Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn trời ngoài kia dần sập tối. A Phúc vẫn chưa về, xem ra là mải chơi đến quên cả lối về rồi.
Ta chợt nhớ đến dáng vẻ gầy gò của Tề Chiêu lúc nấp sau lưng tỷ tỷ lén nhìn ta. Đứa trẻ này cũng như A Phúc, đều là hạng nhát gan sợ người lạ.
Nhưng A Phúc có ta bảo hộ, còn nó thì có ai?
Mẹ mất, cha bận rộn tối mày tối mặt, tổ mẫu thì đóng cửa trong Phật đường không ra ngoài, hạ nhân bắt nạt cũng chẳng ai hay.
Nó mới chỉ tám tuổi đầu.
Ta khẽ thở dài. Đào Hỷ đã quay lại, ôm theo một chồng sổ sách.
"Tiểu thư, đều ở đây cả."
Ta lật xem quyển đầu tiên, mới xem được hai trang chân mày đã nhíu c.h.ặ.t. Sổ sách này làm thật "đẹp" quá đi thôi.
Trong các khoản chi, chỉ riêng phần quà cáp, thưởng ban, nhân tình giao tế đã chiếm gần một nửa. Còn tiền hằng tháng của đám trẻ, tháng nào cũng ghi đã chi nhưng thực tế đến tay chúng e là chỉ còn một nửa.
Ta lật tiếp về sau, đến trang tháng Chạp năm ngoái, thấy một dòng chữ nhỏ:【Đại cô nương bệnh, mời thầy t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c, chi năm lượng bạc.】
Năm lượng? Mời đại phu mà tốn năm lượng sao?
Ta lật thêm trang nữa, lại thấy một dòng:【Nhị cô nương bệnh, mời thầy t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c, chi bốn lượng bạc.】
Bốn lượng? Lại là đại phu?
Ta bỏ sổ sách xuống, hỏi Đào Hỷ: "Mùa đông năm ngoái Đại cô nương có từng lâm bệnh không?"
Đào Hỷ đáp: "Dạ có, nghe nói là cảm phong hàn, nằm liệt giường nửa tháng trời."
"Còn Nhị cô nương?"
"Nhị cô nương cũng bệnh, sau Đại cô nương vài ngày, cũng là phong hàn."
Ta trầm ngâm một lát.
Hai đứa trẻ trước sau đều bệnh, cùng là phong hàn mà tiền mời đại phu lại khác nhau. Một bên năm lượng, một bên bốn lượng.
Sổ sách này làm cũng quá tùy tiện rồi.
Ta nói: "Đào Hỷ, sáng mai em đi dò hỏi hết một lượt các vị đại phu danh tiếng trong kinh thành, xem vị nào phí chẩn trị đắt nhất, vị nào rẻ nhất, rồi ghi lại cho ta."
Mắt Đào Hỷ sáng lên: "Tiểu thư định tra sổ sách sao?"
Ta mỉm cười: "Tra sổ sách? Không, ta là muốn tính sổ."
5
Sáng sớm ngày hôm sau, ta còn chưa kịp trở dậy đã nghe thấy ngoài viện tiếng người xôn xao, náo động khôn cùng.
Đào Hỷ hớt hải chạy vào, mặt mày hớn hở: "Tiểu thư, tiểu thư, xảy ra chuyện lớn rồi!"
Ta chống tay ngồi dậy: "Có chuyện gì thế?"
"Chu ma ma kia bị đ.á.n.h rồi!"
Ta ngẩn người: "Ai đ.á.n.h?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Là Hầu gia!"
Ta lập tức tỉnh táo hẳn.
Đợi đến khi ta chỉnh đốn trang phục bước ra ngoài, trong viện đã vây kín một vòng người. Chu ma ma đang quỳ sụp dưới đất, trên mặt in rõ một dấu bàn tay đỏ ửng, miệng không ngừng nấc nghẹn.
Tề Tu Viễn đứng trước mặt mụ ta, bộ quan phục trên người còn chưa kịp thay, xem chừng là vừa bãi triều trở về.
Chu ma ma khóc lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Hầu gia tha mạng, Hầu gia tha mạng cho lão nô!"
"Lão nô đã hầu hạ lão phu nhân hơn hai mươi năm, không có công lao thì cũng có khổ lao mà!"
Tề Tu Viễn lạnh lùng nhìn mụ: "Ngươi có công lao? Ngươi cắt xén tiền hằng tháng của đám trẻ, bạc đãi miếng ăn cái mặc của Chiêu nhi, đây chính là công lao của ngươi sao?"
Tiếng khóc của Chu ma ma khựng lại một nhịp, rồi sau đó lại gào thét lớn hơn: "Oan uổng quá! Lão nô không có! Lão nô đối đãi với các vị tiểu thư, công t.ử còn thân thiết hơn cả cháu ruột của mình..."
"Thân thiết hơn cả cháu ruột?" Tề Tu Viễn ngắt lời mụ: "Vậy ngươi nói cho bổn Hầu nghe, áo bông Chiêu nhi mặc mùa đông năm ngoái, tại sao lại là y phục cũ từ năm kia sửa lại?"
Chu ma ma nghẹn lời.
Ta đứng dưới hành lang nhìn cảnh tượng này, trong lòng thầm buồn cười.
Vị Hầu gia này bình thường trông thì lạnh lùng băng giá, chẳng quản sự đời, không ngờ vừa ra tay đã tóm gọn ngay tại trận.
Chu ma ma vẫn còn cố chấp ngụy biện: "Cái đó... đó là do tiểu công t.ử lớn nhanh quá, đồ mới may mặc chẳng được mấy ngày đã chật, lão nô nghĩ y phục cũ sửa lại chút vẫn còn dùng tốt..."
Giọng Tề Tu Viễn lạnh tựa băng sương: "Y phục cũ sửa lại vẫn dùng tốt sao?"
"Bạc mỗi năm bổn Hầu cấp cho hậu viện không đủ để may cho con vài bộ đồ mới à? Hay là Chu ma ma ngươi thấy trưởng t.ử của bổn Hầu chỉ xứng mặc đồ cũ thôi?"
Chu ma ma không gượng nổi nữa, người nhũn ra, nằm bò rạp xuống đất.
Tề Tu Viễn hạ lệnh: "Người đâu, lôi Chu ma ma xuống đ.á.n.h hai mươi gậy rồi bán ra ngoài."
Hai tên tiểu sai tiến lên, lôi Chu ma ma đi mất.
Trong viện im phăng phắc, đến cái kim rơi cũng nghe rõ.
Tề Tu Viễn xoay người lại, thấy ta đang đứng dưới hành lang, bước chân chàng khẽ khựng lại. Ta cúi mình hành lễ: "Hầu gia."
Chàng gật đầu, không nói lời nào, đi thẳng về phía chính viện.
Ta đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng chàng xa dần, thầm nghĩ: Người này xem ra cũng chẳng lạnh lùng đến thế.
Đào Hỷ ghé sát tai ta, nhỏ giọng: "Tiểu thư, Hầu gia đây là đang chống lưng cho chúng ta đấy!"
Ta đáp: "Chẳng phải chống lưng cho chúng ta, là chàng đang đòi lại công đạo cho nhi t.ử mình đó thôi."
Đào Hỷ nói: "Thì cũng là chống lưng cho chúng ta còn gì? Tiểu công t.ử sau này chẳng phải cũng là nhi t.ử của người sao!"
Ta lườm con bé một cái: "Hồ đồ, nói nhăng nói cuội gì thế."
Đào Hỷ thè lưỡi, chạy biến mất.
Ta đứng dưới hành lang, nhìn về hướng Chu ma ma bị lôi đi, rồi lại nhìn theo bóng dáng Tề Tu Viễn rời khỏi, trong lòng chợt dâng lên một nỗi niềm phức tạp.
Cái nhà này, so với tưởng tượng của ta thì phức tạp hơn, mà cũng đơn giản hơn. Phức tạp là ở nhân tình, mà đơn giản chính là lòng người.