Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 158:



Vậy nên Tạ Khanh Lễ không dám nói cho nàng, sợ nàng bị cuốn vào, sợ thiên phạt giáng xuống đầu nàng.

[Hắn mới mười bảy tuổi thôi, nếu cô không đến thì hắn phải một mình đối mặt với Phù Sát Môn, một mình gánh vác cái gọi là thiên mệnh, haiz...]

Vân Niệm nhét múi quýt vào miệng một cách vô hồn, vị ngọt ngào lan tỏa nơi đầu lưỡi nhưng hậu vị lại có chút chua chát.

[Vậy cô có định đi Nam Tứ Thành không, sư huynh cô đã nói thế rồi.]

Nam Tứ Thành có liên quan đến Sinh T.ử Cảnh, họ sẽ mất mạng ở đó.

Tạ Khanh Lễ nói kẻ đội mũ trùm đầu đến từ Sài gia nhưng lại tự tay diệt Sài gia, tàn sát cả gia tộc mình, chuyện này chắc chắn không đơn giản chỉ vì Sài gia đi tiếp viện Bùi gia.

Còn Sài Hành Tri, Tước Linh, hai cái tên thốt ra từ miệng Từ Tòng Tiêu, có lẽ liên quan đến kẻ đội mũ trùm đầu.

Sài Hành Tri có phải là kẻ đội mũ trùm đầu không?

Hệ thống cũng không hiểu nổi:

[Nếu kẻ đội mũ trùm đầu thực sự là Sài Hành Tri, cứ cho là hai ngàn năm trước hắn đã là Độ Kiếp nhưng chưa phi thăng thì dù giỏi đến mấy cũng chỉ sống được một ngàn năm trăm tuổi, nếu đúng là Sài Hành Tri thì hắn đã thành đống xương trắng từ lâu rồi.]

Vân Niệm chưa kịp nói gì, hệ thống vội vàng sửa lại: [Không đúng, Bùi Lăng cũng chưa c.h.ế.t mà, ông ấy cũng chưa phi thăng, thậm chí là người của ba ngàn năm trước!]

Người đang dựa lưng vào ghế lười biếng bỗng bật dậy.

Đúng rồi còn Bùi Lăng nữa.

Bùi Lăng quả thực chưa phi thăng, nếu ông ấy ở lại Hạ giới, dù là Độ Kiếp cũng phải trải qua sinh lão bệnh t.ử, tại sao vẫn còn sống?

Trừ khi...

[Ông ấy đang ở một nơi thời gian ngừng trôi.]

Lần trước Vân Niệm gặp Bùi Lăng, xung quanh ông ấy là bóng tối hư vô, tại sao hai sợi xích sắt có thể trói được một tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ?

Ông ấy còn nói mình bị thiên phạt giam cầm ở đó.

Vân Niệm lẩm bẩm: “Sinh T.ử Cảnh.”

Sinh T.ử Cảnh được cho là độc lập với Tu Chân Giới, không ai biết nó nằm ở đâu.

Sinh T.ử Cảnh là nơi gần Thiên Thần nhất, có thể nhìn thấu thiên mệnh.

Thời gian ở Sinh T.ử Cảnh là tĩnh, ở trong đó không cảm nhận được một cơn gió, một giọt mưa.

“Sư tỷ?”

Vân Niệm giật mình hoàn hồn.

Lúc này mới nhận ra mình vì quá kinh ngạc mà thốt lên thành tiếng.

Hắn dường như đã chữa thương xong, lớp sương giá bị đẩy lùi chỉ còn lại những giọt nước li ti.

Vân Niệm: “Ta đây, vừa rồi đang nghĩ chút chuyện.”

“Ừm.” Tạ Khanh Lễ hong khô nước trên người, thuận tay nhận lấy vỏ quýt trên tay Vân Niệm ném vào đĩa bên cạnh: “Sư tỷ đang nghĩ về Sinh T.ử Cảnh?”

Quả nhiên không qua mắt được hắn.

Vân Niệm lí nhí đáp: “Ừ.”

Vẻ mặt Tạ Khanh Lễ không đổi: “Năm xưa cha và a nương đã đến Sinh T.ử Cảnh, cha vì bảo vệ a nương mà c.h.ế.t ở đó, a nương không nói cho đệ biết Sinh T.ử Cảnh rốt cuộc ở đâu nên đệ cũng không biết.”

Vân Niệm nói: “Chắc Tạ phu nhân không muốn đệ dính vào những chuyện này, bà ấy muốn đệ sống cuộc sống của riêng mình.”

“Cuộc sống của đệ.” Giọng hắn có chút m.ô.n.g lung: “Nhưng sư tỷ, đệ nhất định phải đi Nam Tứ Thành.”

Hắn rất kiên định.

Cũng rất dứt khoát.

Đây là câu trả lời Vân Niệm đã biết từ trước.

Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của nàng bỗng buông lỏng như trút được gánh nặng, ý cười lan tỏa trong đáy mắt như nước mùa xuân.

“Ta biết, ta cũng sẽ đi cùng đệ.” Nàng đưa nửa quả quýt còn lại cho hắn: “Ăn đi cho đỡ mùi m.á.u, vừa rồi nôn ra m.á.u chắc khó chịu lắm.”

Bàn tay trắng ngần đặt nửa quả quýt đã bóc sạch sẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cầm lấy đi, khách sáo với ta làm gì.”

Nàng kéo tay hắn.

Quýt vừa đưa vào miệng đã thấy vị ngọt thanh, nàng luôn thích ăn đồ ngọt.

Vân Niệm vỗ tay nói:

“Nói thật nếu không phải Thẩm Kính và Tịch Ngọc mời chúng ta đến Cầm Khê Sơn Trang, ta đã sớm đưa đệ đến Nam Tứ Thành rồi. Tổ chức này liên quan đến Nam Tứ Thành, những năm qua bao nhiêu kiếm tu mất tích, vụ đầu tiên cũng xảy ra ở Nam Tứ Thành, bao gồm cả tiền bối Bùi Lăng...”

Thiếu nữ bỗng im bặt: “Có phải đệ biết tiền bối Bùi Lăng đang ở Sinh T.ử Cảnh không?”

Tạ Khanh Lễ gật đầu: “Lúc đầu không biết, ra khỏi Thúy Trúc Độ mới đoán ra.”

Nếu Bùi Lăng dùng thân xác phàm nhân mà sống được ba ngàn năm thì chỉ có thể là ở Sinh T.ử Cảnh.

Vân Niệm cảm thán: “Sau này có chuyện gì phải nói với ta, chúng ta là đồng đội, đệ không được tự mình gánh vác nữa.”

Hắn cũng cười: “Biết rồi, đệ có sư tỷ mà.”

Giọng nói trong trẻo vang bên tai khiến tai Vân Niệm nóng bừng, nàng quay đầu đi che giấu sự bối rối.

“Mấy ngày nữa chúng ta khởi hành đi Nam Tứ Thành, lôi kiếp Hóa Thần của ta chưa qua, vết thương của đệ cũng chưa lành, mấy ngày nay ta cần độ kiếp, đệ cứ tịnh dưỡng cho khỏe... Chuyện Từ sư huynh, ta biết đệ muốn nhanh ch.óng biết sự thật nhưng sức khỏe của đệ cũng rất quan trọng.”

“Được, sư tỷ.”

Vân Niệm quay người dứt khoát: “Vậy ta đi trước đây, đệ nghỉ ngơi đi.”

Nàng đi vội vã, tà váy quét đất tạo thành những gợn sóng theo bước chân.

Phía sau dường như có tiếng cười khẽ của thiếu niên, Vân Niệm chạy trối c.h.ế.t ra khỏi phòng.

Hai má nóng bừng, hai chữ “sư tỷ” ngày thường nghe nghiêm túc nhất giờ lại khó nói thành lời.

Rõ ràng trước đây hắn cũng gọi nàng như vậy nhưng giờ nghe từ miệng hắn, giọng thiếu niên trầm thấp, kéo dài âm cuối, ánh mắt dịu dàng quyến luyến khiến nàng xấu hổ không dám đối mặt.

So với trước kia, hắn bây giờ dường như có chút áp bức, khoảng cách với nàng được kéo gần hơn rất nhiều.

Vân Niệm vỗ vỗ đôi má ửng hồng.

[Tiểu sư thúc của cô cũng đến rồi, đi tìm ông ấy đi, luận về trận pháp thế gian này không ai giỏi hơn Tiểu sư thúc của cô đâu.]

Đúng rồi, luận về trận pháp không ai qua mặt được Ôn Quan Trần.

Vậy nên Thiên Cương Vạn Cổ Trận ở Cầm Khê Sơn Trang cũng như Vạn Châu Quá dưới Vọng Nguyệt Đài rốt cuộc là thế nào, phải để Ôn Quan Trần xem có phát hiện thêm manh mối gì không.

Nàng đang vội vã đi thì một người đi ngược chiều tới.

Người đó mặc cẩm y, tóc đen b.úi cao bằng ngọc quan, dung mạo không quá xuất chúng nhưng khí chất ôn hòa.

[Hôm nay hắn mặc gấm T.ử Đoạn...]

“Trị giá chi tiêu mấy tháng của Đạp Tuyết Phong chúng ta?”

Hệ thống chưa nói hết, Vân Niệm mặt không cảm xúc hỏi.

Hệ thống: [... Ít nhất là năm năm.]

Vân Niệm: “...”

Nắm đ.ấ.m cứng rồi.

Đáng ghét, nàng mới là trâu ngựa thực sự.

Thẩm Chi Nghiên đến trước mặt nàng, hắn hôn mê nhiều ngày, hốc mắt thâm quầng, vẻ tiều tụy hiện rõ, dù mặc đồ sang trọng đến đâu cũng không che giấu được sự suy sụp toát ra từ tận đáy lòng.

Vân Niệm gặp hắn cũng hơi khó xử.

Dù sao Thẩm Chi Nghiên hôn mê nhiều ngày như vậy cũng có công của nàng, cú ném đó đủ khiến hắn nằm liệt giường mười lăm hai mươi ngày.

“Vân cô nương.”

“Điện hạ.”

“Vân cô nương sao không nhìn ta?”