Ôn Quan Trần hỏi ngược lại: “Bất cứ thứ gì chỉ cần tồn tại thì không thể xóa sạch hoàn toàn dấu vết, làm sao ngươi biết không còn sót lại trong cuốn cổ tịch nào đó?”
Hắn đổi chủ đề: “Thiên Cương Vạn Cổ Trận có thể áp chế kiếm trong tay kiếm tu mà theo ta biết, trận pháp phòng thủ của Sài gia tên là Vạn Tương Trận, có thể áp chế đao trong tay đao tu.”
Mọi người đều hiểu ý trong lời nói của Ôn Quan Trần.
“Ý sư thúc là... Vạn Tương Trận có thể là... mô phỏng theo Thiên Cương Vạn Cổ Trận?”
Một cái áp chế kiếm, một cái áp chế đao.
“Ngươi cũng không đến nỗi quá ngốc còn cứu được.”
Ôn Quan Trần điểm trán nàng một cái, tay áo phất lên mang theo mùi hương lạnh lẽo.
Vân Niệm hít hà mấy cái không nhịn được hỏi: “Sư thúc, trước giờ con vẫn muốn hỏi người rốt cuộc dùng hương gì mà thơm thế? Con cũng muốn mua một ít.”
Sao đám đàn ông các người ai cũng thơm thế này.
Ôn Quan Trần lườm nàng một cái.
Phù Đàm Chân Nhân không nhìn nổi nữa: “Chuyện này để sau hẵng nói, xem trận pháp trước đã.”
Ông hỏi Ôn Quan Trần: “Đệ chắc chắn chuyện này là thật chứ? Ta chưa từng nghe nói về trận pháp của Sài gia.”
Ôn Quan Trần gật đầu:
“Ta nghiên cứu trận pháp bao nhiêu năm nay, trên đời này không có trận pháp nào ta không biết. Năm xưa khi Sài gia bố trí Vạn Tương Trận ta đã lén đi nghiên cứu, quả thực có thể áp chế đao trong tay đao tu, nhất là những thanh đao đã khai linh trí.”
“Đao và kiếm tuy chia làm hai phái nhưng mấy ngàn năm trước cũng thuộc cùng một tông, sau thời Bùi Lăng mới tách ra.”
Ôn Quan Trần nói:
“Cho nên Vạn Tương Trận cũng có chút tác dụng áp chế đối với bản mệnh kiếm của ta, ta liền đổi một thanh đao thử xem, kết quả thanh đao đó hoàn toàn không thể cử động.”
Vân Niệm không hiểu: “Nhưng Sài gia luyện đao mà, tại sao lại bố trí trận pháp chuyên khắc chế đao tu... Khoan đã, không đúng.”
Phù Đàm Chân Nhân cũng phản ứng lại.
Ôn Quan Trần nhướng mày nhìn hai người.
Vân Niệm lẩm bẩm:
“Sài gia diệt môn liệu có phải vì Vạn Tương Trận này không? Đây cũng là trận pháp do kẻ đó bố trí, bao gồm cả Bùi gia năm xưa, diệt môn trong vòng ba ngày... liệu có liên quan đến Thiên Cương Vạn Cổ Trận không?”
Một cơn gió thổi qua, mang theo mùi m.á.u tanh.
Ôn Quan Trần vội bịt mũi:
“Cho nên bây giờ các người phải đi điều tra Sài gia, Vạn Tương Trận là do gia chủ đời thứ ba của Sài gia Sài Hành Tri bố trí, chắc hắn biết Thiên Cương Vạn Cổ Trận, mô phỏng theo Thiên Cương Vạn Cổ Trận mà làm, biết đâu Sài Hành Tri chính là kẻ đội mũ trùm đầu kia.”
Vân Niệm: “Nhưng sao hắn có thể sống hơn hai ngàn tuổi được? Chỉ có thời gian ở Sinh T.ử Cảnh là tĩnh...”
Ôn Quan Trần hỏi: “Sao ngươi biết hắn chưa từng đến Sinh T.ử Cảnh?”
Một lời đ.á.n.h thức người trong mộng.
Vân Niệm bỗng ngẩng đầu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đúng rồi, sao nàng biết hắn chưa từng đến Sinh T.ử Cảnh chứ?
Nếu hai ngàn năm qua hắn luôn ở trong Sinh T.ử Cảnh, mãi đến những năm gần đây mới ra ngoài, vậy thì chuyện hắn sống đến bây giờ hoàn toàn có thể giải thích được!
Mắt Vân Niệm sáng lên, hai tay nắm lấy tay Ôn Quan Trần đang bịt mũi lắc lắc: “Cảm ơn sư thúc! Đợi con từ Nam Tứ Thành về sẽ chăm chỉ làm chuột bạch cho sư thúc thử trận pháp!”
Ôn Quan Trần hất mạnh tay nàng ra: “Đừng kéo tay ta, chỗ này hôi quá, mũi của ta!”
Biết Ôn Quan Trần mắc bệnh sạch sẽ, Vân Niệm vội buông tay cười hề hề nhìn hắn, cúi người hành đại lễ lần nữa:
“Đa tạ sư thúc đã khai sáng! Mấy ngày nữa chúng con sẽ đến Nam Tứ Thành điều tra Sài Hành Tri và con rùa yêu ngàn năm kia.”
“Sư phụ con về trước đây! Con đi chuẩn bị độ lôi kiếp Hóa Thần, chuẩn bị xong mấy ngày nữa chúng con sẽ đi Nam Tứ Thành!”
Nàng xách váy định quay người rời đi, lời nói của Ôn Quan Trần đã khai thông cho nàng, nàng có thể bắt đầu từ Sài Hành Tri và Sinh T.ử Cảnh.
Phù Đàm Chân Nhân vội kéo nàng lại: “Con định đi Nam Tứ Thành thật à? Ở đó còn chưa biết có gì nguy hiểm, có đi thì cũng là sư phụ đi, các con không được đi.”
Vân Niệm giữ tay ông lại, trước ánh mắt ngỡ ngàng của Phù Đàm Chân Nhân, nàng bỗng nhào tới ôm chầm lấy ông.
Nàng ôm rất c.h.ặ.t, áp mặt vào n.g.ự.c Phù Đàm Chân Nhân khẽ nói: “Sư phụ, đây là chuyện chúng con phải đối mặt, người còn phải chăm sóc Đại sư huynh, huynh ấy khổ sở mười lăm năm mới về được nhà.”
Phù Đàm Chân Nhân không nói gì.
Nàng ngẩng đầu cười hì hì: “Con cái lớn rồi thì để chúng tự bay đi, sư đệ là Độ Kiếp mà, chúng con chắc chắn sẽ không sao đâu.”
Nhân lúc Phù Đàm Chân Nhân ngẩn người, Vân Niệm nhanh tay giật nhẹ chùm râu của ông.
Trước khi Phù Đàm Chân Nhân nổi giận lôi đình, nàng đã co giò chạy biến: “Sư phụ, râu của người đừng tỉa lung tung, người tự làm không đẹp đâu, đợi con về tỉa cho!”
Phù Đàm Chân Nhân trừng mắt thổi râu, vuốt vuốt chùm râu của mình.
Ông tức giận nói: “Đệ không phải thích bắt nó đi thử trận pháp sao, cho đệ đấy, ta không cần nữa.”
Ôn Quan Trần xua tay lia lịa: “Thôi xin kiếu, ta không thích nhận đồ đệ, có Tô Doanh là đủ rồi, hơn nữa nhìn tình hình hiện tại, nếu huynh cho ta con bé này thì tên nhóc họ Tạ kia huynh cũng không giữ được đâu.”
Phù Đàm Chân Nhân đỏ mặt: “Thế không được, ta đường đường là Đại Thừa lại có đồ đệ Độ Kiếp, chuyện này ta có thể khoe cả đời, ai thèm cho đệ chứ.”
Hai người nói qua nói lại trêu chọc nhau nhưng khi nhìn theo bóng dáng người rời đi phía xa, vẻ mặt ai nấy đều trầm trọng, sự thoải mái ban nãy như chưa từng tồn tại.
Vẻ mặt Ôn Quan Trần cũng mất đi vẻ thoải mái, giữa đôi lông mày thanh thoát hiện lên sự lo lắng:
“Huynh thực sự yên tâm để chúng đi à? Nam Tứ Thành nhiều năm trước vì dịch bệnh mà trở thành t.ử thành, giờ chỉ còn mỗi con Huyền Quy kia, người cẩn trọng như Tòng Tiêu còn gặp nạn ở đó, đám trẻ này mới chân ướt chân ráo bước vào giang hồ.”
“Hơn nữa còn có Sinh T.ử Cảnh, chỉ dựa vào mấy đứa nhóc này, nếu vào Sinh T.ử Cảnh thật chưa chắc đã sống sót trở ra mà Phù Sát Môn kia... hiện tại chúng ta hoàn toàn không có chút manh mối nào.”
Đã triệu tập các đại tông môn dùng hết nhân lực có thể nhưng vẫn không tìm được manh mối gì như thể môn phái này được bịa đặt ra từ hư không vậy.
Bóng dáng Vân Niệm đã đi rất xa.
Phù Đàm thu hồi ánh mắt, quay người nhìn Vọng Nguyệt Đài đã thành đống đổ nát phía sau.
Máu rắn trên mặt đất đã khô, tường đổ vách xiêu, mặt đất sụp đổ từng mảng chứng tỏ trận chiến trước đó khốc liệt đến mức nào.
“Ta tin chúng.” Ông lặp lại lần nữa: “Ta tin chúng có thể bình an trở về.”
Phù Đàm Chân Nhân lẩm bẩm: “Sư đệ, có lẽ đám trẻ này là những người duy nhất có thể cứu thế gian này.”
Ôn Quan Trần khẽ thở dài: “Ta và huynh cũng nên lui về hậu phương rồi để người trẻ tự xông pha.”