Ngũ Thừa Phong cảm thấy nếu mình đã bước vào tiệm nhà bọn họ, lại còn trò chuyện đôi lời với Đại Giang thúc, tất cũng nên chào hỏi Quan thẩm một câu mới phải phép.
Vả lại, trong lòng n.g.ự.c hắn vẫn còn chuỗi vòng tay vỏ sò, hắn cũng tính nhân cơ hội này đưa cho Lê Tường.
Hiện giờ hắn vẫn chỉ là một tiểu đồ đệ, không có mấy thời gian tự do đi lại, tặng luôn bây giờ cũng đỡ phải bận tâm.
Cho nên Ngũ Thừa Phong mới nói với các huynh đệ một tiếng rồi tức tốc quay lại cửa hàng. Đâu ngờ vừa đặt chân tới ngưỡng cửa, hắn đã nghe thấy tiếng ồn ào náo động. Hắn khẽ thò đầu vào trong, liền bắt gặp khoảnh khắc một chén mì nóng hổi, nghi ngút khói bị hắt thẳng về phía Lê Tường.
Khi ấy, tuy hắn có thể tiếp được cái chén, song chắc chắn nước dùng nóng hổi bên trong sẽ văng lên mặt tiểu nha đầu kia. Bởi lẽ đó, hắn dứt khoát dùng tấm lưng mình che chắn trước mặt nàng.
Lê Tường kinh hãi, theo bản năng vội nhắm nghiền mắt, dùng hai tay che kín mặt. Nào ngờ, chẳng có điều gì xảy ra. Nàng chỉ nghe thấy tiếng "bịch bịch" nặng nề, rồi tiếp đó là tiếng "choang" chói tai khi chiếc chén rơi xuống đất vỡ tan tành.
“Thừa Phong huynh…”
“Muội có sợ không?”
Lê Tường lắc đầu nguầy nguậy, đoạn nàng vòng qua bên cạnh hắn. Nhìn thấy phía sau lưng hắn một mảng lấm lem, cùng mặt đất lênh láng nước dùng, trong lòng nàng giận dữ khôn nguôi.
Vốn dĩ nàng còn muốn chờ người của Liễu phu nhân tới rồi mới tính toán, song tới nông nỗi này, hỏi nàng làm sao còn có thể nhẫn nhịn?
“Phụ thân, vừa rồi người có nhìn kỹ càng không? Kẻ nào đã cả gan ném con gián vào trong chén?”
“Ta nhìn rõ ràng rồi, chính là tên béo ục ịch kia. Lúc nãy hắn đã giấu con gián trong ống trúc, giờ đây ống trúc ấy vẫn còn đang cài trong n.g.ự.c hắn.”
Vừa nghe lời ấy, Ngũ Thừa Phong lập tức tiến lên tóm lấy tên béo ục ịch kia. Hai tên đồng bọn còn định ra tay, liền bị hắn đá cho một cước văng sang một bên.
Tên béo ục ịch kia quả nhiên là kẻ vô dụng nhất, chỉ cần khẽ nắm lấy cổ một cái, đối phương liền ngoan ngoãn thu mình vào khuôn khổ.
Lê Giang tiến lên lục soát, quả nhiên từ người hắn đã lấy ra một chiếc ống trúc nhỏ. Các vị khách liền hiểu rõ mọi chuyện, chắc chắn ba kẻ này muốn tới gây sự đây mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hừ! Nhàn rỗi vô sự, lại dám tới đây quấy nhiễu bữa ăn của chúng ta sao?”
Biết được con gián này không phải từ phòng bếp mà ra, trong lòng mọi người liền nhẹ nhõm đi nhiều phần. Họ dứt khoát vừa thưởng thức món ngon, vừa xem náo nhiệt.
Chứng cứ đã sờ sờ trước mắt, vậy mà ba kẻ kia vẫn c.h.ế.t sống không chịu nhận tội. Chúng còn nói chiếc ống trúc này dùng để đựng dế, bất chấp mùi hôi thối nồng nặc bên trong, nhất quyết kêu la oan ức.
Ngũ Thừa Phong đề nghị Lê gia nên đưa thẳng bọn chúng tới quan nha. Dẫu người ta chỉ xem đây là chuyện nhỏ, không thèm để ý nhiều, thì cũng sẽ giam giữ bọn chúng mấy ngày. Làm vậy, bọn chúng ắt sẽ thành thật hơn đôi chút.
“Tường Nhi, ý con thế nào?”
Lê Tường cũng chẳng có dị nghị gì. Nếu thả ba kẻ này, ắt sẽ gây họa về sau. Tốt nhất vẫn nên quăng chúng cho quan nha, để chúng chịu cảnh tù ngục vài ngày, ắt sẽ hợp lẽ hơn.
Nàng đang định gật đầu, chợt bên ngoài có hai bóng người bước vào. Một người là biểu tỷ vừa mới tới đây, còn người kia lại là… Hả? Chẳng phải là Tần Lục Gia sao?
“Nha! Lại có kẻ to gan dám tới địa bàn của ta gây sự ư!”
Ba tên côn đồ vừa ngước mắt nhìn lên, khi thấy rõ người vừa tới, sắc mặt bọn chúng liền tái mét.
“Lục… Lục… Lục… Lục Gia đại nhân!!”
Tần Lục khẽ nheo mắt, thong dong bước vào cửa hàng, tìm một chiếc bàn trống rồi an tọa.
Rõ ràng chỉ có một mình hắn, thế mà khí thế tỏa ra trên người lại chẳng khác nào một vị đại lão dẫn theo cả đám tiểu đệ. Cái uy phong ấy tuyệt đối không phải người bình thường có thể học theo.
“Ba vị tiểu huynh đệ này nhìn lạ mắt quá chừng. Có phải mới tới An Lăng không lâu đó sao?”
Ba tên côn đồ nhìn nhau đầy hoảng loạn, cuối cùng hai tên kia đẩy tên béo ục ịch nhất ra phía trước, ý bảo hắn đáp lời.
---