Cả hai đều không hẹn mà cùng chung một suy nghĩ: Chắc là chỉ thơm một chút thôi, cùng là mì sợi, hương vị nào mà chẳng tương đồng.
Lê Tường không bận tâm đến bọn họ nữa, nàng lau dọn bàn rồi mang băng ghế ra ngoài. Nàng vừa dọn xong chén đũa, mấy vị sư phụ Tào cũng đã rửa tay sạch sẽ quay trở lại.
“Lê cô nương, đây là món gì vậy? Vì sao tại hạ chưa từng nhìn thấy bao giờ…”
“Đây là mì trộn dầu, làm từ bột mì, các vị nếm thử xem?”
“Bột mì ư?”
Sư phụ Tào có chút kinh ngạc. Phu nhân nhà hắn cũng từng mua bột mì về dùng, nhưng nàng ấy nhồi làm sao chỉ toàn ra những khối bột lớn chứ không thể se thành sợi mì, cuối cùng chỉ đành cắt thành từng miếng to mà nấu canh, nếu không thì sẽ nát như hồ dán, hương vị vẫn vậy, chẳng hề ngon lành.
Nhưng chén mì trước mắt hắn lại khác xa. Chưa nói tới mùi hương nồng nàn mê người xộc thẳng vào mũi, chỉ riêng những sợi mì óng ả, thấm đẫm ớt tươi, sắc màu bắt mắt kia, vừa nhìn đã khiến người ta thèm thuồng.
Hắn không nhịn nổi, lập tức đưa đũa gắp thử một sợi. Vị đầu tiên là cay nồng, nhưng khi vào miệng, vị cay ấy lại dịu đi, nhường chỗ cho vị chua thanh của dấm.
Sợi mì dai giòn, thơm lừng, hương vị chua cay phối hợp hài hòa vô cùng, ngay cả một cọng tỏi non điểm xuyết trong chén mì cũng ngon đến khó tả.
“Lê cô nương, tay nghề của cô nương quả là khéo léo, đợi sau khi cửa hàng khai trương, tại hạ tin chắc nhà cô nương sẽ làm ăn vô cùng thuận lợi.”
“Ha ha, đa tạ lời cát tường của sư phụ Tào, hai vị mau dùng bữa, chớ để nguội mất đi vị ngon.”
Lê Tường bưng chén mì của mình lên lầu, ba vị khách dưới nhà đang vùi đầu vào ăn mì, mỗi người một tô mì, thoáng chốc đã sạch bách.
Sư phụ Tào và tiểu đồ đệ của hắn đều thấy thật ngượng ngùng, nào có ai đến nhà người ta dùng bữa mà lại vét sạch cả bàn, chẳng còn lại chút gì như bọn họ chứ? Nhưng Lê Tường chủ nhà lại chẳng hề bận tâm, trong lòng nàng chỉ thấy mừng rỡ khôn nguôi.
Món ăn do chính tay mình làm ra được người khác dùng sạch sẽ, điều này chẳng khác nào lời khẳng định hùng hồn cho tay nghề khéo léo của nàng.
May mắn thay, trước đó nàng đã thêm món mì trộn dầu vào bảng thực đơn rồi, không cần phải bổ sung thêm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một chén mì trộn dầu có giá năm đồng bối, quả là một cái giá phải chăng!
“A Tường muội tử…”
Một thanh âm vang lên khiến Lê Tường giật mình kinh hãi, ngay khi nàng vừa bước xuống lầu, bỗng nhiên bên cạnh đã có người đứng tự bao giờ.
“Huệ tỷ tỷ? Người đã dùng xong mì rồi ư? Vậy đưa chén cho ta, ta đang chuẩn bị đi rửa đây.”
Đường Huệ oán trách liếc nhìn Lê Tường một cái, đoạn đưa cho nàng một cái chén đã được rửa sạch sẽ.
“Mì sợi do ngươi làm quả thật mỹ vị.”
Sau khi nếm được món ăn ngon lành đến thế, nàng ấy chẳng còn thiết tha gì đến những chiếc bánh ngô của mình nữa.
Dứt lời, Đường Huệ khẽ thở dài một tiếng, đoạn quay lưng rời đi. Lê Tường ngẩn ngơ đứng đó, mịt mờ chẳng hiểu sự tình vừa rồi.
“Biểu muội, ta đi rửa chén đây. Chẳng phải ngươi bảo chiều nay sẽ xử lý chỗ ngó sen sao?”
“A! Phải rồi! Suýt chút nữa ta đã quên mất. Biểu tỷ, ngươi hãy lấy ngó sen ra một ít đi, ta qua hiệu tạp hóa kế bên mua vài thứ đồ vật.”
Lê Tường đặt chén sang một bên, theo chân Đường Huệ vào hiệu.
“Huệ biểu tỷ, cửa hiệu của ngươi bán cối xay đá nhỏ giá bao nhiêu?”
“Cối xay đá nhỏ ư…… ba mươi đồng bối. Giá ấy đã là thấp nhất rồi, ta chỉ kiếm lời của ngươi hai đồng bối mà thôi.”
Giá tiền ấy cũng khá phải chăng, Lê Tường thấy có thể chấp nhận, liền chẳng nói hai lời, lập tức mang tiền ra mua cối xay đá nhỏ.
Tuy gọi là cối xay đá nhỏ, nhưng nó vẫn được làm từ đá. Nói cách khác, chiếc cối đá nhỏ này cũng nặng đến ngót nghét vài chục cân.
---