Chỉ là một con rùa yêu được nhắc đến qua loa trong nguyên tác, tại sao lại có quan hệ với môn chủ Sài gia mấy ngàn năm trước?
Sài gia diệt môn liệu có liên quan đến chuyện này không?
Giọng nói đứt quãng lại vang lên: “Đừng... đừng đi... Nam Tứ Thành...”
Vân Niệm vội hỏi: “Tại sao không được đi?”
“Sinh... T.ử Cảnh.”
Sinh T.ử Cảnh.
[Sinh T.ử Cảnh đấy! Cha của Tạ Khanh Lễ chẳng phải c.h.ế.t ở Sinh T.ử Cảnh sao!]
Vân Niệm theo bản năng nhìn thiếu niên bên cạnh.
Hắn vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, trông rất bình tĩnh, dường như chỉ có bọn họ là kinh hãi.
“Sinh T.ử Cảnh sau đó sao nữa sư huynh?”
Người duy nhất lên tiếng chỉ có Tạ Khanh Lễ.
Từ Tòng Tiêu nói rất khó khăn, mở miệng như chiếc phong cầm bị hỏng, từng chữ từng chữ như nặn ra.
“C.h.ế.t... sẽ... c.h.ế.t, đừng đi...”
Ánh mắt hắn dần mờ đi, mí mắt rũ xuống trở lại trạng thái ban đầu.
“Tòng Tiêu!”
“Đại sư huynh!”
Tạ Khanh Lễ không biết đang nghĩ gì, ánh mắt m.ô.n.g lung không có tiêu điểm như đang nhìn Từ Tòng Tiêu lại như đang nhìn nơi nào khác.
Dưới ánh mắt lo lắng của mọi người, hắn bình thản nói: “Con đã giúp Đại sư huynh nối lại một phần ba thần ti, phần còn lại con sẽ từ từ làm, huynh ấy không sao đâu, chỉ hơi mệt thôi.”
Hắn quay người rời đi, không để ý đến ánh mắt thiếu nữ phía sau.
Lúc đầu bước chân còn vững vàng nhưng khi sắp bước ra khỏi cửa lại trở nên vội vã, trong mắt Vân Niệm rõ ràng là có chút hoảng loạn.
Nàng không còn tâm trí đâu lo cho Từ Tòng Tiêu nữa, vội vàng đuổi theo Tạ Khanh Lễ.
Vừa bước ra khỏi cửa, thiếu niên ôm n.g.ự.c phun ra một ngụm m.á.u lớn.
“Sư đệ!”
Người phía sau vội vàng chạy tới bên cạnh hắn.
Thiếu niên quay đầu đi ho dữ dội, theo động tác của hắn m.á.u tươi ộc ra từng ngụm lớn, dù hắn dùng tay che c.h.ặ.t cũng không ngăn được dòng m.á.u tuôn trào.
Vân Niệm sợ mất mật, vòng ra trước mặt hắn kéo tay hắn xuống.
Máu đặc quánh dính nhớp nháp, kéo thành sợi trên tay và môi hắn, đôi môi vốn tái nhợt của thiếu niên nhuộm đỏ màu m.á.u.
Hắn khó khăn thở dốc, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Đệ không sao, đừng sợ.”
Vân Niệm phản bác: “Sao mà không sao được chứ!”
Nàng đưa tay lau vết m.á.u bên khóe miệng hắn, mày nhíu c.h.ặ.t, hàng mi dài run rẩy.
Tạ Khanh Lễ lại trở về bộ dạng cũ, lông mày và hàng mi phủ đầy sương giá lạnh lẽo, sương giá lan xuống cổ, len vào trong cổ áo.
Lại là thứ trong xương sống hắn tác quái.
Vân Niệm nghiến răng, trong lòng dâng lên cơn giận dữ khó tả.
Mọi người trong phòng nghe thấy tiếng động cũng chạy ra.
“A Lễ!”
Phù Đàm Chân Nhân sải bước tới định bắt mạch cho hắn.
Tạ Khanh Lễ kín đáo dựa vào người Vân Niệm, quả nhiên thấy thiếu nữ theo bản năng đỡ lấy cơ thể hắn.
Ôm ngọc trong lòng, nàng hoàn toàn không nhận ra chút tâm tư nhỏ mọn của hắn.
Khóe môi thiếu niên hơi nhếch lên, lắc đầu với Phù Đàm Chân Nhân: “Không sao đâu ạ, chỉ hơi mệt thôi để sư tỷ đưa con về nghỉ ngơi là được.”
Phù Đàm Chân Nhân nhíu mày: “Sao lại không sao được để sư phụ chữa thương cho con.”
Tạ Khanh Lễ lại rụt người về phía sau tránh bàn tay đang định kéo hắn của Phù Đàm Chân Nhân:
“Thật sự không sao đâu sư phụ, bệnh cũ thôi mà, dù sao cũng là cơ thể Độ Kiếp, nghỉ ngơi một chút là khỏe, giờ con hơi buồn ngủ để sư tỷ đưa con về, sư phụ và Tô sư tỷ, Giang sư huynh ở lại chăm sóc Từ sư huynh đi ạ.”
Thiếu niên sắc mặt yếu ớt cúi đầu, không giấu được vẻ mệt mỏi, vô lực dựa vào vai Vân Niệm.
Thấy hắn yếu ớt như vậy, đầu óc Vân Niệm vốn đã không tỉnh táo càng thêm hồ đồ, vội vàng ôm lấy hắn: “Sư phụ, con đưa sư đệ về.”
“Này, thật sự không cần sư phụ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Làm phiền sư tỷ.”
Phù Đàm Chân Nhân lo lắng nhìn bóng lưng một cao một thấp rời đi.
Giang Chiêu và Tô Doanh nhìn nhau, thấy sự im lặng quỷ dị trong mắt đối phương.
Đúng là một đứa tâm cơ, một đứa ngây thơ.
Vân Niệm dìu Tạ Khanh Lễ về Lưu Quang Tạ, thiếu niên tuy dựa vào người nàng nhưng thực ra đã thu bớt lực, Vân Niệm đỡ hắn cũng không quá vất vả.
Vừa đưa hắn vào phòng, hắn bỗng quay đầu nôn ra một ngụm m.á.u lớn.
“Sư đệ!”
Thiếu niên một tay chống tường, một tay quay lưng về phía Vân Niệm lau vết m.á.u.
Nơi Vân Niệm không nhìn thấy, vẻ mặt hắn thay đổi rất nhanh, sự tàn nhẫn lóe lên trong đáy mắt.
“Đệ sao rồi để ta chữa thương cho đệ.”
Hắn giữ tay nàng lại: “Không sao, đệ tự làm được.”
Thứ trong người lại bắt đầu quậy phá, hắn thực sự có chút bực mình.
Tạ Khanh Lễ đến bên giường êm ngồi xếp bằng, kéo một chiếc ghế đặt cạnh giường để Vân Niệm ngồi, vị trí vừa tầm tay với.
Thiếu niên vỗ vỗ ghế gỗ: “Sư tỷ ngồi đi, đợi đệ một lát.”
Sau đó trước mặt xuất hiện một chiếc bàn gỗ, bày biện lỉnh kỉnh trái cây, hạt dưa, hắn còn chu đáo chuẩn bị trà giải nhiệt.
“Tỷ ăn chút gì đi, đệ xong ngay đây.”
Hắn nhắm mắt vận công để lại Vân Niệm một mình đối diện với đống đồ ăn.
[... Sao hắn dỗ cô như dỗ trẻ con thế?]
Vân Niệm ngồi xuống với vẻ mặt phức tạp.
Do linh lực vận chuyển, tà áo thiếu niên khẽ bay, hai lọn tóc mai rũ xuống cũng bay theo gió.
Lớp sương mỏng dần tan chảy thành những giọt nước đọng trên mặt hắn.
[Thứ trong xương sống hắn rốt cuộc là gì vậy?]
Vân Niệm không biết.
Nhưng Tạ Khanh Lễ bị thương liên tục, Vân Niệm đương nhiên cũng nhìn ra quy luật.
Sương giá trên người Tạ Khanh Lễ và nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của hắn không phải do thứ đó gây ra mà là hậu quả của việc hắn cưỡng ép trấn áp nó.
Chỉ cần hắn yếu đi, thứ trong xương sống sẽ tác quái, kinh mạch Tạ Khanh Lễ sẽ tự động phản ứng chống lại, hậu quả của cuộc chiến này là kinh mạch của hắn trở nên lạnh lẽo tắc nghẽn như hiện tại.
[Thứ trong xương sống hắn... có phải muốn khống chế hắn không?]
Đây cũng là phỏng đoán của Vân Niệm.
Thứ liên quan đến sự tồn vong của cả Tu Chân Giới chắc chắn không phải vật tầm thường.
Có thể hành hạ Tạ Khanh Lễ đến mức này, thậm chí hắn phải dùng cách tự làm hại bản thân để trấn áp nó, thứ này tà ác vô cùng.
[Tôi thấy hình như Tạ Khanh Lễ cũng không biết nó là gì...]
Vân Niệm rũ mắt, thuận tay cầm quả quýt Cống Cam trên bàn bóc vỏ.
Nàng lơ đãng trả lời hệ thống trong đầu: “Không, đệ ấy biết.”
[... Hắn biết sao không nói cho cô?]
Vân Niệm im lặng.
Lời thiếu niên nói khi ôm nàng hôm qua vẫn còn văng vẳng bên tai.
... “Sư tỷ, đệ có rất nhiều bí mật không thể nói cho tỷ biết, nếu tỷ biết sẽ gặp nguy hiểm, hiện tại đệ cũng không có can đảm để nói.”
Hắn đã nói như vậy.
Ánh mắt Vân Niệm rơi vào thiếu niên đang nhắm mắt trước mặt.
Biết thân phận của thứ này sẽ khiến nàng gặp nguy hiểm, rốt cuộc là gì chứ?
[Bùi Lăng từng nói ông ấy nhìn thấy thiên mệnh, nam chính nói thứ này là cha hắn lấy được ở Sinh T.ử Cảnh...]
Sinh T.ử Cảnh, có thể nhìn thấu thiên mệnh.
Vậy nên có liên quan đến thiên mệnh.
Vậy nên nàng không thể biết.