Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 159:



Vân Niệm: “... Điện hạ, chuyện ném ngài lúc đó ta không hối hận, muốn g.i.ế.c Tịch Ngọc ta cũng không hối hận, hắn làm sai thì đó là kết cục hắn đáng phải nhận, ngài hồ đồ ta cũng nên đ.á.n.h cho ngài tỉnh.”

Lần này là nhìn thẳng không chút né tránh.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, Thẩm Chi Nghiên bỗng bật cười.

Hắn cong mắt cười, điều này nằm ngoài dự đoán của Vân Niệm, nàng tưởng Thẩm Chi Nghiên sẽ giận nàng.

Hắn thở dài, phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay vẻ phong lưu: “Ta biết lúc đó mình hồ đồ, cô nương làm đúng là lỗi của ta.”

“... Điện hạ hiểu chuyện.”

“Nhưng Vân cô nương, cú ném đó của cô nương thực sự làm ta nằm liệt giường mười ngày đấy.”

Vân Niệm cười gượng: “... Haha, thật ngại quá.”

Thẩm Chi Nghiên cũng không có ý trách cứ, mâu thuẫn giữa hai người tan biến.

“Vân cô nương cũng định đến Vọng Nguyệt Đài à, ta vừa từ đó về.”

“Phải.”

Hắn lại im lặng.

Vân Niệm cũng không biết nói gì.

Hôm nay Thẩm Chi Nghiên không mang theo tùy tùng từ khi biết thân phận của hắn đây là lần đầu tiên hai người ở riêng.

Vân Niệm thấy hơi gượng gạo, đang định kiếm cớ rời đi thì...

“Vân cô nương.”

Trong sự im lặng quỷ dị, hắn lên tiếng.

Vân Niệm theo bản năng ngẩng đầu: “Hửm?”

Thẩm Chi Nghiên nói: “Xin lỗi.”

Vân Niệm biết hắn xin lỗi vì điều gì.

Nàng xua tay vẻ không quan tâm: “Điện hạ không cần như vậy, lúc đó ngài có ý định lợi dụng chúng ta nhưng chiếc vòng ngọc đó cũng là do ta cố tình để lộ cho ngài xem.”

Lần đầu tiên Vân Niệm bước vào ký ức, nàng đưa Tạ Khanh Lễ đi tìm Thẩm Chi Nghiên, cố tình để lộ chiếc vòng ngọc trên cổ tay để kích thích Thẩm Chi Nghiên, hòng moi tin tức từ hắn.

Thẩm Chi Nghiên cũng biết mục đích của họ, thuận nước đẩy thuyền tiết lộ chuyện Hoàng hậu và Khối Lỗi Sư có quen biết, thực ra là muốn lợi dụng họ để điều tra chuyện này.

Sau này Vân Niệm mới nhận ra điều đó.

Nàng nói:

“Tu sĩ Kim Đan gần như c.h.ế.t hết, những tu sĩ còn lại bị rắn độc làm tê liệt lại bị hút một ít tinh huyết, mấy ngày nay các tông môn liên tục đến tìm hoàng thất đòi công đạo, chắc Điện hạ cũng đau đầu lắm, chuyện cũ cứ để nó qua đi.”

Người bên cạnh im lặng rất lâu.

Lâu đến mức Vân Niệm lại thấy lúng túng, hắn mới khẽ nói: “Vân cô nương, ta thực sự hâm mộ Tạ công t.ử.”

“... Cái gì?”

Thẩm Chi Nghiên ngửa đầu thở dài:

“Tạ công t.ử tuy thân thế bi t.h.ả.m nhưng có Đạp Tuyết Phong thật lòng che chở, các người đều nguyện ý vì hắn mà vào sinh ra t.ử, dù hắn tu Sát Lục Đạo cũng không từ bỏ, bên cạnh hắn có người thực sự yêu thương hắn.”

Hắn cúi đầu nhìn người chỉ cao đến cổ mình, nụ cười trên môi vẫn dịu dàng.

“Nhưng ta thì không còn gì cả.”

Khi Vân Niệm hoàn hồn, hắn đã đi xa.

Hệ thống lẩm bẩm: [Chuyện này... Thẩm Chi Nghiên cũng đáng thương thật.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đáng thương sao?

Vân Niệm cũng thấy vậy.

Tuy là Thái t.ử cao quý, giờ Thẩm Kính qua đời, hắn là vua của Nhân tộc, quyền lực và tiền bạc đều có đủ nhưng cũng chỉ có thế mà thôi.

Người ta kính trọng hắn, tôn sùng hắn nhưng không ai yêu thương hắn.

Thế sự khó lường.

Vân Niệm thở dài tiếc nuối, thu hồi ánh mắt đi về phía Vọng Nguyệt Đài.

Lúc đó Vọng Nguyệt Đài bị Vân Niệm c.h.é.m sập, mật thất bên dưới Vọng Nguyệt Đài lại bị nổ tung khi Tô Doanh cứu Tạ Khanh Lễ, nơi này giờ chỉ còn là một đống đổ nát, m.á.u rắn lẫn m.á.u người trên mặt đất vẫn chưa được dọn sạch.

Người mặc áo bào xanh lam bịt mũi nhíu mày, tóc đen nửa b.úi nửa xõa, mày mắt thanh tú dịu dàng.

Giọng điệu thanh đạm của Ôn Quan Trần hiếm khi lộ ra vẻ ghét bỏ: “Bẩn quá.”

Khóe mắt Phù Đàm Chân Nhân giật giật: “Sợ làm hỏng dấu vết gì đó nên chưa dọn dẹp, chỉ đợi đệ đến thôi, đệ chịu khó chút đi.”

Ôn Quan Trần bỏ tay xuống, khóe mắt liếc thấy Vân Niệm đang đi tới.

Chỉ nhìn một cái, hắn hơi nhướng mày: “Ồ, mấy ngày không gặp sao gầy đi nhiều thế, tên nhóc Giang Chiêu không cho ngươi ăn cơm à?”

Vân Niệm nén ý định cãi lại, cười nói: “Đệ t.ử bị Thiên Cương Vạn Cổ Trận dọa cho không dám ăn cơm, chỉ đợi Tiểu sư thúc đến báo thù cho con thôi.”

Nàng chỉ vào ngọn núi phía sau Vọng Nguyệt Đài: “Mắt trận Thiên Cương Vạn Cổ Trận ở từ đường sau núi còn chỗ này...”

Vân Niệm chỉ xuống đất: “Dưới này có một cái Vạn Châu Quá, lúc đó tên đội mũ trùm đầu đã trốn thoát từ đây.”

Ôn Quan Trần rũ mắt nhìn xuống đất, cười khẩy một tiếng rồi nói:

“Thiên Cương Vạn Cổ Trận ngươi không nhận ra, Vạn Châu Quá ngươi cũng không nhận ra, ta chẳng phải đã dạy ngươi cách bố trí trận pháp dịch chuyển này rồi sao, năm năm qua ngươi học cái gì thế hả?”

Trận pháp dịch chuyển thực chất là mở ra một không gian khác, nói cách khác, nơi họ đang đứng có hai không gian, không gian kia vô hình vô sắc nhưng thực sự tồn tại.

Chỉ cần mở trận pháp, không gian kia sẽ hiện ra, có thể đi đến ngàn dặm.

Vân Niệm lầm bầm: “Lúc đó con cũng thấy là lạ nhưng không cảm nhận được d.a.o động linh lực nên không để ý lắm...”

Lúc nàng và Tạ Khanh Lễ đưa Hoàng hậu và Từ Tòng Tiêu vào mật thất dưới Vọng Nguyệt Đài, Vân Niệm quả thực cảm thấy có gì đó không đúng như bước vào vực thẳm, sống lưng lạnh toát.

Nhưng lúc đó Tạ Khanh Lễ cũng không phát hiện ra gì, nàng đành phải yên tâm.

Ôn Quan Trần nghe vậy tức cười: “Thế thì ngươi giỏi thật.”

Vân Niệm rụt người ra sau lưng Phù Đàm Chân Nhân.

Phù Đàm Chân Nhân hỏi: “Có nhìn ra được gì không?”

Ôn Quan Trần nói:

“Vạn Châu Quá cần dùng Vô Vọng Bàn, Tòng Tiêu ra nông nỗi này chắc cũng có nguyên nhân từ đó, nhìn dấu vết trận pháp bị vỡ này... Lúc đó hắn chắc chắn bị thương nặng, không kịp dùng Vô Vọng Bàn mà cưỡng ép xé rách trận pháp, giờ chắc là c.h.ế.t rồi...”

Phù Đàm Chân Nhân phản bác: “Nhưng hắn là Độ Kiếp.”

Vẻ mặt Ôn Quan Trần không đổi: “Độ Kiếp thì sao, không dùng Vô Vọng Bàn cưỡng ép xé rách trận pháp lại còn phải thoát khỏi sự trói buộc của lôi trận, dù là Bùi Lăng cũng c.h.ế.t chắc ở đây.”

Vân Niệm thò đầu ra: “Sư thúc chắc chắn hắn c.h.ế.t rồi sao?”

Ôn Quan Trần gật đầu: “Nhìn mức độ hư hại của trận pháp này thì tám chín phần mười, tất nhiên không loại trừ khả năng hắn có tà thuật gì đó có thể hồi phục trong thời gian ngắn.”

Nói đến đây hắn lại đổi giọng: “Nhưng dù hắn có hồi phục thì chắc chắn cũng không đ.á.n.h lại tiểu sư đệ của ngươi đâu, về mặt tu hành có lẽ đã trở thành phế nhân rồi.”

Trong lòng Vân Niệm vẫn không yên tâm.

Cứ cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, một kẻ có thể dẫn dắt cả một môn phái diệt vong ba đại gia tộc, xoay cả Tu Chân Giới như chong ch.óng, sao có thể thua dễ dàng như vậy?

Ôn Quan Trần: “Thiên Cương Vạn Cổ Trận ở núi sau ta đã xem rồi, ít nhất bố trí mười năm, tức là từ mười năm trước chúng đã lên kế hoạch dụ Tạ Khanh Lễ đến đây, dùng trận pháp này vây khốn hắn.”

Vân Niệm: “Nhưng chẳng phải mọi ghi chép về Thiên Cương Vạn Cổ Trận đã bị Bùi Lăng đốt sạch rồi sao?”