“Lục… Lục Gia, chúng tiểu nhân mới vào An Lăng chưa đầy hai tháng…”
“Hai tháng ư? Thời gian đó quả không hề ngắn. Chẳng lẽ kẻ dẫn các ngươi vào đây không giảng quy củ cho các ngươi hay sao? Toàn bộ dãy phố này đều là sản nghiệp của phu nhân ta, tên mắt mù nào dám phái các ngươi tới đây phá hoại việc buôn bán của phu nhân ta sao?!”
“Là, là, là! Là cái tên Tiền lão đại kia! Hắn ta nói, nói chúng tiểu nhân qua bên này gây chuyện một hồi, sau đó sẽ cho chúng tiểu nhân mỗi người hai ngân bối.”
Ba tên côn đồ cuống quýt móc từ trong n.g.ự.c áo ra sáu ngân bối, run rẩy đặt lên bàn.
“Lục Gia! Là chúng tiểu nhân không hiểu quy củ, đã mạo phạm đến ngài! Cầu Lục Gia giơ cao đ.á.n.h khẽ, ban cho lũ tiểu nhân một đường sống!”
Tần Lục nhướng mày tỏ vẻ chán ghét, đoạn cầm lấy sáu ngân bối, rồi quay đầu đưa cho Lê Tường.
“Vỏn vẹn sáu ngân bối, quả là keo kiệt.”
Mỗi…
Lê Tường khẽ mím môi. Quả đúng là đống bạc này trong mắt Tần Lục và phu nhân của hắn chẳng khác nào cát bụi dưới chân. Bậc thượng nhân há nào để mắt tới những thứ tầm thường này!
“Tường nha đầu, ngươi nói xem nên xử trí ba kẻ này như thế nào?”
“A? Ta không biết, Lục Gia. Xin người cứ tùy nghi định đoạt.”
Mà nói, dù sao đây cũng là chuyện nội chiến của Liễu gia bọn họ, gia tộc ta chỉ vô cớ bị liên lụy mà thôi, về tình về lý đều nên để cho bọn họ tự giải quyết.
“Được, cửa tiệm của cô nương còn phải buôn bán, ta không tiện nán lại quấy rầy. Ta sẽ mang những kẻ này đi, về sau bảo đảm sẽ không kẻ nào dám tới đây quấy nhiễu nữa, cô nương cứ an tâm buôn bán đồ ăn của mình đi.”
Hiện tại, điều Lê Tường muốn được nghe nhất chính là lời bảo đảm này của Tần Lục. Gia tộc ta không có gốc gác tại thành, chỉ cần có một nhân vật quyền thế hơi lớn một chút tới đây, nhất định sẽ ảnh hưởng tới việc buôn bán của mình. Nhưng có được những lời này của hắn, Lê Tường cũng an tâm hơn nhiều.
Quả đúng như lời tục ngữ, có cây đại thụ che chở, ắt được hưởng mát mẻ.
Cứ như vậy, ba tên côn đồ kia đã bị hai thân ảnh không biết từ đâu xuất hiện mang đi, Tần Lục cũng theo bọn họ rời đi. Rốt cục, sự tĩnh lặng vốn có đã trở lại với cửa tiệm nhỏ.
Có điều trên mặt đất vẫn là một mảnh hỗn độn, sau lưng Ngũ Thừa Phong cũng lấm lem không ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đám lộn xộn trên mặt đất đã có Lạc Trạch cầm lấy công cụ ra dọn dẹp, Lê Tường cũng đưa Ngũ Thừa Phong ra sau bếp, để phụ thân nàng dẫn hắn lên lầu thay y phục.
“Biểu tỷ, ta đã bảo ngươi qua báo chuyện này cho Thanh Chi mà, vì sao Tần Lục Gia lại tới?”
“Ta vốn đã đi tìm Thanh Chi, nhưng Liễu phu nhân lại dặn nàng ấy tìm Lục Gia. Phu nhân nói, chuyện này cần Lục Gia đích thân ra mặt mới có thể chấm dứt hậu hoạn về sau.”
Lê Tường gật gật đầu, nàng đã hiểu rõ mọi lẽ.
Một nửa sản nghiệp của Liễu gia đều do một tay Tần Lục xử lý, người hay ra mặt giải quyết mọi việc nhất cũng là Lục Gia. Mọi người đều biết đến hắn, nhưng có lẽ lại chẳng mấy ai hay về Liễu phu nhân hay Thanh Chi.
Mà nói, việc này xảy ra thật đúng lúc, giải quyết xong xuôi, nửa ngày còn lại có thể thành thật buôn bán.
“Lê Tường, bàn số ba muốn hai phần thịt xào!”
“A! Có ngay!”
Chẳng mấy chốc đã có khách gọi món, cũng có nghĩa là công việc buôn bán của nhà ta không hề bị ảnh hưởng bởi khúc dạo đầu vừa rồi. Lê Tường rất vui vẻ, nàng lập tức bắt tay vào làm món thịt xào.
Chờ sau khi Ngũ Thừa Phong thay y phục của Lê Giang bước xuống dưới, hắn đã nhìn thấy cảnh tượng mọi người tất bật trong phòng bếp.
Người ta đang bận rộn như vậy, hắn cũng lấy làm ngại khi đường đột vào gọi người ra trao lễ vật, cuối cùng cũng chỉ có thể trao đổi vài lời với Quan thị rồi cáo từ.
Khi vừa bước ra cửa sau, lại nghe thấy tiếng ai đó gọi mình.
“Ngũ Thừa Phong!”
“Hử? Có chuyện gì vậy?”
“Ngươi... đã quên ta rồi sao???”
Lạc Trạch đỏ mặt ngượng ngùng, hóa ra chỉ có một mình hắn vẫn giữ mãi trong lòng ý định tìm đối phương tỷ thí một phen.
---