"Theo nàng thì tại sao Nhị thúc của Nhàn phi lại yêu cầu Tam nữ nhi đến quy phục, Tống Minh Châu tại sao lại đồng ý?
"Tất nhiên là do phụ thân Nhàn phi và Nhị thúc của nàng ta đã có mâu thuẫn, bây giờ Tống Chiêu lại nâng đỡ Nhị thúc của nàng ta, phụ thân của nàng ta nhất định sẽ đáp trả. Trước đây Hoàng thượng không vạch rõ chuyện này, lần này thần thiếp cũng chỉ vạch rõ ra thôi. Hoàng thượng cứ đợi mà xem."
Hoàng thượng nhướng mày, vươn tay kéo ta vào lòng sau đó ôm ta thật c.h.ặ.t: "Nô Nhi thật thông minh. Trẫm luôn không muốn hậu cung ảnh hưởng đến tiền triều, nhưng nếu nhìn từ một góc độ khác, ảnh hưởng cũng có thể tùy theo tình huống mà làm. Trẫm mỏi mắt mong chờ."
"Chỉ là không biết lần này nàng có tính toán trẫm hay không?"
Giọng của Hoàng thượng bỗng trở nên lạnh lùng, dùng một tay bóp cổ ta.
Ta không hề d.a.o động, nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng không chút tị hiềm: "Hoàng thượng thử đoán xem..."
Hoàng thường mỉm cười lạnh lùng, buông tay ra rồi lại ôm ta: "Nô Nhi của trẫm có phạm sai lầm, trẫm cũng sẽ che chở."
Nếu nói là không có tính toán, khẳng định là không thể nào. Bên Tống Chiêu sẽ cho rằng ta gây bất hòa như vậy nhất định là do Hoàng thượng bày mưu đặt kế, cho nên tạm thời sẽ không ra tay với ta. Để làm Tống gia suy yếu từng chút một thì nên bắt đầu từ phụ thân của Nhàn phi...
Quả nhiên, tối hôm đó Nhàn phi bên kia đã phái người ra khỏi cung, ngày hôm sau người nhà Nhàn phi liền đưa thiệp vào cung để gặp Nhàn phi.
Người đến là huynh trưởng của Nhàn phi, hắn ở trong cung của Nhàn phi hơn một canh giờ.
Ngày thứ ba, phụ thân của Nhàn phi trên triều vạch tội Nhị thúc của Nhàn phi về việc mở rộng phủ đệ, cưỡng chiếm đất đai của dân. Mặc dù sự việc không nghiêm trọng nhưng lại có ảnh hưởng không tốt.
Hoàng thượng khiển trách Nhị thúc của Nhàn phi trước triều và phạt một ngàn lạng bạc, tuy số tiền không nhiều nhưng cũng rất mất mặt.
Sau đó, hai người bắt đầu đấu qua đấu lại trên triều, ban đầu chỉ là những chuyện nhỏ nhặt nhưng đến một ngày sau khi hạ triều, phụ thân của Nhàn phi đã bị ám sát, khiến tình hình không thể cứu vãn được.
Vụ ám sát này giống như một một lửa khiến hai người thực sự bắt đầu xung đột dữ dội. Phụ thân của Nhàn phi phụ trách Lục bộ, chỉ sau vài lần giao tranh áp chế được Nhị thúc của Nhàn phi.
Lúc này Tống Chiêu lại ra tay trợ giúp Nhị thúc của Nhàn phi, khiến hai người lại một lần nữa ngang sức nhau.
Tuy ta không hiểu chuyện triều chính, nhưng có thể thấy vụ ám sát đó nhất định là do Hoàng đế làm, mục đích chỉ là gây bất hòa mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Về phần Tống Chiêu, nhất định là ông ấy không muốn phụ thân của Nhàn phi có thể lập uy trong triều, cho nên lần này phụ thân của Nhàn phi chắc chắn sẽ thất bại.
Nhưng nếu ta là phụ thân của Nhàn phi, thay vì bị Tống Chiêu vũ nhục áp bức như vậy thì thà trực tiếp quy thuận Hoàng thượng còn hơn, ít nhất vẫn có thể đổi được vài chỗ tốt.
Ba ngày sau, phụ thân của Nhàn phi bị Tống Chiêu luận tội vì một chuyện nhỏ nhặt. Hoàng thượng cũng hạ chỉ khiển trách phụ thân của Nhàn phi, đồng thời cũng giảm bớt Lục bộ trong tay phụ thân của Nhàn phi xuống còn Bốn bộ, Hai bộ còn lại được giao cho Nhị thúc của Nhàn phi.
Rơi vào tay Nhị thúc của Nhàn phi thì chẳng khác nào rơi vào tay Tống Chiêu. Ván cờ này trông có vẻ như Tống Chiêu đã thắng nhưng ta biết chắc chuyện này không đơn giản như vậy.
Quả nhiên không ngoài dự tính, ngày hôm sau Hoàng thượng đột nhiên hạ chỉ sắc phong Nhàn phi làm Nhàn Quý phi.
Trận chiến kết thúc với việc Bốn bộ trong Lục bộ do phụ thân Nhàn phi nắm giữ đã quyết định trung thành với Hoàng thượng. Cuối cùng, Hoàng thượng đã can thiệp được vào bố cục trong triều đình.
Buổi tối, Hoàng thượng triệu ta đến hầu hạ, sau một trận mây mưa, hắn mặt mày vui sướng hỏi ta: "Nô Nhi ngoan, nàng muốn cái gì?"
Ta c.ắ.n mạnh vào cánh tay của Hoàng thượng nhưng lần này Hoàng thượng không nói gì mà trái lại nở một nụ cười hưng phấn.
Ta đột nhiên cảm thấy mất hứng: "Thần thiếp làm việc này không phải vì Hoàng thượng, thần thiếp làm chỉ để g.i.ế.t Tống Chiêu mà thôi."
Ta cảm giác ngày đó đang đến gần, đồng thời ta cũng biết Tống Chiêu nhất định sẽ ra tay với ta, ta mỏi mắt mong chờ. Tống gia ra tay, ta mơ hồ có chút phấn khích.
Sau khi trở thành Nhàn Quý phi, nàng ta đã lặng lẽ thay đổi hai cung nữ vẩy nước quét nhà và thái giám trong viện của ta. Nàng ta cho rằng mình đã làm việc này rất bí mật nhưng ta liếc mắt một cái là đã nhận ra.
Quả nhiên, khi con người có quyền lực và địa vị liền bắt đầu trở nên tự mãn. Rõ ràng nàng ta đang muốn giám thị ta, nói không chừng còn muốn hại ta.
Nhưng hiện tại ta không thể quan tâm đến nàng bởi vì hôm qua Tống gia đã đưa thiếp vào cung nói hôm nay có người Tống gia vào cung.
Buổi trưa, tiểu cung nữ nói với ta, có người Tống gia cầu kiến.
Khi nhìn thấy người tới, ta khẽ cau mày, vốn tưởng rằng sẽ là Tống Chiêu hoặc Đại phu nhân, hoàn toàn không nghĩ tới người đến lại là mẹ ta.
"Nô... Tổng Tiệp ddư..." Mẹ ta suýt nữa buột miệng gọi ta là Nô Nhi. Mười sáu năm, bà đã quen với việc gọi ta là Nô Nhi rồi.
"Tổng Chiêu bảo mẹ tới sao?"