Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 210



 

Từ lúc gọi món cho đến khi ăn mì, chúng đều tỏ ra rất đỗi bình thường, chỉ đến khi sắp ăn xong, một tên trong số chúng bất chợt rút ra một cái ống trúc giấu trong lòng ngực, tiếp đó liền trút ngay vật bên trong vào bát nước dùng.

 

“Này! Tại sao trong bát mì của các ngươi lại có một con gián?! Trời đất quỷ thần ơi, tiệm ăn của các ngươi lại làm ăn dơ bẩn đến thế ư?

 

Kinh doanh tiệm ăn, điều cốt yếu nhất chính là sự sạch sẽ. Nếu hôm nay có thể chứng minh được Lê Gia Tiểu Thực làm thức ăn ô uế, vậy về sau còn ai dám ghé qua đây ăn uống nữa? Dẫu vẫn còn khách, lượng người ghé đến cũng sẽ giảm đi ít nhất một nửa.

 

Kỳ thực ngay từ ban đầu, mệnh lệnh ba người này nhận được chính là bỏ t.h.u.ố.c vào đồ ăn, sau khi ăn xong thì gây huyên náo một phen.

 

Nhưng ba kẻ này ai nấy cũng tư lợi, chẳng ai muốn làm thương tổn thân thể mình, bởi vậy mới bàn bạc mang theo một con gián tới.

 

Con gián quả là vật ghê tởm vô cùng. Chúng vừa kêu la, vài vị khách nhân khác trong tiệm cũng lập tức dừng đũa. Thậm chí có người vừa nhìn thấy con gián trong bát của bọn chúng đã ghê tởm đến mức nôn ọe thức ăn ngay tại chỗ.

 

“Lê chưởng quầy, các ngươi buôn bán như vậy há chẳng phải phụ lòng bà con lối xóm sao? Làm thức ăn mà bên trong lại có gián! Ta cực khổ kiếm được chút tiền nong, vốn định vào tiệm các ngươi tìm chút nhàn hạ thư thái. Song kết quả lại thế nào?! Hôm nay nếu ngươi không giải thích rành mạch, ta quyết không bỏ qua chuyện này!”

 

Hiển nhiên, Lê Giang nào dám nhận chuyện này.

 

“Tiểu huynh đệ, lời nói cần phải có lương tâm chớ. Bếp núc nhà ta ngay sau đây thôi, có sạch sẽ chăng, chỉ cần chư vị vào xem một lượt ắt rõ. Vả lại, vừa rồi khi bưng mì lên cho các ngươi, tự ta đã cẩn thận kiểm tra, tuyệt đối không thể có gián.”

 

“Á chà! Ngươi muốn vu khống ngược lại ta ư? Cho rằng ta tự mình bỏ gián vào bát sao?”

 

Ba tên du côn đập mạnh xuống bàn, rồi hung hăng đứng dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nghe thấy động tĩnh, Lê Tường vội vã rửa sạch tay, từ hậu viện bước ra.

 

“Ngươi có thả gián vào hay không, trong lòng ngươi tự biết rõ mồn một. Ai ai cũng hay rằng loài côn trùng như gián này hôi thối khôn tả. Nếu từ ban đầu nó đã có mặt trong chén, mùi hôi thối nồng nặc như vậy, mà ngươi vẫn cố nuốt trọn cả bát mì? Nếu ngươi thực sự làm được vậy, tiểu nữ đây quả thực phải bái phục sát đất.”

 

Mấy vị khách nhân bên cạnh tĩnh tâm ngẫm lại, cũng thấy lời nàng có lý. Nhất thời, ai nấy đều rõ ai đúng ai sai, hoàn toàn đứng một bên xem náo nhiệt.

 

Ba tên du côn cảm thấy mình đuối lý, nhưng lại không thể rút lui đường hoàng, đành chỉ có thể tiếp tục làm lớn chuyện.

 

“Ngươi bớt nói những lời mê hoặc lòng người đi. Ta chỉ biết con gián này xuất hiện trong chén mì nhà các ngươi! Các ngươi nhất định phải giải thích rõ ràng cho ta!”

 

“Vậy ngươi phải chứng minh được đây chính là gián của tiệm chúng ta mới phải. Ai hay từ nơi nào xuất hiện vài tên gia hỏa lòng dạ hiểm độc, cố ý vứt gián vào chén mì nhà ta để vu oan hãm hại!”

 

“Ngươi, tiện nha đầu thối tha, ngươi mắng ai lòng dạ hiểm độc hả?”

 

Một tên du côn thẹn quá hóa giận, liền hắt cả chén mì có gián kia vào Lê Tường. Lê Giang đang đứng sau lưng nữ nhi, lại bị một vị khách nhân ngăn cách, theo bản năng muốn lao tới kéo nữ nhi né tránh. Nào ngờ, có người còn lao tới che chắn trước mặt nữ nhi nhanh hơn hắn.

 

Kỳ thực Ngũ Thừa Phong có mặt nơi đây cũng lắm sự trùng hợp. Số là hắn vừa đi được một quãng, bỗng chợt nhớ ra mình chưa chào hỏi Quan thị.

 

Bấy nhiêu năm qua, ngoại trừ Đại Giang thúc, chỉ có Quan thị đối xử không tệ với hắn.

 

---