Tiểu Cô Nương Nông Gia

Chương 573



 

Lê Tường đặt hai bộ xiêm y mới mua cho hai con vào giỏ kim chỉ, lại để hai đôi khuyên tai lên bàn.

 

“Đây là xiêm y ta mua cho hai con, khuyên tai là phụ thân ta mua cho hai con. Mỗi người một đôi, hãy cất kỹ đi.”

 

Tỷ muội Đào Tử đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều mờ mịt không rõ cơ sự.

 

“Sư phụ, tại sao lại đột nhiên mua những thứ này cho hai con?”

 

Thời điểm này chẳng phải năm mới, cũng chẳng phải ngày lễ gì, sư phụ đột nhiên mua xiêm y còn có châu báu, nghĩ thế nào cũng cho rằng không hợp lý.

 

“Sư phụ, chẳng lẽ người thật sự muốn nhận A Nhược kia làm đồ đệ?” Hạnh Tử còn chưa thèm nhìn qua những vật phẩm trên bàn đã theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y Lê Tường, quay đầu qua bĩu môi nói.

 

Lê Tường thấy hai con đã hiểu lầm, cũng chẳng trêu chọc thêm, liền nghiêm trang kể lại sự việc sáng nay cho chúng nghe.

 

“Hôm nay ta và phụ thân cùng tới phủ nha, tiêu hủy nô tịch cho hai con.”

 

“Cái gì?!!”

 

Hai tỷ muội Đào Tử kinh hoảng, cả hai chẳng thể nào ngờ rằng buổi sáng Lê Tường ra cửa lại vì tiêu hủy nô tịch cho mình. Chúng còn cho rằng nàng chỉ đi mua nha đầu mà thôi……

 

“Sư phụ……”

 

Hai nha đầu đều nghẹn ngào không thốt nên lời, gương mặt đẫm lệ của họ khiến lòng người dấy lên sự trân quý.

 

Những kẻ chưa từng trải qua kiếp nô bộc một ngày nào, sao có thể thấu hiểu tâm tư hiện giờ của hai con.

 

Tuy hai con được Lê Tường thu làm đồ đệ, cũng có một nơi nương tựa, mỗi tháng còn có tiền công, cuộc sống trôi qua bình yên hơn ngày xưa nhiều lắm.

 

Nhưng có nô tịch trong thân, vĩnh viễn sẽ thấp kém hơn người một bậc, nói cái gì cũng chẳng có chút tự tin nào.

 

Thân như bị gông xiềng trói buộc vậy, cho dù cuộc sống tốt đẹp đến mấy, trước sau vẫn có một loại cảm giác bị đè nén đến khó thở.

 

Hiện giờ sư phụ đã tháo gông xiềng cho hai con……

 

“Đa tạ sư phụ!” Hai con cùng nhau quỳ xuống, liên tục khấu đầu trước Lê Tường.

 

Lê Tường e ngại nhất cảnh này, liền vội vàng đỡ hai con dậy.

 

“Rõ biết ta chẳng thích cảnh này, vậy mà hai con cứ quỳ mãi không thôi. Nếu hai con thật sự có lòng, chẳng bằng chuyên tâm học hỏi bếp núc cho tinh xảo, san sẻ công việc cùng ta, như vậy ta đã cảm thấy vô cùng mãn nguyện rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng cầm lấy xiêm y, ướm thử lên người hai nàng, rồi gật đầu tỏ vẻ vừa lòng.

 

“Lúc đi mua ta còn sợ mua sai kích cỡ, đã chiếu theo kích thước lần trước mua lớn hơn một chút, nay vừa vặn để hai con mặc. Sắc đỏ thẫm không hợp để mặc đi làm, cho nên ta mua màu hồng tươi, có thể mặc thường nhật.”

 

Hai tỷ muội Đào Tử ôm xiêm y vào lòng như báu vật, trên gương mặt đẫm lệ ấy lại nở một nụ cười rạng rỡ.

 

“Đa tạ sư phụ!”

 

Chỉ cần là do sư phụ mua, dẫu cho là một mảnh vải rách, hai con cũng hết mực trân quý!

 

“Được rồi, mau mau thu xếp nghỉ ngơi đi, trời đã chẳng còn sớm nữa.”

 

Lê Tường nhớ ra sổ sách của mình vẫn còn dang dở, liền không nán lại nơi đây nữa. Sau khi Lê Tường an ủi tỷ muội Đào Tử vài lời, rồi quay về phòng mình.

 

Nàng vừa viết được mấy dòng chữ, bỗng nhiên dừng bút, tiến vào kho hàng.

 

“A Nhược……”

 

“Dạ, có nô tỳ!” A Nhược đang định thay xiêm y chuẩn bị nghỉ ngơi, chợt nghe Lê Tường gọi bên ngoài, liền vội vã chạy ra.

 

“A Tường cô nương, người có gì phân phó?”

 

“Nàng có biết chữ không?”

 

A Nhược khẽ do dự, song rốt cuộc vẫn thành thật đáp lời: “Ta biết…”

 

“Có biết viết không?”

 

“Cũng… biết.”

 

Lê Tường rất lấy làm hài lòng trước sự thành thật của nàng. Nàng không chút chậm trễ kéo A Nhược vào phòng mình.

 

“Nàng hãy xem qua cuốn sổ sách này, có hiểu rõ nội dung trên đó chăng?”

 

Nàng đưa cuốn sổ ghi chép của lão kế toán ở phòng thu chi cho A Nhược.

 

Đây coi như một cuộc khảo nghiệm nhỏ. Nếu nàng ấy có thể đọc hiểu, lại biết viết chữ, chẳng phải nàng đã có thêm một kế toán dự bị cho phòng thu chi rồi sao? Thật là tiện lợi vô cùng!

 

---