8
Ngày tháng thong thả trôi qua, thấm thoát đã đến tháng Năm. Tiết trời dần chuyển nắng nóng, hoa lựu trong viện nở rộ một màu đỏ rực như lửa.
A Phúc đã thân thiết với ba người bạn mới, ngày ngày đều chạy sang viện của bọn họ.
Sáng sớm vừa thức dậy, việc đầu tiên nó làm là hỏi: "Mẹ, con có thể sang chơi với ca ca, tỷ tỷ không?"
Ta bảo: "Đi đi, đi đi, đừng có làm phiền ta."
Thế là nó chạy biến đi mất.
Đào Hỷ nói: "Tiểu thư, người không sợ A Phúc bị bọn họ bắt nạt sao?"
Ta đáp: "Bắt nạt? Em nhìn ba đứa trẻ kia xem, đứa nào trông giống kẻ hay bắt nạt người khác?"
Đào Hỷ ngẫm nghĩ một hồi rồi gật đầu: "Cũng đúng ạ."
Đại cô nương Tề Nhược Du, mười hai tuổi, trầm ổn như người lớn.
Mỗi lần A Phúc sang chơi, con bé đều đích thân trông chừng, chỉ sợ nó vấp ngã hay va chạm đâu đó. Hễ A Phúc chơi mệt, con bé lại ôm nó vào lòng mà dỗ dành ngủ.
Nhị cô nương Tề Nhược Lan, mười tuổi, hoạt bát tựa chú thỏ con.
Con bé dẫn A Phúc chạy khắp sân, dạy nó trèo cây, hái hoa, bắt bướm, hận không thể đem hết bản lĩnh của mình truyền thụ lại cho nó.
Tiểu công t.ử Tề Chiêu, tám tuổi, tĩnh lặng như một chú mèo nhỏ.
Nó chẳng mấy khi lên tiếng, nhưng A Phúc đi đâu là nó theo đó, A Phúc muốn gì là nó đưa nấy, còn thân thiết hơn cả anh em ruột thịt.
Ta nhìn bốn đứa trẻ, đôi lúc chợt thấy bàng hoàng, cảm giác như chúng vốn dĩ đã là người một nhà từ lâu lắm rồi.
Có một lần, ta vô tình nghe thấy A Phúc và Tề Chiêu trò chuyện với nhau.
A Phúc hỏi: "Ca ca, sao trước kia huynh không chơi cùng người khác?"
Tề Chiêu đáp: "Ta sợ."
A Phúc hỏi: "Sợ gì cơ?"
Tề Chiêu nói: "Sợ bọn họ không thích ta."
A Phúc hỏi: "Vậy giờ huynh hết sợ rồi sao?"
Tề Chiêu ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Không sợ nữa."
A Phúc hỏi: "Tại sao vậy?"
Tề Chiêu bảo: "Bởi vì đệ thích ta."
A Phúc gật đầu, coi đó là lẽ hiển nhiên: "Đệ đương nhiên là thích huynh rồi, huynh là ca ca của đệ mà."
Ta đứng sau bức tường nghe thấy, sống mũi bỗng chốc cay cay.
Đào Hỷ bên cạnh nhỏ giọng: "Tiểu thư, người khóc đấy à?"
Ta lườm con bé: "Ai khóc chứ? Cát bay vào mắt thôi."
Đào Hỷ bảo: "Trong phòng lấy đâu ra cát ạ."
Ta đáp: "Ta bảo có là có."
Đào Hỷ không dám cãi nữa.
Ta đứng đó, nghe tiếng nô đùa ríu rít của hai đứa trẻ, cõi lòng bỗng trở nên mềm yếu lạ thường.
Trước kia mẹ ta vẫn thường nói, lòng người đều là thịt cả, mình đối tốt với người ta thì người ta sẽ đối tốt lại với mình.
Bây giờ, ta đã tin điều đó là thật.
9
Tiết Đoan ngọ tháng Năm năm ấy, trong phủ đã xảy ra một chuyện.
Sáng sớm tinh mơ, Tề Tu Viễn đã vào cung theo lời triệu kiến của bệ hạ.
Ta đang cùng mấy đứa trẻ gói bánh chưng trong viện, gói được nửa chừng thì bỗng có người hớt hải chạy vào báo: "Phu nhân, không xong rồi! Nhị cô nương đang đ.á.n.h nhau với người ta ngoài kia!"
Tay ta run lên, chiếc bánh chưng rơi tõm vào chậu nước.
"Ai? Đánh với ai?"
"Dạ... với Nhị tiểu thư nhà Vĩnh Ninh Hầu phủ bên cạnh ạ!"
Ta buông tay áo, lật đật chạy thẳng ra ngoài.
Vừa đến cổng đã thấy Nhị cô nương Tề Nhược Lan đứng chắn trước cửa, hai tay chống nạnh, quát lớn vào đám người đối diện: "Các người có giỏi thì nói lại lần nữa xem!"
Dẫn đầu phía đối diện là một cô nương vận váy đỏ, chừng mười hai mười ba tuổi, dung mạo khá xinh đẹp nhưng vẻ mặt đầy vẻ khinh khỉnh, coi khinh người khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô nương kia hất hàm: "Nói thì nói! Mẹ ngươi là hạng kế thất, đệ đệ ngươi là con của nữ nhi nhà buôn, cả nhà các ngươi đều là hạng bùn đất chân lấm tay bùn! Sao hả? Bộ nói không được chắc?"
Bước chân ta khựng lại.
Lời này là nhắm thẳng vào ta.
Tề Nhược Lan tức đến đỏ bừng mặt, định xông lên động thủ.
Một ma ma bên cạnh ra sức kéo con bé lại, kêu lên: "Nhị tiểu thư, không được đâu! Đó là tiểu thư nhà Vĩnh Ninh Hầu phủ đấy!"
Tề Nhược Lan không thoát ra được, uất ức đến mức nước mắt chực trào. Ta tiến lại gần, đứng vững bên cạnh con bé, đưa mắt nhìn cô nương váy đỏ kia.
"Ngươi là tiểu thư nhà Vĩnh Ninh Hầu?"
Nàng ta đ.á.n.h giá ta một lượt, bĩu môi: "Ngươi chính là hạng nữ nhi nhà buôn đó sao?"
Ta mỉm cười: "Chính là ta."
Có lẽ nàng ta không ngờ ta lại ôn hòa như vậy, sững người một lát rồi càng thêm kiêu ngạo: "Ngươi cười cái gì mà cười? Một kẻ nhà buôn mà cũng xứng làm phu nhân Hầu phủ sao?"
"Xứng hay không, không phải do ngươi quyết định."
"Vậy ai quyết định?"
"Ta quyết định."
Nàng ta bị ta làm cho nghẹn lời. Ta nói tiếp: "Vừa rồi ngươi bảo con ta là hạng bùn đất?"
Nàng ta hừ lạnh: "Sao hả, nói không được à?"
"Nói được. Nhưng ngươi có hiểu hạng bùn đất nghĩa là gì không?"
Cô nương kia ngẩn ra: "Nghĩa là gì?"
"Bùn đất chân lấm tay bùn chính là người làm nông. Người làm nông nuôi sống cả một tòa thành, bao gồm cả gạo, mì, rau quả ngươi ăn hằng ngày đều từ tay họ mà ra. Mỗi miếng cơm ngươi ăn đều do những người 'bùn đất' ấy trồng nên. Ngươi mắng họ, vậy thì tốt nhất ngươi đừng ăn cơm nữa."
Mặt nàng ta đỏ gay vì xấu hổ: "Ngươi! Ngươi thật cưỡng từ đoạt lý!"
Ta thản nhiên: "Cưỡng từ đoạt lý sao? Vậy ngươi nói ta nghe, lương thực nhà ngươi ăn có phải tự tay các ngươi trồng không?"
Nàng ta im bặt.
Ma ma sau lưng nàng ta vội vã tiến lên giảng hòa: "Tô phu nhân, tiểu thư nhà chúng ta còn nhỏ dại chưa hiểu chuyện, mong phu nhân đừng để bụng..."
"Ta không để bụng, ta chỉ đang dạy nàng ta thế nào là đạo lý thôi."
Ma ma nọ cũng đỏ mặt tía tai.
Ta nhìn cô nương đối diện, giọng nói dịu lại: "Cô nương, ngươi còn nhỏ, lời nói chưa qua suy nghĩ, ta lượng thứ cho ngươi lần này. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, khi ngươi mắng người khác là hạng bùn đất, hãy nghĩ xem cơm trong bát mình từ đâu mà có. Khi nào nghĩ thông suốt rồi hãy đến tìm ta."
Nói rồi, ta nắm tay Tề Nhược Lan xoay người đi thẳng. Sau lưng vang lên tiếng khóc thút thít của cô nương kia: "Oa oa... Mẹ ơi... bà ta bắt nạt con..."
Đào Hỷ bên cạnh cố nhịn cười đến đỏ cả mặt.
Đi được một quãng xa, Tề Nhược Lan bỗng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta. Ta cúi xuống nhìn con bé. Nó ngước mặt lên, đôi mắt sáng rực: "Mẹ, người thật lợi hại!"
Ta sững người.
Đây là lần đầu tiên con bé gọi ta là "Mẹ".
Ta mỉm cười: "Ta lợi hại gì chứ, chẳng qua là giảng đạo lý mà thôi."
Con bé quả quyết: "Người giảng đạo lý đến mức khiến bọn họ phải phát khóc luôn kìa!"
"Ấy là do bọn họ không biết đạo lý, nên giảng không lại ta đó thôi."
Con bé cười nắc nẻ, đôi mắt cong v.út như hai vầng trăng khuyết. Nhìn con bé, lòng ta bỗng thấy ấm áp lạ thường.
Đứa trẻ này trước đây nhìn ta toàn liếc xéo, miệng lầm bầm gì đó. Nay nó nắm tay ta, gọi ta là "Mẹ", nụ cười rạng rỡ như hoa xuân.
Ta xoa đầu con bé: "Đi thôi, về gói bánh chưng tiếp nào."
Con bé gật đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không rời. Hai chúng ta cứ thế dắt tay nhau đi về, giữa đường thì gặp Đại cô nương và Tiểu công t.ử nghe tin chạy tới.
Đại cô nương thở không ra hơi: "Nhị muội! Muội không sao chứ?"
Tề Nhược Lan hớn hở: "Không sao cả! Mẹ đã mắng cho bọn họ khóc nhè rồi!"
Đại cô nương ngẩn ra, nhìn sang ta.
Ta hơi ngượng ngùng: "Chẳng có mắng mỏ gì, chỉ là giảng chút đạo lý thôi."
Tề Chiêu đứng bên cạnh, ngước nhìn ta trân trân, trong mắt chứa đựng điều gì đó mà ta chưa thấu hết.
Ta ngồi xổm xuống hỏi: "Sao thế con?"
Cậu bé lắc đầu không nói, nhưng ta thấy vành mắt nó đã đỏ hoe từ lúc nào.