Ngắm nhìn sườn mặt trầm tĩnh, điềm đạm của Tiết Minh Duệ, Dung Hoa suýt chút nữa đã tuôn hết chuyện về Triệu Tuyên Hoàn ra. Nhưng ngẫm lại, nam nhân dù có bao dung, độ lượng đến đâu, khi nghe những lời ấy khó tránh khỏi sinh lòng nghi kỵ. Thay vì vạch trần mọi chuyện, chi bằng giấu kín bí mật ấy nơi đáy lòng. Đâu cần phải dằn vặt người khác bằng quá khứ đã ngủ yên.
So với việc đắm chìm trong hồi ức xưa cũ, nàng trân trọng hơn hạnh phúc hiện tại.
Tiết Minh Duệ ngừng bút, đưa thực đơn cho Dung Hoa.
Trên tờ thực đơn dùng trong nhà lại điểm xuyết những dòng chữ thanh tú, nắn nót của Tiết Minh Duệ, hệt như chữ viết trên tấu chương. Dung Hoa khẽ mỉm cười. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, một nam nhi quen tung hoành ngang dọc sa trường như Tiết Minh Duệ lại có thể tỉ mỉ, chu toàn việc nhà đến thế.
Để đáp lễ, Dung Hoa bóc một quả quýt ngọt đưa cho Tiết Minh Duệ: "Năm nay phương Nam mất mùa, quýt cũng khan hiếm. Trong cung vừa ban thưởng một sọt, ăn cực kỳ ngọt."
Tiết Minh Duệ vừa đưa một múi vào miệng, đã khẽ nhíu mày.
Dung Hoa kinh ngạc ngước nhìn: "Sao thế chàng?"
Khóe môi Tiết Minh Duệ hơi nhếch lên: "Chua."
Chua á? Dung Hoa bứt một múi cho vào miệng. Ngọt lịm mà, có chua tẹo nào đâu.
Tiết Minh Duệ nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Dung Hoa. Chua, đừng nói là nàng, ngay cả bản thân hắn cũng chẳng hiểu cái vị chua ấy xuất phát từ đâu. Chỉ là khi Dung Hoa nhắc đến Triệu Tuyên Hoàn, trong lòng hắn lại dâng lên một cỗ chua xót, khó chịu khó tả.
Tiết Minh Duệ vươn tay v**t v* mái tóc đen mượt của Dung Hoa: "Ngày mai chuyển nhà nhớ cẩn thận nhé. Mẫu thân đã dặn, sáng mai sẽ đến đón nàng qua phòng người nghỉ ngơi, việc dọn dẹp cứ để hạ nhân lo liệu."
"Thế sao được.” Dung Hoa nhướn mày: “Đồ đạc trong phòng mình, thiếp phải tự tay dọn dẹp mới yên tâm chứ."
"Nếu quản sự ma ma trong viện không đủ, nàng cứ xin thêm người từ chỗ mẫu thân."
Hàm ý là đồ đạc trong phòng đã có quản sự ma ma lo liệu, nàng không phải động móng tay vào.
Tiết Minh Duệ nắm lấy tay Dung Hoa: "Sổ sách điền trang nhiều quá, nàng kham không nổi đâu. Khi nào rảnh, ta sẽ xem giúp nàng."
Bầu không khí trên triều đang căng như dây đàn, Tiết Minh Duệ rảnh rỗi mới là lạ. Chắc hẳn hắn nhìn thấy đống sổ sách điền trang chất cao như núi trong thư phòng nên mới nói vậy.
Dung Hoa đưa đống sổ sách trên bàn cho Tiết Minh Duệ xem: "Thiếp rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì làm. Với lại, dăm ba việc vặt vãnh này làm khó được thiếp sao."
Nhìn đôi mắt nàng sáng ngời, đôi môi đỏ mọng như quả lựu, vẻ mặt không chút muộn phiền, Tiết Minh Duệ mới thở phào nhẹ nhõm. Phủ đệ đang tất tả phân gia cũng vì chính sự bề bộn, nếu không kiểu gì cũng đợi đến khi Dung Hoa sinh nở mẹ tròn con vuông rồi mới lo liệu. Dù có các quản sự phụ tá, nhưng cai quản một phủ đệ bề thế thế này chắc chắn không tránh khỏi mệt nhọc: "Vậy thì cứ dặn quản sự trong phủ đầu giờ Thân hẵng đến bẩm báo công việc."
Từ khi nàng lên nắm quyền quản gia, các quản sự lớn nhỏ trong phủ ngày nào cũng lũ lượt kéo đến Nam viện trình báo. Nàng cũng vì thế mà phải dậy sớm hơn trước.
Giờ Thân trình báo là thông lệ từ xưa đến nay, nàng sao có thể tùy tiện thay đổi giờ giấc: "Làm thế e là không hợp quy củ đâu."
Tiết Minh Duệ bật cười: "Nàng quản gia thì quy củ là do nàng định đoạt. Muộn một canh giờ thì có hề hấn gì. Chuyện cỏn con này, Tổ mẫu và mẫu thân sẽ chẳng bận tâm đâu."
Vừa mới tiếp quản Tiết gia, nàng làm gì cũng rón rén, cẩn trọng, nơm nớp lo sợ sơ suất. Giờ nghe Tiết Minh Duệ nói vậy, quy củ do nàng tự đặt ra, ngẫm lại mấy ngày qua nàng lo xa hóa hóa ra là tự rước phiền não vào người.
Dung Hoa khẽ ửng hồng đôi má: "Hầu gia cũng biết 'tân quan nhậm chức lửa còn hừng hực' mà. Thiếp vừa tiếp nhận cái nhà này, cũng thấy mọi thứ mới mẻ, lạ lẫm lắm." Quả thực là lạ lẫm. Nàng cứ ngỡ mình tường tận mọi ngõ ngách trong phủ, đến khi các bà t.ử quản sự báo cáo công việc, nàng mới té ngửa ra còn bao nhiêu lỗ hổng mình chưa tỏ tường.
Trước kia nàng bị đích mẫu chèn ép đủ đường, chỉ cần nắm quyền quản gia, mọi việc đều do nàng làm chủ, bóng mây mù ấy chắc chắn sẽ dần tan biến!
Tiết Minh Duệ mỉm cười nhớ ra một việc: "Thế t.ử An thân vương vừa được thụ phong An Quận Vương. Hoàng thượng đã hỏi ngày lành tháng tốt của An Quận Vương và Diệc Song, đồng thời ban thưởng An Quận vương phủ."
Mắt Dung Hoa sáng rực lên. Tiết phu nhân từng nơm nớp lo sợ Thế t.ử An thân vương sẽ bị liên lụy bởi An thân vương, Diệc Song gả qua đó sẽ phải chịu khổ cực. Nay đã có An Quận vương phủ, Diệc Song về nhà chồng nghiễm nhiên trở thành An Quận vương phi.
Đây quả là hỷ sự. An Quận Vương và Tiết gia kết thông gia, ban thưởng cho An Quận Vương chẳng khác nào ban thưởng cho Tiết gia. Tiết gia có người làm Vương phi, địa vị trong giới huân quý sẽ càng thêm vững chắc. Từ chuyện này có thể thấy, sự tín nhiệm Hoàng thượng dành cho Tiết Minh Duệ ngày càng sâu đậm.
Dung Hoa ngẩng mặt lên: "Hầu gia đã báo tin vui này cho mẫu thân chưa?"
Tiết Minh Duệ cười đáp: "Chưa. Ngày mai qua thỉnh an mẫu thân nàng hẵng báo."
Tiết Minh Duệ cố tình nhường lại phần báo tin mừng này cho nàng, để nàng được ghi điểm trong mắt Tiết phu nhân.
Nhìn dáng vẻ cúi đầu mỉm cười của nàng, nét tĩnh lặng đan xen chút kiều diễm, lòng hắn bỗng rộn ràng những ý niệm m.ô.n.g lung. Vòng tay qua ôm lấy vòng eo thon gọn, hắn cúi xuống, thì thầm bên tai nàng: "Lang trung dặn, chỉ còn một tháng nữa là phải kiêng cữ rồi đấy."
Một tháng nữa phải kiêng cữ ư? Dung Hoa còn đang ngơ ngác chưa hiểu mô tê gì thì đã bị Tiết Minh Duệ bế bổng lên. Lúc này nàng mới vỡ lẽ ẩn ý sâu xa trong lời hắn: “Kiêng cữ" mà Tiết Minh Duệ nói, chính là kiêng cữ chuyện chăn gối...
Từ ngày nàng mang thai, hai người rất ít khi thân mật nhường này. Bị Tiết Minh Duệ nhắc khéo, mặt nàng đỏ lựng như gấc. Thấy vẻ nâng niu, cẩn trọng của hắn khi ôm mình, nàng cũng chẳng nỡ lên tiếng từ chối, đành ngoan ngoãn để hắn bế đặt lên giường.
...
Hôm sau, Dung Hoa đến phòng Tiết phu nhân báo tin Thế t.ử An thân vương được phong An Quận Vương: "Trong vòng hai ngày tới chắc chắn sẽ có thánh chỉ chính thức ban xuống."
Tiết phu nhân không giấu nổi sự vui mừng tột độ: "Tạ ơn trời đất. Mấy ngày nay ta cứ lo ngay ngáy, Phủ An thân vương bị tịch thu, Diệc Song gả qua đó biết tính sao. Tước vị Tông thất của Thế t.ử gia liệu có còn được giữ lại hay không."
Cố ma ma bưng khay trà bước vào, nét mặt rạng ngời tươi rói: "Thế là từ nay tiểu thư nhà chúng ta sẽ đường hoàng là An Quận vương phi. Phu nhân không phải lo tiểu thư về bên ấy phải chịu thiệt thòi, túng thiếu nữa rồi."
Tiết phu nhân mỉm cười: "Nói phải, bổng lộc của Quận Vương là năm ngàn lạng bạc, gạo bổng năm ngàn hộc, dư dả hơn bổng lộc của Minh Duệ nhiều."
Tiết Minh Duệ là Nhất đẳng Hầu kiêm Nhất đẳng Vân Kỵ Úy, thêm vào chức Thiếu sư Tòng nhất phẩm, bổng lộc hằng năm chưa đầy một ngàn lạng. An thân vương và Vương phi bị phế truất làm thứ dân, triều đình đã cắt bổng lộc của gia đình họ. Nay Thế t.ử An thân vương chính thức được phong An Quận Vương, bổng lộc Quận Vương tự nhiên sẽ được cấp phát đầy đủ. Điều quan trọng nhất là, sau khi Diệc Song gả đi, danh phận An Quận vương phi sẽ cao hơn cả An thân vương phi đã bị giáng xuống thứ dân. Mọi việc lớn nhỏ trong Quận vương phủ ắt hẳn sẽ do Diệc Song quán xuyến. Từ một vị tiểu thư an nhàn chốn khuê phòng, Diệc Song vụt biến thành đương gia chủ mẫu, sự thay đổi này quả thực quá lớn lao.
"Nương à.” Dung Hoa mỉm cười nhẹ: “Con đang bụng mang dạ chửa mà lại phải lo toan bao nhiêu việc trong phủ, khó tránh khỏi những lúc thiếu sót. Hay là nương cho Diệc Song thường xuyên qua phụ giúp con được không ạ?"
Dung Hoa muốn truyền đạt kinh nghiệm quản gia cho Diệc Song.
Tiết phu nhân gật đầu đồng tình: "Theo lý thuyết, tiểu thư chờ gả phải ở yên trong khuê phòng thêu thùa. Nhưng Diệc Song sắp gả vào Quận vương phủ, cũng nên chuẩn bị trước... Chỉ là, thân thể con liệu có kham nổi không? Lần đầu mang thai, cẩn trọng vẫn là trên hết. Nếu con lo liệu không xuể, cứ giao lại cho nương cũng được. Chỗ nương có cả sáu, bảy quản sự bà tử, cần gì con cứ lên tiếng."
Dung Hoa tươi cười: "Sắp đến Tết rồi, chẳng qua là thêm chút sổ sách điền trang gửi lên. Mỗi ngày con xem một ít cũng không đến nỗi mệt. Có Diệc Song sang phụ giúp, con cũng được rảnh rang đôi chút."
Tiết phu nhân mỉm cười hài lòng: "Nhắc mới nhớ, cũng may mà nhờ có con, nếu không Diệc Song làm sao kiếm được mối hôn sự môn đăng hộ đối thế này."
Hai người đang rôm rả trò chuyện, Như Mai từ ngoài bước vào thưa: "Bên Nhị thái thái vừa có tin tức, nghe nói Tam nãi nãi đã về đến kinh thành rồi ạ."
Tiết phu nhân ngạc nhiên: "Phủ Kim Hoa xa xôi thế, theo lý thì chưa thể đến nơi mới phải. Sao lại quay về nhanh thế."
"Bị người của Nhậm gia thuê thuyền đuổi theo bắt về đấy ạ."
Nhậm Tĩnh Sơ đột ngột mò về phủ Kim Hoa, các trưởng bối Nhậm gia chắc chắn sẽ trách mắng Nhậm phu nhân không biết cách quản giáo con cái.
Tiết phu nhân thở dài não nuột: "Tức phụ của Minh Ái đúng là tính khí trẻ con. Đuổi bắt về được là tốt rồi. Minh Ái đang tòng quân ở Tây Bắc, chuyện nhà đã đủ rối rắm rồi."
Dung Hoa đặt chén trà xuống. Nhậm Tĩnh Sơ đã bình yên trở về Nhậm gia, phen này Nhị thái thái có thể kê cao gối mà ngủ rồi.
...
Nhậm Tĩnh Sơ rũ rượi ngồi bệt trên giường. Gương mặt vốn dĩ hồng hào nay xám ngoét như tàu lá chuối, đầu óc quay cuồng lảo đảo. Chỉ khẽ cựa mình một cái, nàng ta lại nôn thốc nôn tháo, bao nhiêu thức ăn vào bụng đều bị tống ra ngoài sạch bách.
Chuyến đi từ phủ Kim Hoa lên kinh thành, nàng ta đâu hề say sóng. Vậy mà lần trở về phủ Kim Hoa này, không hiểu sao lại nôn mửa tơi bời hoa lá, chán ăn chán uống. Vật vã bao ngày trời, sức lực cạn kiệt, khó khăn lắm mới thoát xa kinh thành được một quãng, ngờ đâu lại bị ca ca tóm cổ lôi về. Cứ đinh ninh về đến trước mặt Tổ mẫu là có thể bù lu bù loa xả hết nỗi ấm ức, ai dè mạo hiểm cả tính mạng cuối cùng lại công dã tràng. Nàng ta có van nài thế nào, ca ca cũng nhất quyết từ chối không nương tay. Nhớ lại, Nhậm Tĩnh Sơ vừa uất hận vừa tủi thân.
Thanh Khung và mấy bà t.ử theo hầu vừa về đến nơi đã bị lôi ra đ.á.n.h đòn một trận nhừ tử. Nhậm phu nhân mắng nhiếc Nhậm Tĩnh Sơ vài câu, rồi sai Ngẫu Hương, nha hoàn thân cận của mình, sang hầu hạ nàng ta.
Ngẫu Hương thừa biết tính nết khó ở của Tứ nãi nãi. Đợi nàng ta tắm rửa sạch sẽ xong, Ngẫu Hương mới rón rén ngồi cạnh, khuyên giải nhỏ nhẹ: "Tứ nãi nãi muốn về phủ Kim Hoa, cũng phải đợi phu nhân biên thư gửi về cho người trong tộc đã chứ ạ. Hơn nữa, đường từ kinh thành về phủ Kim Hoa xa xôi dặm dặm, xung quanh Tứ nãi nãi cũng phải có nhiều người hầu hạ mới yên tâm. Dựa dẫm vào mỗi bọn Thanh Khung, nhỡ dọc đường xảy ra chuyện không may thì biết kêu ai."
Nhậm Tĩnh Sơ nghe mà phát điên, cầm chiếc gối tựa ném thẳng ra ngoài: "Cút ngay, để cho ta yên. Cút, cút hết ra ngoài cho ta."
Bọn Ngẫu Hương không dám trái lệnh, vội vàng khép nép lui ra ngoài phòng trong.
...
Nhậm phu nhân tức tối đến mức tay chân lạnh toát: "Chuyện đồn ầm lên khắp kinh thành mấy ngày nay mà nó vẫn không biết hối lỗi. Nếu Tiết gia mà viết giấy hưu nó, mặt mũi nó biết để đâu cho hết. Bá tước gia mà biết chuyện, không chừng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nó mất."
Tần ma ma vội vàng trấn an: "Phu nhân bớt giận. May mà Thế t.ử gia đã tóm được Tứ nãi nãi về. Tiết Nhị thái thái cũng đã bảo, chỉ cần người về là được, những chuyện khác xí xóa hết."
Nhậm phu nhân cười khẩy: "Nếu không phải Tiết Minh Ái động thủ đ.á.n.h Tĩnh Sơ, thì Tĩnh Sơ đâu đến nỗi tuyệt vọng mà làm ầm ĩ đến thế này. Cớ sự hôm nay đâu thể đổ riệt lên đầu Tĩnh Sơ. Lại nói, Tiết gia dựa hơi Nhậm gia chúng ta mà vơ vét không biết bao nhiêu là bạc. Lấy được tiểu thư nhà Nhậm gia là phúc đức ba đời nhà họ. Tiết lão phu nhân lú lẫn rồi, nhưng Nhị thái thái thì khôn như rận. Đừng mơ mộng chuyện bảo Tiết Minh Ái viết giấy hưu cho Tĩnh Sơ. Hôm nọ Tĩnh Sơ dọa đòi hòa ly, Nhị thái thái còn nhảy dựng lên không chịu kìa."
Tần ma ma lại xoa dịu: "Nếu thế thì phu nhân cứ yên tâm."
Tiết gia không chủ động đòi hưu Tĩnh Sơ là một chuyện, nhưng việc để chuyện bung bét ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ lại là chuyện khác.
Tần ma ma tiếp lời khuyên giải: "Tứ nãi nãi tuy ngoài miệng vẫn cứng cỏi, nhưng sau đợt này chắc chắn đã rút ra được bài học xương m.á.u rồi."
Nhậm phu nhân chau mày: "Bá tước gia đi Tây Bắc, Diên Phượng lại ôm tiền nhà đi thu mua bông vải. Một mình ta phải gồng gánh cả cái nhà này. Giờ phút nước sôi lửa bỏng thế này mà nó còn gây thêm phiền phức."
Nhậm phu nhân chưa kịp hạ hỏa, T.ử Tô đã vào bẩm báo: "Đại nãi nãi đến ạ."
Vừa nghe nhắc đến Đào Dao Hoa, sắc mặt Nhậm phu nhân càng thêm u ám. Bà ta vừa mới đày Đào Dao Hoa xuống Tây viện, thì Lý Đại thái thái - thân mẫu của Tĩnh phi - đã thân chinh đến phủ thăm hỏi. Sợ chuyện bẽ bàng bung bét ra ngoài, bà ta đành phải nghiến răng dời Đào Dao Hoa từ Tây viện sang Nam viện. Vừa mới sắp xếp xong xuôi cho Dao Hoa, Diên Phượng lại qua đêm luôn tại phòng nàng ta. Mình bà ta lo bề này lại hụt bề kia. Mấy ngày nay, Lý gia liên tục tiếp tế đồ ăn, thức mặc cho Dao Hoa, lại còn mời cả lang trung đến chữa bệnh cũ cho nàng ta nữa. Nhìn người nhà họ Lý cứ dập dìu qua lại, ruột gan bà ta cứ đ.á.n.h lô tô. Chẳng lẽ do bà ta chèn ép quá đáng nên Lý gia mới ra mặt bênh vực Dao Hoa?
Trong lúc Nhậm phu nhân còn đang mải suy tính, Dao Hoa cùng Tương Trúc đã bước vào phòng.
Dao Hoa tiến lên hành lễ với Nhậm phu nhân: "Nghe tin Tứ nãi nãi đã về, con muốn qua thăm một chút ạ."
Nhậm phu nhân cau mày: "Người thì về rồi, nhưng cứ như cái xác không hồn ấy. Con qua đó cũng ích gì."
Tần ma ma nghe vậy, bèn phân giải với Nhậm phu nhân: "Đại nãi nãi và Tứ nãi nãi tuổi tác xấp xỉ nhau, biết đâu lại có nhiều chuyện dễ bề giãi bày. Cởi được nút thắt trong lòng Tứ nãi nãi cũng là giải tỏa nỗi phiền muộn cho phu nhân. Chi bằng cứ để Đại nãi nãi thử xem sao."
Dao Hoa và Tĩnh Sơ vốn hợp tính nhau. Nếu khuyên giải thành công thì quá tốt, còn không thì tình hình cũng chẳng thể tệ hơn lúc này. Nhậm phu nhân liếc nhìn Dao Hoa: "Nếu con muốn đi thì cứ đi."
Dao Hoa ngoan ngoãn đáp: "Nương cứ yên tâm, con nhất định sẽ ra sức khuyên nhủ Tứ nãi nãi."
Rời khỏi phòng Nhậm phu nhân, bước đến một góc vắng vẻ, Tương Trúc mới nhỏ giọng khuyên can: "Nãi nãi đang không khỏe, cớ sao phải vất vả nhọc lòng thế này."
Dao Hoa siết chặt chiếc lò sưởi tay. Nàng ta thấu hiểu hơn ai hết, dù nàng ta có làm gì ở Nhậm gia, nếu không còn chỗ dựa vững chắc từ Tĩnh phi, Nhậm phu nhân tuyệt đối sẽ không để mắt đến nàng ta. Nhưng sự thể đã đến nước này, nàng ta cũng đành phải đi nước cờ tàn. Bất cứ động tĩnh nào trong phủ, nàng ta cũng không thể ngó lơ. Biết đâu đấy, trong cái rủi lại có cái may mà nàng ta có thể lợi dụng được.
Bước qua cánh cổng hình trăng khuyết, rẽ qua Mai các là đến viện của Nhậm Tĩnh Sơ.
Dao Hoa vừa bước chân lên hành lang, đã thấy đám nha hoàn, bà t.ử xúm đông xúm đỏ trước cửa, nhón gót tò mò nhìn vào trong phòng.
Tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng liên tục vang lên từ bên trong.
Đám hạ nhân thấy Dao Hoa liền vội vàng cúi chào: "Đại nãi nãi."
Dao Hoa nhận ra Ngẫu Hương, người hầu thân cận của Nhậm phu nhân: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Ngẫu Hương hạ giọng thì thào: "Tứ nãi nãi cấm tiệt không cho chúng nô tỳ vào hầu hạ, chúng nô tỳ cũng hết cách."
Ngẫu Hương chưa dứt lời, từ trong phòng đã vọng ra tiếng nôn mửa dữ dội.
Dao Hoa cau mày lo âu: "Thế này thì nguy to. Mọi người đã đi mời lang trung chưa?"
Ngẫu Hương vội đáp: "Chúng nô tỳ đã cử người đến Thái y viện thỉnh ngự y rồi ạ."
Dao Hoa gật đầu, đưa tay đẩy cửa bước vào.
...
Trong phòng trong, mảnh vỡ bình hoa sứ văng tung tóe khắp sàn. Nhậm Tĩnh Sơ vật vã rã rời, nằm vật vờ bên mép giường, mắt nhắm nghiền như kẻ mất hồn.
Dao Hoa lập tức ra lệnh cho Tương Trúc: "Mau gọi người vào dọn dẹp đi."
Ngẫu Hương dẫn đám nha hoàn rón rén nhặt từng mảnh vỡ trên sàn, rồi dọn dẹp sạch sẽ những thứ nhơ nhớp trước giường.
Nhậm Tĩnh Sơ tựa người vào chiếc gối đỏ thắm, lờ đờ mở mắt, bắt gặp Dao Hoa đang đứng bên cạnh.
Mắt Dao Hoa đỏ hoe từ lúc nào, nàng ta cầm khăn tay nhẹ nhàng lau khóe miệng cho Nhậm Tĩnh Sơ: "Sao lại ra nông nỗi này? Mới mấy ngày không gặp mà tiều tụy đi nhiều quá."
Nghe tiếng nức nở của Dao Hoa, Nhậm Tĩnh Sơ không kìm nén được nữa, òa khóc nức nở.
truyenfull,truyenfull.com