6
Chuyện Chu ma ma bị bán tống đi đã xôn xao khắp Hầu phủ suốt ba ngày ròng. Trong ba ngày ấy, đám hạ nhân hễ thấy ta là đi vòng đường khác, chỉ sợ bị tóm được nhược điểm gì.
Ta cũng lười quản bọn họ, chỉ chuyên tâm làm việc của mình.
Đào Hỷ đi nghe ngóng về báo rằng, phí chẩn trị của đại phu trong kinh thành, hạng nhất là tám lượng, hạng bét là hai lượng.
Lần trước Đại cô nương mời đại phu hết năm lượng, thuộc hạng trung bình. Nhị cô nương mời đại phu tốn bốn lượng, cũng là hạng trung bình.
vấn đề ở chỗ, hai người bệnh trước sau kề cận, lại mời hai vị đại phu khác nhau.
Ta hỏi Đào Hỷ: "Liệu có khi nào cùng một vị đại phu mà phí chẩn trị lại khác nhau không?"
Đào Hỷ đáp: “Nô tỳ đã hỏi kỹ rồi, cùng một vị đại phu thì chẩn trị ban ngày và ban đêm giá có khác biệt. Nhưng Đại cô nương và Nhị cô nương đều phát bệnh ban ngày, lẽ ra giá phải như nhau mới đúng."
Ta gật đầu.
Vậy thì thật kỳ quái.
Ta lại hỏi: "Mấy ngày Đại cô nương và Nhị cô nương bệnh, trong phủ còn ai khác lâm bệnh không?"
Đào Hỷ ngẫm nghĩ: "Nghe nói mấy ngày đó Chu ma ma cũng bệnh, nằm liệt hai ngày."
Ta mỉm cười, lòng đã tỏ tường.
Chu ma ma tự mình lâm bệnh, tiền mời đại phu lại ghi vào sổ của Nhị cô nương.
Ta bảo Đào Hỷ lật sổ sách ra đối chiếu kỹ lại một lượt.
Quả nhiên, ngày Nhị cô nương phát bệnh, Chu ma ma cũng bệnh, nhưng trong sổ chỉ ghi một khoản bốn lượng, chẳng nói rõ là chi cho ai.
Ta lật xem ngược về trước, phát hiện những chuyện thế này chẳng phải chỉ có một lần.
Cứ mỗi bận Chu ma ma bệnh là lại có một đứa trẻ bệnh theo, tiền nong đều tính hết vào phần của đám trẻ. Tính ra một năm cũng phải hao hụt chừng hai mươi, ba mươi lượng bạc.
Ta khép sổ lại, bảo Đào Hỷ: "Đi mời Hầu gia, nói ta có chuyện cần thương nghị."
Tề Tu Viễn đến rất nhanh.
Lúc chàng bước vào, ta đang xem một quyển sổ khác. Chàng đứng ngoài cửa, không tiến vào cũng chẳng lên tiếng.
Ta ngẩng đầu nhìn: "Hầu gia không vào sao?"
Chàng khựng lại một chút, bước qua ngưỡng cửa, đứng cách ta chừng ba bước chân.
"Phu nhân có chuyện gì?"
Ta chỉ tay vào quyển sổ trên bàn: "Mời Hầu gia ngồi, thong thả mà xem."
Chàng ngồi xuống, lật mở sổ sách, xem qua từng trang một. Ta quan sát gương mặt chàng, vẫn là vẻ lạnh lùng băng giá, không chút biểu cảm.
Nhưng ta nhận thấy tốc độ lật trang của chàng ngày một chậm lại, chân mày khẽ nhíu. Xem đến trang cuối, chàng khép sổ, ngước nhìn ta.
"Đây là sổ sách Chu ma ma làm?"
"Phải, Hầu gia định định liệu thế nào?"
Chàng không đáp, trầm mặc hồi lâu. Lâu đến mức ta tưởng chàng sẽ không trả lời, chàng mới mở lời: "Ý của phu nhân thế nào?"
Ta nói: "Ta chỉ là người mới đến, không tiện nói nhiều."
Chàng nhìn ta, ánh mắt mang theo tia dò xét: "Phu nhân đã tra đến nước này rồi, còn nói không tiện nói nhiều sao?"
Ta ngẩn người, rồi mỉm cười.
Vị Hầu gia này hóa ra không phải hạng chẳng quản sự đời, mà là đang giả vờ không quản đó thôi.
Ta nói: "Đã là Hầu gia hỏi, ta xin nói thẳng. Chu ma ma đã bị bán đi, chuyện này cứ thế mà dứt. Nhưng số bạc trong sổ này phải đòi lại bằng được. Số bạc đòi về ấy hãy dùng để sắm sửa thêm đồ đạc cho mấy đứa trẻ, coi như bù đắp phần nào thiệt thòi cho chúng."
Tề Tu Viễn nhìn ta, ánh mắt khẽ d.a.o động.
"Chỉ có bấy nhiêu?"
"Chỉ bấy nhiêu thôi."
Chàng im lặng một lát, bỗng hỏi: "Tại sao phu nhân lại làm vậy?"
Ta hỏi ngược lại: "Tại sao là tại sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chàng nói: "Nàng và ba đứa trẻ này vốn không cùng huyết thống. Tại sao nàng lại vì chúng mà ra mặt?"
Ta khựng lại.
Câu hỏi này ta thật sự chưa từng nghĩ tới.
Tại sao ta lại ra mặt vì chúng? Vì mẹ ta dạy làm người phải có lương tâm? Vì ta cũng có con, không nỡ nhìn trẻ nhỏ chịu thiệt? Hay vì ta rảnh rỗi quá hóa rồ?
Ta cũng chẳng rõ nữa.
Ta ngẫm nghĩ rồi đáp: "Chỉ là nhìn không thuận mắt nên làm vậy thôi."
Tề Tu Viễn nhìn ta, không nói gì thêm. Đôi mắt chàng rất đen, rất sâu, tựa như một mặt giếng cổ.
Ta chẳng thể nhìn thấu dưới đáy giếng ấy ẩn chứa điều gì. Một lát sau, chàng đứng dậy, chắp tay hành lễ với ta: "Làm phiền phu nhân rồi."
Nói rồi, chàng rời đi.
Ta ngồi bên cửa sổ, nhìn bóng lưng chàng khuất sau cổng viện, chợt nhớ ra một chuyện.
Vừa rồi lúc nói chuyện, khóe môi chàng dường như khẽ nhếch lên? Chắc là ảo giác thôi.
Một người lạnh như tảng băng thế kia, chắc là chẳng biết cười đâu.
7
Sau khi vụ việc của Chu ma ma được dàn xếp xong xuôi, trong phủ cũng được thanh tịnh một thời gian.
Số bạc đòi về được tổng cộng bốn mươi bảy lượng, ta sai người đổi hết thành vải vóc, bông sợi, điểm tâm và sách vở, chia đều cho ba đứa trẻ.
Đại cô nương Tề Nhược Du lúc nhận được vải vóc đã ngẩn người hồi lâu, rồi cúi đầu lí nhí một câu: "Tạ ơn mẹ."
Giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng ta vẫn nghe rõ.
Nhị cô nương Tề Nhược Lan lúc nhận được điểm tâm thì mừng rỡ nhảy cẫng lên, nắm tay Đào Hỷ hỏi đông hỏi tây, hỏi ở Dương Châu còn món gì ngon, hỏi đường ở Giang Nam có ngọt hơn kinh thành không, hỏi A Phúc bình nhật thường ăn những gì.
Đào Hỷ bị con bé hỏi đến đau đầu nhức óc, phải chạy trối c.h.ế.t về phía ta.
Tiểu công t.ử Tề Chiêu lúc nhận được y phục mới thì không nói lời nào, chỉ ôm khư khư bộ bào t.ử, cứ thế nhìn ta trân trân.
Ta hỏi: "Sao thế? Con không thích à?"
Cậu bé lắc đầu, nhỏ giọng đáp: "Thích ạ."
Ta lại bảo: "Vậy sao con không mặc?"
Cậu bé nói: "Con không nỡ."
Ta sững người.
Đứa trẻ tám tuổi đầu mà y phục mới cũng không nỡ mặc, trong lòng ta bỗng thấy xót xa vô cùng.
Ta ngồi xuống, nhìn vào mắt cậu bé mà bảo: "Y phục làm ra là để mặc, mặc hỏng rồi thì lại may bộ mới. Con càng chăm mặc đồ mới, mẹ càng vui lòng, có biết không?"
Cậu bé nhìn ta, trong mắt như có điều gì đó lấp lánh: "Thật ạ?"
"Thật."
Nó cúi đầu, ôm c.h.ặ.t bộ bào t.ử, giọng càng nhỏ hơn: "Tạ ơn... mẹ."
Đây là lần đầu tiên nó gọi ta là mẹ. Trước đây nó vẫn luôn gọi ta là phu nhân, giống như đám hạ nhân vậy.
Ta xoa đầu nó rồi đứng dậy, bảo: "Đi đi, mặc thử xem sao, rồi cho các tỷ tỷ của con xem nữa."
Nó gật đầu, ôm y phục chạy biến đi. Đào Hỷ đứng bên cạnh quan sát, đôi mắt đã đỏ hoe.
Con bé sụt sịt mũi: "Tiểu thư, người thật tốt quá."
Ta nói: "Ta tốt cái gì, chẳng qua là nhìn không thuận mắt mà thôi."
Đào Hỷ bảo: "Người nhìn không thuận mắt thì nhiều, nhưng chẳng thấy ai thực sự ra tay hành động cả."
Ta im lặng không đáp.
Đào Hỷ nói đúng, người thấy chướng tai gai mắt thì nhiều, nhưng kẻ thực sự chìa tay ra giúp đỡ thì lại ít.
Ta chẳng phải hạng người tốt lành gì, chẳng qua là vừa khéo có năng lực này, lại vừa khéo không đành lòng mà thôi.