Trước kia nàng chưa từng dám hé răng, bởi lẽ nàng cần kiếm tiền chữa trị cho mẫu thân mình. Nhưng giờ đây, vết thương của mẫu thân đã gần như lành lặn, phụ thân và A Trạch cũng có nguồn thu nhập ổn định.
Nàng có nên nói thẳng với biểu muội rằng mình không cần tiền công nữa hay không? Liệu làm vậy có ổn thỏa chăng?
Phỏng chừng đến lúc đó, biểu muội sẽ nói nàng quá đỗi khách sáo. Nếu nàng không khéo léo lựa lời, có khi còn khiến biểu muội ta phật ý.
Dạo gần đây, đã có quá nhiều chuyện khiến biểu muội phải bận lòng. Thôi thì, hãy đợi đến khi tửu lầu vượt qua được cơn phong ba bão táp này rồi tính sau.
Nghĩ đoạn, Quan Thúy Nhi lại lặng lẽ nuốt những lời định nói vào trong. Chờ khi biểu muội viết xong, nàng cũng đặt đôi giày đã khâu hoàn chỉnh lên bàn rồi ngả lưng lên giường.
Ngày hôm sau, tửu lầu của nàng vẫn buôn bán các món chay với giá ưu đãi một nửa như thường lệ, kèm theo hoạt động trúng thưởng ngẫu nhiên. Bởi vậy, lượng khách không hề suy suyển, ngược lại còn đông đúc hơn bao giờ hết.
Trong khu phụ cận, vẫn có kẻ dòm ngó tình hình bên này, rồi lập tức quay về bẩm báo. Khiến chưởng quầy Hà không khỏi rợn tóc gáy.
Gần đây, nội trạch phủ chủ nhân chẳng ngừng náo loạn, tâm trạng của chủ nhân vốn đã cực kỳ tồi tệ. Lúc này, kẻ nào dám tiến lên trình bày e rằng chẳng khác nào tự rước lấy cơn thịnh nộ.
Dù sao chủ nhân cũng từng phán, cứ chờ thêm hai ngày, Lê Ký kia rồi cũng sẽ không trụ vững. Cuối cùng, chưởng quầy Hà quyết định cứ chờ tin tức bên kia xem xét thế nào, bẩm báo chậm trễ một chút cũng chẳng hề hấn gì.
Chưởng quầy Hà bèn đè nén tin tức vừa nhận được xuống, chưa vội vàng trình lên cho chủ nhân hắn.
Lê Tường cũng chẳng màng đến những suy tính của kẻ khác ra sao, nàng chỉ có một mong muốn duy nhất là an ổn lo liệu việc kinh doanh tửu lầu của bản thân.
Hai ngày qua, nhân công của nàng quả thực không đủ dùng. May mắn thay, cửa hàng thịt hầm đang tạm đóng cửa, có tiểu cữu cữu cùng Lạc Trạch chuyển qua đây giúp đỡ.
Ba người bọn họ liên tục quán xuyến công việc bên ngoài, cũng khiến nàng bớt đi phần nào gánh lo, chẳng cần phải bận tâm đến chuyện tôm hùm đất và cá nữa.
Lúc chạng vạng, lại có thêm một chuyến tôm hùm đất được đưa vào tửu lầu.
Hiện giờ, khoảng sân phía trước hậu viện chỉ chừa lại một lối đi hẹp, tất cả những chiếc bàn đều đã được dọn đi hết, chỉ còn ngập tràn những chậu gỗ mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một bên là tôm hùm đất đã ngâm được một ngày, một bên là tôm hùm đất vừa ngâm.
Lê Tường vừa trao xong phần thưởng cuối cùng, nàng liền tức tốc trở về cầm rổ, gắp một thúng đầy tôm hùm đất ra ngoài.
“Sư phụ, vì sao Người rửa tôm mà cần đến nhiều dụng cụ như vậy?”
Đào Tử không hiểu, bèn cất lời hỏi.
Vẫn như bình thường, khi sơ chế tôm cần có rổ và kéo, thế nhưng tại sao lại có thêm vật như bàn chải và thùng rác kia?
“A Thất, Nhị Sinh, hai ngươi lại đây, cùng ta học cách làm sạch tôm hùm đất.”
Lê Tường vừa cất tiếng gọi, Trúc Thất và Nhị Sinh lập tức tiến lên phía trước. Dẫu cho bọn họ chưa hiểu tại sao ngay cả việc rửa tôm cũng cần học hỏi, nhưng bọn họ lại tỏ ra cực kỳ vâng lời, chăm chú lắng nghe.
“Các ngươi có dám bắt con này không?”
“Có gì mà không dám chứ? Trước kia chúng ta thường xuyên trèo đèo lội suối, đã bắt thật nhiều những loài kỳ lạ quái dị như vậy rồi.”
Trúc Thất vươn tay nhẹ nhàng bắt lấy một con tôm hùm đất. Con tôm hùm đất kia nhảy nhót giương càng muốn kẹp lấy y, nhưng lập tức bị y dùng một bàn tay đè chặt, chẳng thể nhúc nhích.
Lê Tường hài lòng gật đầu.
Lý do nàng chọn hai người họ thực hiện việc này, ấy là vì lá gan của cả hai đều lớn hơn người.
Từ khi tôm hùm đất được mang về tửu lầu hôm qua, hầu như chẳng ai dám chạm vào chúng.
Bọn nữ nhi thì khỏi nói, các nàng e ngại những loài vật hung tợn như thế này là lẽ thường tình, cũng có thể thông cảm được. Ấy vậy mà ngay cả đám tiểu nhị khác cũng sợ sệt, khiến nàng chẳng biết phải nói sao cho phải.
---