Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 397



 

Lê Tường dặn dò hai tỷ muội Đào Tử: “Ngày thường khi rời khỏi phòng nhớ phải khóa cửa cẩn thận.”

 

“Tạ ơn sư phụ!”

 

Đào Tử và Hạnh Tử dứt khoát đáp lời, vẻ mặt vô cùng hân hoan. Vừa nhận được chìa khóa, hai người đã háo hức khôn nguôi, lập tức mở cửa phòng mình.

 

Quan Thúy Nhi lại có phần rụt rè, Lê Tường phải đích thân đặt chìa khóa vào tay nàng.

 

“Biểu tỷ, giữa chúng ta hà tất phải khách sáo. Tỷ hãy đưa tiểu cữu mẫu qua xem nhà cửa, tiện thể dọn dẹp xiêm y một chút, ta cũng qua thu xếp đồ đạc đây.”

 

“Dạ vâng!”

 

Ai nấy đều yêu thích nhà mới, đặc biệt là căn phòng còn có một chiếc bàn trang điểm xinh xắn. Hiển nhiên, các cô nương đều vui mừng khôn xiết.

 

Sau khi đóng cửa phòng, các nàng lập tức lăn lộn trên giường, thỏa sức biểu lộ niềm hân hoan trong lòng.

 

Lê Tường lại tỏ ra điềm tĩnh hơn nhiều. Xét cho cùng, phủ đệ ở cố hương xưa của nàng còn xa hoa gấp bội phần so với nơi này.

 

Nàng sắp xếp xiêm y của mình trước, tạm thời xếp mấy bộ quần áo cũ sờn vẫn mặc từ thuở ở nông thôn xuống đáy tủ, về sau e rằng chỉ có thể dùng làm giẻ lau mà thôi.

 

Những bộ y phục mới của nàng được treo ngay ngắn, tầng trên tầng dưới đều đặt đâu vào đấy.

 

Bên trong tủ quần áo lại có một ngăn riêng biệt, đây là nơi nàng đặc biệt nhờ Chu sư phụ làm riêng cho mình, công dụng chính là một kim khố nhỏ, chuyên dùng để cất trữ tiền bạc. Trên giường cũng có một cái, cái kia khá lớn, song lấy tiền hơi phiền phức một chút, cần phải nhấc hết đệm giường lên. Vả lại, hiện giờ tạm thời chưa cần dùng đến nó.

 

Nàng cất tất cả ngân bối mình tích cóp được vào kim khố nhỏ trong tủ quần áo, rồi khóa thật cẩn thận, tiếp theo lại phủ xiêm y lên trên, nhìn bên ngoài không thấy chút khác thường nào.

 

Quả không tệ, tay nghề của Chu Tiến Bảo thật đáng khen.

 

Thu dọn xong đồ đạc của mình, nàng mới khóa cửa bước ra ngoài. Hai căn phòng bên cạnh vẫn đóng kín mít, những người bên trong vẫn im lặng, chắc hẳn là vẫn đang bận rộn dọn dẹp.

 

Lê Tường cũng không gọi các nàng, một mình đi thẳng tới phòng bếp chuẩn bị làm bữa cơm đầu tiên ở nhà mới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hôm nay trong tửu lâu có không ít người, không chỉ có chưởng quầy Miêu và đám người Khương Mẫn, mà còn cả gia đình nàng, cùng mấy người đại ca, đại tẩu và Kim Hoa.

 

Người đông như vậy, chuẩn bị cơm canh tất sẽ phiền phức. Vừa hay nàng vẫn chưa có dịp dùng chiếc bàn mới cùng nồi lẩu, nghĩ vậy, nàng quyết định tối nay sẽ chế biến món lẩu!

 

“A Bố, gọi hai người đến đây hỗ trợ rửa rau.”

 

“Rửa những món gì vậy, A Tường cô nương, cô nương cứ việc phân phó, tại hạ xin vâng.”

 

A Bố cầm rổ chuẩn bị đi chọn đồ ăn.

 

Lê Tường lướt mắt nhìn qua, trong này có cải trắng, củ sen, củ cải và nấm đông cô, rau xanh nhúng lẩu chừng ấy đã là đủ dùng.

 

Còn thịt nhúng? Nàng đang chuẩn bị thái chút thịt heo và cá lát, những loại thịt nhúng lẩu thường thấy như dạ dày bò, lá lách bò, cuốn thịt ba chỉ bò nơi đây lại không có.

 

Kỳ thực cũng có, song lại không được phép dùng.

 

Thời đại này, trâu bò được dùng để cày ruộng, ăn thịt chúng là phạm pháp, kể cả khi trâu bò bệnh c.h.ế.t hoặc già yếu c.h.ế.t cũng không được ăn.

 

Ngược lại có bán thịt dê nhưng chỉ còn chốc lát là dùng bữa, đi mua sẽ không kịp, cuối cùng nàng quyết định hôm nay đành dùng lẩu thịt heo vậy.

 

Dẫu chỉ độc một loại thịt heo, song cũng có thể biến hóa đôi phần.

 

Lê Tường cắt một tảng thịt ra ướp gia vị chuẩn bị làm món thịt chiên giòn, nàng lại sai tiểu nhị làm thịt cá.

 

Vừa lúc biểu tỷ cùng hai tỷ muội Đào Tử đều vào phòng bếp, nên việc lóc cá giao cho mấy người các nàng đảm nhiệm.

 

“Biểu muội, muội muốn gói hoành thánh chăng?”

 

“Không phải, chúng ta sẽ làm chút cá viên.”

 

Cá viên nàng muốn làm không phải loại cá viên chiên chẳng có chút thịt cá nào như thời hiện đại, đây là loại cá viên được làm hoàn toàn thủ công, hàm lượng thịt cá đạt chín thành trở lên.

 

---