Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 213



 

Lạc Trạch quả thật không ngờ đối phương căn bản đã quên bẵng ta là kẻ nào.

 

“Ta và ngươi từng quen biết sao?”

 

Ngũ Thừa Phong nghiêm túc đ.á.n.h giá Lạc Trạch một lượt, nhưng trong tâm trí y chẳng hề có chút ấn tượng nào về gã.

 

Chẳng qua khi người này gọi tên y, bỗng nhiên trong lòng y lại dấy lên một cỗ cảm giác quen thuộc. Phải nói là từ trên người đối phương, y cảm nhận được một chút chán ghét, tựa như tên gia hỏa phá phách ở trấn trên ấy.

 

“Họ Lạc?”

 

“Ừm, hừ!”

 

Lạc Trạch khiêu khích liếc nhìn y, khẽ khàng cất lời: “Khi nào rảnh rỗi, hai chúng ta lại tỷ thí một phen, phân định thắng thua rõ ràng.”

 

“Vô vị!”

 

Ngũ Thừa Phong căn bản không thèm để tâm đến cái loại tiểu tử rỗi hơi, vô công rồi nghề như gã.

 

Từ thuở còn ở trấn trên, mỗi ngày y chỉ nghĩ đến chuyện nên tích cóp tiền bạc ra sao, kiếm kế sinh nhai thế nào, cuối cùng là nên làm gì để học được càng nhiều thứ hơn.

 

Thế nhưng Lạc Trạch lại một mực muốn kéo y nhập bọn với đám côn đồ của gã, dĩ nhiên y không đồng ý. Không đạt được mục đích, mỗi lần gặp mặt, Lạc Trạch đều tìm cách bới lông tìm vết, kiếm cớ gây sự để tỷ thí với y một phen, nhưng lần nào cũng vậy, tên đó chưa từng thắng được y.

 

Thế nhưng có gã cũng coi như là một niềm vui. Thử nghĩ lại ngày đó, y mệt mỏi cả một ngày trời, có kẻ đến kiếm chuyện để bản thân trút bỏ uất ức trong chốc lát, cũng thực thoải mái.

 

“Họ Lạc, nếu đã có việc làm, vậy thì hãy thành tâm làm việc, đừng quấy rầy Đại Giang thúc của ta thêm nữa.”

 

Vứt lại những lời này, Ngũ Thừa Phong lập tức rời đi, khiến cho Lạc Trạch bực bội không thôi, vung tay chà rửa đống bát đũa đến muốn vỡ nát.

 

Khi ánh chiều tà buông xuống, Bạch lão bản lại ghé thăm. Chỉ là lần này, hắn chẳng còn đặt một trăm cân thịt hầm như trước, mà đã tăng lên đến hai trăm cân. Qua con số này cũng đủ thấy món thịt kho tại tửu quán kia bán chạy đến nhường nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngay cả Lê Tường cũng không khỏi động lòng tham.

 

Hiện giờ khoản thu nhập lớn nhất của gia đình nàng chính là nhờ vào món thịt hầm này. Chỉ riêng một mối hàng lớn như Bạch lão bản đã mang về cho nàng hơn tám trăm đồng bối mỗi ngày. Tính gộp số tiền tích cóp được trong mấy ngày nay, cộng thêm khoản ngân bối Liễu thiếu phu nhân đã thưởng, nàng phỏng chừng gia đình mình đã có trong tay hơn tám mươi ngân bối.

 

Đó là chưa kể hai mươi ngân bối còn lại từ thương vụ chuyển nhượng bí quyết làm bột mì.

 

Chỉ trong vòng một tháng đã nắm giữ hơn một trăm ngân bối, vậy thì mục tiêu một ngàn ngân bối của nàng cũng chẳng còn xa vời.

 

Chẳng lẽ nàng nên dành chút thời gian đi dạo vài tửu quán xem sao!!

 

Lê Tường vừa hưng phấn được một chốc, chợt nhận ra ba cái nồi trong nhà căn bản không thể hầm xuể hai trăm cân thịt mà Bạch lão bản đã đặt.

 

Cũng may chuyện này không khó, chỉ cần mua thêm vài cái nồi khác, cùng một cái bếp lò tạm. Dẫu sao sáng sớm họ cũng sẽ đến lấy thịt hầm, chẳng hề ảnh hưởng đến việc buôn bán trong tiệm.

 

Chỉ e việc này quá đỗi vất vả.

 

Bởi vì phòng bếp đã chẳng còn chỗ trống để đặt thêm lò, chỉ có thể đặt chiếc bếp lò tạm kia ở cửa sau. Nói như vậy, nhất định phải hầm thịt sớm hơn bình thường.

 

Nhưng rốt cuộc phải sớm đến mức nào đây? E rằng canh ba (ba giờ sáng) đã phải bắc nồi lên hầm rồi. Một hai ngày còn xoay sở được, song nếu ngày nào cũng vậy, chắc chắn sẽ mệt c.h.ế.t người mất.

 

Lê Tường tức thì nảy sinh chút do dự, bỗng dưng trong lòng nàng có phần nhụt chí, không muốn nhận đơn hàng lớn như thế này nữa, chỉ mong duy trì một trăm cân như cũ mà thôi.

 

Chẳng ngờ Lạc Trạch và Quan Thúy Nhi lại sôi nổi tự mình xung phong, bọn họ khẳng định có thể dậy sớm đến nhường đó.

 

Lạc Trạch đã bị nàng từ chối thẳng thừng, phải đến tối Lê Tường mới quay sang khuyên nhủ biểu tỷ của mình.

 

“Ta cảm thấy món lợi này e là bất khả thủ. Tuy kiếm tiền là cần thiết, song thân thể cũng phải được chăm nom chu toàn. Mỗi ngày đều dậy sớm như vậy, e là sẽ tổn hại nguyên khí.”

 

---