bên ngoài là nàng đóng cửa ăn năn. Chờ khi sự việc lắng xuống, đương nhiên sẽ đón nàng về lại."
Dao Hoa c.ắ.n nát môi: "Có thể đổi chỗ khác được không? Tây viện dẫu sao cũng là nơi dành cho thiếp thất. Ta..."
Cánh tay Nhậm Diên Phượng siết mạnh hơn: "Ta cũng đã thưa với mẫu thân y như vậy. Nhưng mẫu thân..." Nói đến đây, giọng hắn chìm nghỉm.
Chẳng hiểu sao Dao Hoa lại muốn phá lên cười. Phải chăng kiếm một chỗ ở tươm tất còn khó khăn hơn việc cưới nàng ta qua cửa năm xưa?
"Để ta về cầu xin mẫu thân thêm lần nữa xem. Phía Đông còn một viện trống, để ta xem nàng dọn sang đó có được không."
Nhậm Diên Phượng vừa dứt lời, Tương Trúc đứng bên cạnh lập tức quỳ sụp xuống: "Thế t.ử gia, ngài không thể để Đại nãi nãi dọn đến Tây viện được. Đại nãi nãi sợ lạnh, mùa đông kinh kỳ gió bấc thổi mạnh, sức khỏe Đại nãi nãi làm sao chịu nổi. Dọn sang viện phía Đông dẫu sao cũng đỡ hơn, chí ít mùa đông cũng không đến nỗi quá giá rét." Tương Trúc rớt nước mắt lã chã: “Từ ngày gả qua đây, Đại nãi nãi đã phải chuyển viện mấy bận rồi, mà lần nào cũng chẳng được ở chính phòng. Tây viện lại là chỗ ở của các di nương, ngài bảo Đại nãi nãi mặt mũi nào mà nhìn ai."
Đôi mày Nhậm Diên Phượng nhíu lại khó chịu.
Dao Hoa nắm chặt lấy lớp gấm vóc đắp trên người, gượng gạo cất lời: "Ngươi đừng làm khó Thế t.ử gia nữa, đây là ý của phu nhân."
Lúc này Nhậm Diên Phượng mới trao cho Dao Hoa một ánh nhìn đầy cảm kích: "Nàng thông cảm cho nỗi khổ của ta là tốt rồi."
Chuyện đã như ván đóng thuyền, hắn làm sao vì dăm ba câu cầu xin của nàng ta mà dám cãi lệnh mẫu thân. Nàng ta có đập đầu c.h.ế.t tại đây cũng hoài công vô ích.
Dao Hoa chợt nhớ đến Phỉ Thúy: "Những ngày ta không kề cận bên Thế tử, cứ để Phỉ Thúy hầu hạ Thế tử."
Nghe nhắc đến Phỉ Thúy, vẻ mặt Nhậm Diên Phượng lộ rõ sự chột dạ, giọng bẽn lẽn: "Đều tại ta không tốt. Hôm nọ nghe tin sắp phải đi Tây Bắc nên ta có uống quá chén. Phỉ Thúy mang đồ tới, ta mới... nhất thời hồ đồ... Đều do ta có lỗi với nàng."
"Thế t.ử gia đừng nói vậy. Phỉ Thúy là nha hoàn hồi môn của ta, vốn dĩ phải hầu hạ Thế tử..." Dao Hoa ho húng hắng: “Chỉ cần Thế t.ử gia không chê nó vụng về thô kệch là được."
Nhậm Diên Phượng nhẹ nhàng vuốt lưng Dao Hoa: "Nó dẫu sao cũng là nha hoàn thân cận của nàng. Ta sủng hạnh nó cũng là nể mặt nàng..."
Nể mặt nàng ta, lôi con nha hoàn hồi môn của nàng ta lên giường làm cái trò bỉ ổi đó. Điều ngu ngốc nhất của nàng ta là trót đặt niềm tin vào tình sâu nghĩa nặng của Thế tử. Từ nay về sau, nàng ta sẽ không bao giờ ngu muội như thế nữa.
Ngồi thêm một lát, Nhậm Diên Phượng lưu luyến bước ra khỏi cửa.
Tương Trúc vừa day day đôi mắt sưng húp vừa hầu hạ Dao Hoa nằm xuống: "Đại nãi nãi phải mau chóng nghĩ cách thôi. Xưa nay làm gì có chuyện chính thất phải sống chung chạ với đám di nương."
Dao Hoa trừng mắt lên: "Bây giờ có cầu xin ai cũng vô ích, chỉ đành dựa vào bản thân thôi. Tây viện là ổ của đám thiếp thất. Viện phía Đông có để trống đó họ cũng chẳng cho ta ở... Kế bên Tây viện từng có một tiểu viện thờ Phật tổ, ta sẽ dọn đến đó."
Nghe vậy, Tương Trúc hoảng hốt đến mức quên cả khóc, nghẹn ngào hỏi: "Nơi hoang tàn đó làm sao người ở được?"
Dao Hoa cười trong chua xót: "Ta còn có thể đi đâu được nữa? Chẳng lẽ lại thật sự đi làm di nương sao?"
truyenfull,truyenfull.com