Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 125: Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt



Nửa thân trên để trần, cơ bắp săn chắc đường nét rõ ràng, vết m.á.u nơi xích sắt xuyên qua đã khô từ lâu, thâm đen màu thời gian.

Cổ họng Vân Niệm khô khốc.

Sợi xích khẽ động đậy, tiếng leng keng phá vỡ sự tĩnh lặng, rõ mồn một.

Người đang cúi đầu ngẩng lên.

Mái tóc đen xõa ra, lộ khuôn mặt quen thuộc bên dưới.

Vẫn là vẻ cà lơ phất phơ không đứng đắn đó.

“Các ngươi thật chẳng để lão tổ tông ta bớt lo chút nào, sao lại gặp nguy hiểm nữa rồi.”

Môi Vân Niệm mấp máy mấy lần mới tìm lại được giọng nói của mình.

“Tiền bối Bùi Lăng...”

Người trước mặt là Bùi Lăng.

Sao có thể là Bùi Lăng được?

Thực ra mới hai tháng không gặp, hai tháng trước họ còn gặp nhau ở Thúy Trúc Độ một lần.

Nhưng thời gian dường như đã xóa nhòa một số ký ức về Bùi Lăng, hắn trở nên xa lạ.

Bùi Lăng trong ký ức kiêu ngạo phóng khoáng lại có chút cà lơ phất phơ, chẳng giống bề trên chút nào, giống một kẻ nhàm chán thích trêu chọc hậu bối hơn.

Nhưng giờ đây hắn để trần nửa thân trên, quỳ hai gối xuống đất, hai sợi xích sắt to bằng bắp chân Vân Niệm xuyên qua xương bả vai, vết m.á.u loang lổ phủ bụi thời gian, hắn khẽ cử động là sợi xích rung lên, vết thương đã đóng vảy lại rỉ m.á.u.

Máu tươi chảy dọc theo cơ thể, qua đường eo và cơ bụng rõ nét, thấm vào chiếc quần gấm màu đen.

Vài giọt rơi xuống đất nở thành những đóa hoa m.á.u.

Bốn phía là bóng tối hư ảo, chỉ có đỉnh đầu Bùi Lăng là có chút ánh sáng.

“Nhìn cái gì, ta biết ta đẹp trai nhưng ta đã có gia đình rồi, ta rất yêu phu nhân ta, chúng ta không thể nào đâu.”

Giọng nói trêu chọc của Bùi Lăng vang lên, vẫn là giọng điệu đó, cợt nhả chẳng ra dáng tổ tông chút nào.

Hắn đang làm dịu bầu không khí nhưng Vân Niệm lại chẳng thấy buồn cười, nàng nhìn Bùi Lăng với vẻ mặt phức tạp.

Ông tổ của kiếm đạo ba ngàn năm trước, chưa đầy trăm tuổi đã độ kiếp, một mình sáng lập Bùi gia ở Hưu Ninh Thành, sao lại ra nông nỗi này?

Tóc tai rối bù, y phục xộc xệch bị nhốt ở nơi tăm tối không biết là đâu này, hai sợi xích sắt trên người hành hạ hắn từng giây từng phút.

Hắn bị nhốt bao lâu rồi?

Thấy Vân Niệm không để ý đến mình, Bùi Lăng bĩu môi không hài lòng: “Sao bất lịch sự thế, sư phụ ngươi dạy ngươi thế à?”

Trước n.g.ự.c đầy m.á.u, Bùi Lăng cau mày chê bai, âm thầm vận linh lực tẩy sạch vết m.á.u lại trở nên sạch sẽ gọn gàng như lần đầu gặp mặt.

“Tiền bối.”

Vân Niệm gọi hắn một tiếng.

Bùi Lăng lười biếng đáp: “Sao thế, nhớ ra phải nói chuyện với tổ tông rồi à?”

Nếu là bình thường Vân Niệm chắc chắn sẽ cãi lại hắn nhưng đối mặt với Bùi Lăng tiều tụy thế này, những lời cãi vã không thốt nên lời.

Cuối cùng chỉ hóa thành một câu: “Tại sao người lại ra nông nỗi này?”

Nụ cười trên mặt Bùi Lăng nhạt đi.

Hắn đang quỳ, những sợi xích đó dường như rất nặng, đè hắn không đứng dậy nổi.

Vân Niệm đứng, hắn chỉ có thể ngẩng đầu nhìn nàng.

Bùi Lăng thở dài: “Ừm... có lẽ là không hiểu sao lại thành ra thế này thôi.”

Hắn nói một câu vô nghĩa, Vân Niệm nghe một câu vô nghĩa.

Thái độ này của hắn Vân Niệm biết hắn sẽ không nói thật, dù nàng có hỏi thế nào hắn cũng không nói.

Nàng cũng không ép, chỉ hỏi: “Người kéo ta vào đây làm gì?”

Bùi Lăng cười: “Các ngươi t.h.ả.m quá, ta làm tổ tông thấy cũng hơi mất mặt, đương nhiên phải nghĩ cách giúp các ngươi rồi.”

Vân Niệm: “Sao người nhìn thấy những gì chúng ta trải qua?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bùi Lăng cười hì hì: “Hê hê, vì ta giỏi mà.”

Vân Niệm lườm hắn một cái.

Chắc hắn lại sống c.h.ế.t không chịu nói, nàng cũng chẳng muốn biết, dù sao Bùi Lăng cũng không có ác ý với họ.

Lúc này Bùi Lăng liếc nhìn Phượng Khấu bên hông Vân Niệm, lẩm bẩm: “Không ngờ còn được gặp lại miếng ngọc này.”

Vân Niệm nhìn theo ánh mắt hắn.

Phượng Khấu vẫn đeo bên hông nàng, tua rua rũ xuống khẽ lay động, chất ngọc trong suốt long lanh nhìn là biết thượng hạng, ánh sáng từ trên cao chiếu vào Phượng Khấu, bên trong dường như có những đường vân lưu chuyển.

Bùi Lăng như đang lẩm bẩm một mình: “Tên nhóc này vậy mà lại đưa Phượng Khấu cho ngươi thật.”

Vân Niệm hỏi: “Tiền bối biết Long Phượng Khấu này sao?”

Bùi Lăng:

“Đương nhiên biết, ngọc này là ba ngàn năm trước ta tặng cho lão tổ Tạ gia nhưng tên nhóc họ Tạ đó không biết nhìn hàng, cất vào kho gia tộc mãi không dùng, không ngờ truyền đến đời gia chủ này lại lôi ra còn nhận ra đây là ngọc Mặc Phỉ tặng cho con gái thứ hai mới chào đời.”

Nói đến đây hắn hỏi: “Vân Niệm, ngươi có biết ý nghĩa của Long Phượng Khấu không?”

Vân Niệm nhướng mày: “Chẳng phải chỉ là một miếng ngọc thôi sao?”

Bùi Lăng cười hiền từ, giọng điệu vô cùng hòa ái cảm thán: “Đầu óc ngươi đúng là không tốt lắm.”

Vân Niệm: “? Sao người lại công kích cá nhân thế?”

Bùi Lăng: “Vân Niệm, ngọc Mặc Phỉ quý giá như vậy, ngươi tưởng tại sao Tạ Khanh Lễ lại tặng ngươi, đó là đồ a nương hắn để lại đấy.”

Vân Niệm: “... Rốt cuộc người muốn nói gì?”

Bùi Lăng: “Không có gì, chỉ cảm thấy tên nhóc này thật không dễ dàng.”

Vân Niệm: “Thời buổi này ai mà dễ dàng? Sống được một ngày đã là giỏi lắm rồi được không?”

Bùi Lăng gật đầu nghiêm túc: “Ừm, ngươi nói đúng.”

Vân Niệm: “...”

Không phải, sao tự nhiên nàng lại cãi nhau với Bùi Lăng thế này!

Vân Niệm dứt khoát chuyển chủ đề:

“Tiền bối đưa ta vào đây không phải để tán gẫu mấy chuyện phiếm này chứ? Ta cũng không rảnh ở đây nói chuyện với người, giờ sư đệ ta còn đang ở bên ngoài, sư huynh và sư tỷ sống c.h.ế.t chưa rõ, ta phải đi cứu họ.”

Bùi Lăng ngẩng đầu hỏi: “Nhưng ngươi định cứu họ thế nào đây, Vân Niệm?”

Vân Niệm chưa kịp trả lời thì Bùi Lăng lại nói tiếp.

“Dựa vào việc ngươi đ.á.n.h lại Tịch Ngọc, hay dựa vào việc ngươi có thể g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ giam cầm Tạ Khanh Lễ, hay là ngươi có sức phản kháng khi Thiên Cương Vạn Cổ Trận khởi động?”

Lời nói của Bùi Lăng rất sắc bén, rõ ràng giọng điệu bình thản nhưng câu nào cũng đ.â.m trúng tim đen nàng.

Câu nào cũng khiến Vân Niệm không thể phản bác.

Bùi Lăng lại hỏi: “Ngươi biết tu vi của kẻ đó không?”

Vân Niệm mím môi: “Không biết.”

“Hắn là Độ Kiếp.”

Vân Niệm thoáng chốc tưởng Bùi Lăng lừa nàng.

Nàng theo bản năng phản bác: “Không thể nào, Độ Kiếp trên đời này chỉ có...”

Lời chưa nói hết đã bị ánh mắt dò xét của Bùi Lăng chặn lại trong họng.

Nàng suýt chút nữa nói ra cốt truyện nguyên tác.

“Chỉ có ai?”

Vân Niệm giả vờ không quan tâm: “Không có gì, chỉ có tiền bối người thôi, người chẳng phải là thiên hạ đệ nhất sao?”

Câu này nghe giả tạo quá chừng nhưng Bùi Lăng không truy cứu đến cùng.

Bùi Lăng: “Dù trong lòng ngươi nghĩ thế nào thì tu vi của kẻ đó tuyệt đối không dưới Độ Kiếp còn là sơ kỳ, trung kỳ hay hậu kỳ... ta chưa giao đấu với hắn nên không biết.”

Vân Niệm cũng không biết tại sao sự việc lại phát triển đến bước đường này.