Nhưng nữ đại phu còn chưa kịp nói xong thì đích tỷ đã ngắt lời.
"Ngươi thì biết cái gì?"
"Chỉ cần một t.h.a.i nữa thôi, là ta có thể tập hợp đủ điềm may năm nam hai nữ rồi."
"Đừng có nói mấy lời thừa thải với ta, nhanh đưa cho ta toa t.h.u.ố.c để thụ thai!"
Nữ đại phu từ chối vì trong lòng nàng biết đây là làm hại bệnh nhân, đi ngược lại nguyên tắc hành y của nàng.
Đích tỷ dây dưa một lúc rồi đột nhiên bật khóc: "Các người đều ức h.i.ế.p ta."
"Tên phu quân đáng c.h.ế.t kia của ta không muốn chạm vào ta, trong lòng hắn chỉ có ả tiểu thiếp kia."
"Còn ghét bỏ ta, nói ta bây giờ vừa xấu vừa già, hạ thể thì rách rưới, rộng giống như bao bố."
"Ngay cả hài t.ử của ta, cũng bị mẹ chồng cùng Vân Nương kia xúi giục không được gần gũi với ta."
"Huệ Phù Đường các ngươi không phải là nơi chưa cho nữ t.ử sinh con hay sao? Mau kê cho ta toa t.h.u.ố.c, để ta hoài t.h.a.i một đứa nữa..."
"Chỉ một đứa nữa thôi, là ta có thể tập hợp đủ năm nam hai nữ, là có thể so với thứ muội kia của ta, hưởng phúc mãi mãi..."
Vân Nương chính là ái thiếp Tần Nghị đưa vào phủ.
Mấy năm trước Tần Nghị lo ngại Thẩm gia, nên ngoài mặt Tần Nghị xa lánh nàng ta, trơ mắt nhìn đích tỷ ngày ngày hành hạ nàng ta.
Bây giờ quyền thế của hắn áp đảo, Thẩm gia là cái thá gì chứ?
Cho nên, hắn lại gióng trống khua chiên sủng ái nàng ta một lần nữa, còn thay mặt nàng ta trút giận, thường xuyên hạ nhục, gây khó dễ cho đích tỷ.
Hiện tại, toàn bộ phủ tướng quân cũng gió chiều nào theo chiều ấy, coi Vân Nương làm chủ t.ử.
Cuộc sống của đích tỷ ngày càng khó khăn hơn.
Mà nguyên do trong đó là vì, Vân Nương thực ra là cháu gái xa của Vương thị, là thanh mai trúc mã với Tần Nghị từ bé, tâm đầu ý hợp.
Chỉ vì vướng Thẩm gia, nên mới chậm chạp chưa lấy nàng ta vào cửa.
Năm đó, lúc nửa đêm Tần Nghị lẻn ra khỏi thành, tiện thể cứu được Hoàng đế rơi xuống nước.
Đích tỷ cho đến bây giờ vẫn không hề nghi ngờ việc nửa đêm Tần Nghị không về nhà vào mà ra ngoài thành để làm gì sao?
Hắn đi gặp riêng Vân Nương.
Mỗi lần đích tỷ mang thai, hắn nói dối mình có quân vụ, không về nhà trong vài tháng.
Cũng là đến nhà Vân Nương sống chung với nhau.
Ở kiếp trước, đến sau cùng ta mới biết chuyện này.
Khi đó, Tần Nghị ôm lấy Vân Nương cười nhạo cả người ta đều là hậu di chứng sau khi sinh con.
"Ta và Vân Nương gặp riêng, nên mới cứu được Hoàng đế một mạng và có được ngày tháng tháng tốt đẹp như hôm nay."
"Vân Nương mới là phúc tinh của ta."
"Thẩm Minh Nguyệt, giờ ngươi vừa xấu và thối, một phần cũng không bằng Vân Nương của ta."
Nghĩ đến đây, ta oán hận siết c.h.ặ.t cây b.út lông trong tay.
Rốt cuộc, nữ đại phu cũng không kê toa t.h.u.ố.c thụ t.h.a.i cho đích tỷ.
Đích tỷ mắng một hồi, lại ngồi một mình một lúc rồi rời đi với ánh mắt đờ đẫn.
Trước khi đi, tỷ ấy nhìn về phía ta qua bức bình phong.
"Ai ở bên kia?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nữ đại phu nói: "Là chủ nhân của Huệ Phụ Đường chúng tôi."
"Nàng ta đang làm gì?"
"Chủ nhân của chúng tôi đang đọc sách, viết chữ."
Đích tỷ ngây ngốc nhìn, giọng hiếm khi có chút tịch mịch.
"Lúc chưa xuất giá, ta cũng thích ngồi bên cửa sổ đọc sách như vậy"
Nữ đại phu an ủi tỷ ấy: "Bây giờ cũng có thể."
"Bây giờ?"
Đích tỷ cụp mắt xuống: "Hoa mắt, tay thường xuyên chuột rút. Xương cốt suốt ngày đau nhức không ngồi yên được."
Nữ đại phu liền trầm mặc.
Đích tỷ chầm chậm, khập khiễng đi xuống lầu.
Ta nhìn tỷ ấy khập khiễng dần dần đi xa.
Giống như nhìn thấy chính mình ở kiếp trước, đủ loại cảm xúc ùa về trong lòng.
Gọi nữ đại phu đến: "A Anh, thân thể bệnh nhân vừa rồi như thế nào?"
"Nhiều bệnh quấn thân."
"Bị rụng tóc nhiều năm, rạn bụng, bệnh dạ dày, bệnh trĩ, viêm v.ú, thiếu m.á.u, tiểu són."
"Lúc sinh t.h.a.i đầu bị khó sinh, sau sinh lại hoảng sợ dẫn đến trúng gió nhẹ. Hiện tại khí huyết thiếu hụt, mới tăng thêm bệnh sản giật và đau nhức xương."
"Hạ thể bị rách cũng rất nghiêm trọng, không thể lành lại được, cử động nhẽ một chút cũng sẽ đau đớn."
A Anh lắc đầu:
"Nếu dưỡng tốt, thì cho dù có đau đớn nhưng vẫn có thể trụ thêm vài năm nữa."
"Nếu còn sống c.h.ế.t muốn m.a.n.g t.h.a.i lần nữa, chỉ sợ ... không còn sống được mấy năm."
Ta lạnh nhạt "Ừ" một tiếng.
Tiếp tục cúi đầu mô phỏng chữ: "Về nghỉ ngơi đi, A Anh."
A Anh vừa rồi bỏ sót một điểm.
Đích tỷ trải qua bao nhiêu năm m.a.n.g t.h.a.i như vậy, chuyển dạ, t.h.a.i giáo, sinh con, mẹ chồng hành hạ, phu quân chán ghét và phản bội.
Cùng với bệnh tật và những thay đổi trong cơ thể.
Tinh thần tỷ ấy cũng bị ảnh hưởng.
Nhìn bộ dáng vừa rồi đột nhiên giận dữ, đột nhiên bi thương, đột nhiên đờ đẫn.
Chỉ sợ tỷ ấy cũng sẽ mắc chứng trầm cảm giống như ta ở kiếp trước.
Mà chứng trầm cảm, không nhìn thấy không sờ được, nhưng nó hành hạ con người đau đớn nhất.
Huệ Phụ Đường không đưa cho đích tỷ toa t.h.u.ố.c thụ thai, nên tỷ ấy đã lấy nó từ nơi khác.
Tiện thể thêm một chút t.h.u.ố.c mê, bởi vì Tần Nghị từ lâu đã không muốn chạm vào tỷ ấy.
Ba năm sau, cuối cùng đích tỷ cũng m.a.n.g t.h.a.i một t.h.a.i nam như ý muốn.
Chỉ là đứa bé trai này gầy yếu hơn so với cặp song sinh trước của tỷ ấy, lúc sinh ra tiếng khóc cũng rất yếu ớt.
Toàn dựa vào t.h.u.ố.c thang để giữ lại hơi thở yếu ớt.