“Dì nhỏ không muốn An Chi c.h.ế.t... cũng không muốn con c.h.ế.t... Dì nhỏ muốn con và Vân cô nương bên nhau trọn đời... Vân cô nương cũng rất thích A Lễ nhà ta, cô nương ấy hơi chậm chạp nhưng sớm muộn gì cũng hiểu ra thôi... A Lễ sẽ có gia đình riêng sẽ sống thật tốt...”
Đáy mắt thiếu niên dần dâng lên màn nước.
Hắn rút Toái Kinh ra, m.á.u tươi b.ắ.n thành vệt dài lên sườn mặt hắn, lấm tấm như hoa mai trên tuyết.
Hắn xách kiếm đi về phía Hoàng hậu, bước chân tuy chậm nhưng dần kiên định, mỗi bước đi đều là củng cố quyết tâm của mình.
Hoàng hậu cười khen ngợi: “A Lễ ngoan lắm... cứ làm thế đi, đến g.i.ế.c dì nhỏ...”
Tạ Khanh Lễ giơ kiếm lên.
Tịch Ngọc gào lên t.h.ả.m thiết: “Tạ Khanh Lễ!!!”
“A Lễ, giúp dì nhỏ nhé...”
Một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mi thiếu niên.
Toái Kinh mang theo uy áp không thể chối từ đ.â.m về phía Hoàng hậu, Hoàng hậu không nhắm mắt, mỉm cười nhìn mũi kiếm lao về phía tim mình.
Cuộc đời như đèn kéo quân lướt qua trước mắt, bà tưởng mình sẽ không nỡ rời xa đứa con trai duy nhất này nhưng đến giây phút cuối cùng, hình ảnh đọng lại trong tâm trí không phải lúc tình cảm với Thẩm Kính còn mặn nồng cũng không phải lúc Thẩm Chi Nghiên gọi bà là a nương.
Điều bà muốn lưu giữ nhất là năm đó a tỷ dẫn theo cha mẹ đến Trình gia thăm bà.
Cha mẹ ruột, cha mẹ nuôi, hai gia đình ngồi cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên.
A tỷ khoác tay bà cười nói mình đã gặp được một kiếm tu, tu vi đứng đầu thiên hạ, hai nhà đang bàn chuyện hôn sự.
Cha mẹ Trình gia và hai vị đương gia Tạ gia nâng chén rượu vui vẻ trò chuyện.
Nước mắt lăn dài trên sống mũi, rơi xuống khóe mi.
Giờ phút này bà không hề sợ hãi, trái tim bình yên tĩnh lặng.
Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng những chuyện này cũng kết thúc, những người bà yêu thương đều không còn nữa, bà cũng muốn xuống dưới uống với họ một chén rượu.
Bà còn chưa gặp phu quân của a tỷ, biết đâu lại có thể gặp được, bà cũng muốn xem vị kiếm tu trẻ tuổi đã trở thành thiên hạ đệ nhất khiến a tỷ xiêu lòng trông như thế nào.
Ít nhất trước khi c.h.ế.t, vẫn còn người thân ở bên cạnh bà.
Hoàng hậu lẩm bẩm: “A Lễ à...”
Lưỡi kiếm rạch rách y phục Hoàng hậu, chỉ cần thêm một bước nữa là xuyên qua tim bà.
Keng...
Một thanh kiếm đỏ rực lao tới từ phía sau, nhắm thẳng vào tim hắn.
Kiếm ý bàng bạc thuần khiết, mạnh đến mức vòng bảo vệ hắn dựng lên vỡ tan trong nháy mắt.
Tạ Khanh Lễ quay người dùng kiếm đỡ đòn.
Kiếm ý bức người ép hắn lùi lại, linh lực nổ tung khiến vách đá xung quanh xuất hiện những vết nứt.
Tịch Ngọc chớp lấy cơ hội lao tới, một tay ôm lấy Trình Niệm Thanh, một tay vớt lấy Thẩm Chi Nghiên.
Hắn quát lớn: “Giải thoát cho Từ Tòng Tiêu!”
Người vừa tới nhếch môi dưới lớp mặt nạ, không quay đầu lại, dây trói linh trên người Từ Tòng Tiêu đứt đoạn.
Hắn nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Còn ngủ nữa à, đến giờ làm việc rồi.”
Từ Tòng Tiêu mở choàng mắt, đứng dậy trong tư thế vặn vẹo kỳ dị.
“Mang Vân Niệm đi.”
Tốc độ của Từ Tòng Tiêu rất nhanh, vác Vân Niệm lên vai rồi biến mất cùng Tịch Ngọc trong nháy mắt.
“Sư tỷ!”
Tạ Khanh Lễ rút kiếm định đuổi theo nhưng vừa bước được một bước, thanh kiếm đỏ rực đã lao thẳng vào mặt hắn.
Tu vi người tới rất cao, khoảnh khắc hai thanh danh kiếm va chạm, cả mật thất rung chuyển dữ dội như sắp sập.
Hắn mặc áo choàng trùm kín mít từ đầu đến chân, chỉ thấy dáng người rất cao, dưới lớp mặt nạ là đôi mắt màu hổ phách, đôi môi mỏng nhợt nhạt, chiếc cằm gầy gò.
Giọng nói của hắn rất hay, kéo dài âm cuối: “Tạ Khanh Lễ, người làm ta tìm mệt quá đấy.”
Mắt thiếu niên đỏ rực trong nháy mắt, tay nắm c.h.ặ.t Toái Kinh đến mức khớp xương kêu răng rắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từng chữ như rít qua kẽ răng: “Là ngươi.”
Hắn vung kiếm c.h.é.m tới, kẻ đội mũ trùm đầu ung dung ứng phó.
“Mười năm không gặp ngươi đã Độ Kiếp rồi à, giỏi thật đấy, rõ ràng ta đã phế bỏ kinh mạch của ngươi, vậy mà mười năm ngươi có thể tái tạo lại từ Luyện Khí tu luyện đến Độ Kiếp? Thật khiến người ta ghen tị.”
Tạ Khanh Lễ không nói gì, chiêu nào cũng mang theo sát ý nồng đậm, đôi mắt màu trà ngày càng đỏ, thần thái đã rõ ràng bất thường.
Người tới nhướng mày:
“Hóa ra ngươi tu Sát Lục Đạo à, cha ngươi năm xưa là thiên hạ đệ nhất trong tiên môn, người chính trực như ông ấy lại sinh ra đứa con tu tà đạo Sát Lục, ngươi không sợ ông ấy dưới suối vàng tức đến sống lại sao?”
“Cút! Câm miệng!”
“Ngươi vội vã g.i.ế.c ta để cứu sư tỷ ngươi sao? Ta thật không hiểu nổi ngươi, lãng phí một phần ba linh lực vào cái gương vỡ vô dụng đó, vì bảo vệ con bé kia mà không tiếc tự yểm Tự Phược Chú lên mình, giờ ngươi trọng thương chưa lành, linh lực tiêu hao quá nhiều, làm sao g.i.ế.c được ta?”
Cuối cùng hắn cũng chuyển từ phòng thủ sang chủ động tấn công.
Thanh kiếm đỏ rực lóe lên kiếm quang ch.ói lòa, kiếm của thiếu niên c.h.é.m vào đó, linh lực bùng nổ trong nháy mắt, đ.á.n.h bay hắn đập mạnh vào vách đá.
Thiếu niên chống kiếm quỳ một gối xuống đất, m.á.u rỉ ra từ khóe miệng.
Người tới xách kiếm thong thả bước đến: “Nhóc con, Thẩm Kính đi mở Thiên Cương Vạn Cổ Trận rồi, các ngươi hết đường chạy rồi.”
Tạ Khanh Lễ lau m.á.u bên khóe miệng, bỗng nhiên bật cười.
Bạch y lướt nhanh như chớp, kiếm ý Toái Kinh cuồn cuộn.
Hắn c.h.é.m xuống một kiếm, cong mắt cười:
“Vậy thì thử xem, hôm nay ai sống ai c.h.ế.t?”
Đầu Vân Niệm đau như b.úa bổ.
Nàng đứng trong bóng tối hư vô, giơ tay không thấy năm ngón, ngoài bóng tối vẫn là bóng tối.
Nàng thử gọi hệ thống: “Ngươi có đó không?”
Hệ thống vẫn không trả lời.
Cảnh tượng này giống hệt lúc nàng rơi vào ảo cảnh trong vòng ngọc.
Vậy là hồn nàng bị bắt đi, chứ không phải cơ thể xuất hiện ở đây, nếu không hệ thống nhất định sẽ trả lời nàng.
Khoảnh khắc trước khi hôn mê, nàng nghe thấy có người gọi mình.
Phượng Khấu bên hông bỗng phát ra ánh sáng dịu dàng, ánh sáng hóa thành con bướm bạc trong suốt, nhẹ nhàng vỗ cánh bay múa trước mặt nàng.
Sau đó rời khỏi nàng bay về phía trước.
Vân Niệm không nghĩ nhiều đó là thứ gì, nàng cất bước đi theo.
Con bướm bạc này đang dẫn đường cho nàng.
Xung quanh quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức nàng có thể nghe thấy từng nhịp thở, tiếng bước chân, tiếng ma sát của y phục.
Nàng đi rất lâu, con bướm bạc dần mờ đi, linh lực dường như sắp cạn kiệt.
Xa xa thấp thoáng ánh sáng.
Vân Niệm xách váy chạy tới, càng chạy càng nhanh.
Tốc độ chậm dần.
Cho đến khi dừng lại.
Vân Niệm đứng ngây ra tại chỗ, không dám tin vào mắt mình.
Hai bên là những cột đá chọc trời, nhìn không thấy đỉnh, không biết cao bao nhiêu, trên thân cột chạm khắc những phù điêu cầu kỳ tráng lệ, ánh kim quang lưu chuyển trên đó.
Hai sợi xích sắt to gần bằng bắp chân nàng vươn ra từ đỉnh cột đá, kéo dài đến...
Người đang quỳ đó.
Xuyên qua xương bả vai người đó.
Người đó cúi đầu, tóc tai xõa xượi.