Ta nhìn về phía Nhàn phi, mỉm cười hỏi: "Nhàn phi nương nương, người có biết tại sao một năm trước Hoàng thượng có ý định phong người làm Quý phi nhưng sau đó lại không có chuyện gì xảy ra không?"
Lời ta vừa nói ra, Nhàn phi bỗng chốc sững người, sắc mặt Tống Minh Châu đột nhiên thay đổi. Nhàn phi cũng chú ý tới vẻ mặt của Tống Minh Châu, nhưng vào lúc này nàng ta cũng không thèm quan tâm, trực tiếp hỏi ta: "Tại sao?"
Ta cười nói: "Bởi vì Tam tiểu thư nhà Nhị thúc của người có quan hệ thân thiết với Hoàng hậu. Nàng ta đã nhiều lần nói xấu người trước mặt Hoàng hậu nương nương. Năm ngoái, Hoàng thượng có ý định phong người làm Quý phi, Tam muội muội của người sinh lòng ghen tị đã đến phủ chúng ta tìm Hoàng hậu nương nương giúp phá hỏng việc này.
Tống Minh Châu hừ lạnh: "Láo xược!"
"Thần thiếp láo xược, vậy Hoàng hậu nương nương có thể làm gì? Tiếp tục dạy dỗ ta? Vậy thì những lời đồn trong hậu cung sẽ chỉ càng thêm bất lợi cho người thôi." Khóe miệng ta cong lên.
Sắc mặt của Tống Minh Châu vô cùng khó coi, tỷ ấy trừng mắt nhìn ta: "Bổn cung nên g.i.ế.t ngươi từ sớm!"
Ta không hề d.a.o động, nhìn Nhàn phi tiếp tục nói: "Còn vì sao làm như vậy ư? Là bởi vì năm nay Nhị thúc của người sẽ đưa Tam muội muội của người vào cung. Để báo đáp, một nhà Tam thúc của người sẽ ủng hộ Tống Chiêu, Tam muội muội của người cũng sẽ trở thành phe cánh của Hoàng hậu.
"Chẳng qua cho dù Tam muội muội của người không nhắc đến chuyện này thì Hoàng hậu nương nương cũng nhất định không cho phép có một Quý phi tồn tại trong cung."
Ta khẽ cười.
Sắc mặt Nhàn phi tái nhợt, nhìn về phía Tống Minh Châu.
Ta cười nói: "Hoàng hậu nương nương có thể phủ nhận."
Tống Minh Châu có sự kiêu ngạo của mình, không có phủ nhận chỉ lạnh lùng nhìn ta, chuyện này đã rất rõ ràng, sắc mặt Nhàn phi thay đổi liên tục nhưng cũng không lập tức tức giận.
Ta nhìn Tống Minh Châu, mỉm cười nhẹ nhàng: "Tỷ muốn g.i.ế.t ta sao? Đáng tiếc, không có cơ hội đâu. Giờ tỷ định ra tay với ta như thế nào, tiếp tục làm nhục ta hay sao? Chỉ sợ chỉ riêng tấu chương của Ngự sử thôi cũng có thể đè c.h.ế.t tỷ, còn có cả phụ thân dưới một người, trên vạn người kia nữa.
Chỉ trách mỗi lần Tống Minh Châu làm nhục ta ở trước mặt người ngoài khiến các nàng nói xấu cũng không tránh mặt ta. Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, tỷ ấy coi ta như nô tài có thể bóp c.h.ế.t bất cứ lúc nào thì cần gì phải phòng bị kẻ nô tài là ta đây.
Nói xong cũng không đợi mọi người phản ứng, ta đứng dậy rời đi, cảnh gà bay ch.ó chạy còn lại cũng không cần phải xem nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bữa tiệc này nhất định sẽ giải tán trong không vui. Ta vừa ra khỏi viện của Nhàn phi, tiểu thái giám ở Ngự thư phòng liền ngăn ta lại, nói rằng Hoàng thượng cho mời nên ta đành phải đi về phía Ngự thư phòng.
Hoàng thượng của chúng ta đúng là có tai mắt ở khắp nơi. Ta làm rối loạn hậu cung của hắn như vậy, không biết hắn sẽ xử lý ta như thế nào.
Ta vừa vào Ngự thư phòng hành lễ xong, Hoàng thượng liền nhìn ta: "Làm rối loạn hậu của trẫm thì có lợi gì cho nàng? Nàng cảm thấy Nhàn phi sẽ giúp nàng đối phó Tống Minh Châu sao?"
Ta cười nói: "Tại sao không?"
Hoàng thượng vẫy tay gọi ta tới gần, ta chậm rãi bước tới. Hắn đưa tay nắm cằm ta, các khớp ngón tay trắng bệch, siết c.h.ặ.t vô cùng.
Ta đau đớn nhưng vẫn tỏ ra không quan tâm nhìn hắn, trên mặt luôn nở một nụ cười nhàn nhạt.
Hoàng thượng nhất thời cảm thấy mất hứng, buông tay ra: "Phụ thân của Nhàn phi nắm quyền quản lý Lục bộ, còn Tống Chiêu giữ quyền lực trung tâm của Nội các. Phụ thân Nhàn phi luôn nghe theo Tống Chiêu. Nhàn phi không dám làm trái ý phụ thân nên không thể gây ra sóng gió gì, chỉ làm cho hậu cung của trẫm không yên ổn thôi."
"Nàng muốn đối phó Tống Minh Châu, trẫm không can thiệp, nhưng nếu liên quan đến tiền triều của trẫm thì cũng đừng trách trẫm lòng dạ độc ác."
Ta nghe xong cũng coi như đã hiểu, Hoàng thượng cho phép ta đấu đá với Tống Minh Châu là vì chúng ta đều là nữ nhi của Tống Chiêu. Coi như đ.á.n.h đến người c.h.ế.t ta sống, Tống Chiêu cũng không thể nói gì. Nhưng nếu kéo những người khác vào làm ảnh hưởng đến tiền triều thì Hoàng thượng sẽ không bỏ qua cho ta.
Chẳng qua ta đã sớm có tính toán: "Thủ đoạn của thần thiếp cũng là học từ Hoàng thượng mà ra. Không phải Hoàng thượng cũng đang chia rẽ mỗi quan hệ giữa phụ thân Nhàn phi và Tống Chiêu hay sao?
"Nếu không thì tại sao một năm trước lại có tin đồn Hoàng thượng có ý định phong Nhàn phi làm Quý phi?"
Lời nói của ta khiến sắc mặt Hoàng đế đột ngột thay đổi, trong mắt hiện lên vẻ hung ác sâu sắc.Hoàng thượng lạnh lùng nhìn ta, một lúc sau mới nở nụ cười thưởng thức: "Mũi của Nô Nhi còn rất nhạy bén, đúng là thủ đoạn của trẫm. Bây giờ triều đình giống như một cái thùng sắt, nếu có thể khiến hai người này lục đục thì trẫm tự nhiên có thể nhập cuộc."
Ta cười nói: "Vậy lần này thần thiếp có thể giúp Hoàng thượng đạt được mong muốn rồi."
Hoàng thượng nhìn ta, chậm rãi nói: "Tống Chiêu có dã tâm rất lớn. Trước đây ông ta có thể chấp nhận chia sẻ quyền lực với người khác nhưng bây giờ có Tống Minh Châu nhập cung thì mọi chuyện sẽ khác, nhất là Nhàn phi còn đang để mắt đến ngôi vị Hoàng hậu. Chuyện này có thể dấy lên mâu thuẫn giữa Tống Chiêu và phụ thân Nhàn phi."