Tiểu Sư Đệ Hắc Liên Hoa Tâm Cơ Hai Mặt

Chương 91:





“Hơn nữa, Bệ hạ không biết phát điên cái gì mà ba ngày nữa đòi tổ chức yến tiệc Lưu Hoa. Vào thời điểm nhạy cảm này, lỡ Khối Lỗi Sư thừa cơ gây rối làm hại Bệ hạ, chúng ta đều phải gánh trách nhiệm, muội lo muốn c.h.ế.t đây này.”

Nàng chống cằm, vẻ mặt sầu não không giống giả vờ chút nào.

Tô Doanh cũng thở dài theo: “Hơn nữa, chúng ta vẫn chưa biết trận pháp ở Cầm Khê Sơn Trang là gì, ngay cả ta cũng không nhận ra.”

Vân Niệm phụ họa: “Một khi trận pháp này khởi động, chúng ta đều tiêu đời hết.”

Tô Doanh quay sang hỏi thiếu niên nãy giờ vẫn im lặng: “Tạ sư đệ thì sao, đệ cũng không nhận ra sát trận dưới lòng đất Cầm Khê Sơn Trang à?”

Thiếu niên đang uống trà bỗng ngước mắt lên, đôi đồng t.ử đen láy nhìn sang.

Hắn cũng cười: “Sao đệ biết được, đến sư tỷ còn không nhận ra mà.”

Lời này nói vô cùng thành khẩn như thể hắn thực sự không biết gì cả.

Tô Doanh thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ liếc nhìn hai người, định hỏi thêm gì đó: “Sư đệ, đệ...”

“Tô sư tỷ.” Tạ Khanh Lễ thu lại nụ cười: “Giang sư huynh đến rồi.”

Lời hắn vừa dứt, tiếng gõ cửa vang lên: “A Doanh, muội có ở đây không?”

Tạ Khanh Lễ nói: “Tô sư tỷ, muộn rồi, đừng để Giang sư huynh lo lắng, tỷ về với huynh ấy đi. Ta và sư tỷ cũng sắp nghỉ ngơi rồi, mai còn phải đi bảo vệ Hoàng đế nữa.”

Tô Doanh chưa kịp đáp lời, Giang Chiêu đã đẩy cửa bước vào.

Thấy Tô Doanh đang ngồi trong phòng, hắn vội vã bước tới, khoác chiếc áo choàng trên tay lên người nàng: “Muội ra ngoài sao không nói với ta một tiếng? Vừa rồi ta đi tuần tra về không thấy muội trong phòng, hồn vía lên mây hết cả rồi.”

Hắn buộc dây áo choàng cho Tô Doanh, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.

Vân Niệm lại giở giọng trêu chọc như mọi khi: “Sư huynh của muội đúng là không rời sư tỷ nửa bước, Tô sư tỷ, đừng để huynh ấy lo lắng nữa, mau về với huynh ấy đi.”

Tô Doanh đứng dậy, bất đắc dĩ nói: “Vậy hôm nay ta không làm phiền nữa, hai người nghỉ ngơi sớm đi.”

“Được.”

Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ đồng thanh đáp.

Đợi bóng dáng Tô Doanh và Giang Chiêu khuất hẳn sau Lưu Quang T gian hàng, Vân Niệm đóng cửa phòng lại, nụ cười trên môi vụt tắt.

Nàng rảo bước đến bên cạnh Tạ Khanh Lễ đang ung dung uống trà, hạ giọng hỏi: “Có phải đệ đã nhìn ra từ sớm rồi không?”

Thiếu niên nhướng mi: “Sư tỷ, đừng vội.”

“Sao ta có thể không vội được chứ.”

Vân Niệm cảm thấy hắn quá bình tĩnh, phong thái ung dung như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.

Nhưng nàng chẳng biết gì cả, cảm giác bản thân như con cờ trong bàn cờ, trơ mắt nhìn mình lún sâu vào mà không thể thoát ra thật sự rất khó chịu.

“Chúng ta đến đây bốn người, khi về cũng không được thiếu một ai. Dù là đệ, Tô sư tỷ hay Giang sư huynh, mọi người đều rất quan trọng với ta, đệ bảo ta làm sao không vội cho được?”

Tạ Khanh Lễ nắm lấy bàn tay buông thõng của nàng.

Thiếu niên chỉ dùng chút lực đã kéo nàng ngồi xuống ghế: “Sư tỷ, tin đệ.”

Hắn rũ mắt, vẻ mặt dịu dàng.

Không giống vẻ giả tạo khi đối mặt với Tô Doanh ban nãy, đối với nàng, hắn luôn dịu dàng như nước.

“Chúng ta sẽ không sao đâu, đệ sẽ đưa mọi người trở về, đừng lo lắng được không?”

Thiếu niên siết c.h.ặ.t t.a.y nàng.

Lòng bàn tay hắn to lớn, bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của nàng.

Vân Niệm không giãy giụa, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt thâm trầm.

Tạ Khanh Lễ không né tránh, nhìn thẳng vào mắt nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tạ Khanh Lễ, rốt cuộc đệ biết những gì?”

Tạ Khanh Lễ vẫn không phản ứng, khóe mắt còn vương ý cười.

Vân Niệm giơ tay lên: “Hoàng đế tặng ta chiếc vòng ngọc này chắc chắn có dụng ý khác nhưng đệ lại bảo ta đeo nó. Ta biết đệ sẽ không hại ta nhưng ta càng muốn biết, rốt cuộc đệ đang giấu ta toan tính điều gì?”

Nụ cười trên môi Tạ Khanh Lễ tắt ngấm từ lúc nào không hay.

Hai người đều im lặng, nhìn vào mắt nhau, một cuộc đối đầu vô hình bùng nổ.

Rõ ràng buổi chiều còn thân mật như vậy, giờ mới qua vài canh giờ, dường như đã rơi xuống điểm đóng băng.

Hai bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy nhau, Tạ Khanh Lễ không buông ra.

Hắn không nói gì, Vân Niệm tưởng hắn sẽ không nói nữa.

Nàng cười tự giễu, bỗng nghe thấy Tạ Khanh Lễ nói: “Trong vòng ngọc có trận pháp.”

“... Cái gì?”

Tạ Khanh Lễ nói: “Trong vòng ngọc có trận pháp nhưng đệ đã phá vỡ nó rồi, trận pháp đó đã tan thành tro bụi, giờ nó chỉ là một chiếc vòng ngọc bình thường thôi.”

“Đệ cũng biết trong vòng ngọc có hơi thở của Hoàng hậu, bà ấy không có ác ý với tỷ, dường như muốn giúp chúng ta.”

Vân Niệm:

“... Ý đệ là Hoàng đế đã bố trí trận pháp trong vòng ngọc? Trận pháp này muốn hại ta nhưng đệ đã phá vỡ nó. Đệ bảo ta đeo chiếc vòng này là vì cảm nhận được hơi thở của Hoàng hậu bên trong, đệ biết bà ấy muốn giúp chúng ta?”

“Đúng vậy.”

Vân Niệm không rảnh quan tâm tại sao hắn không nói cho nàng biết chuyện Hoàng hậu.

Sự chú ý của nàng dồn hết vào chuyện khác.

Tạ Khanh Lễ nói hắn đã phá vỡ trận pháp, chắc là vào đêm hắn đến đưa Long Phượng Khấu, hắn cầm chiếc vòng ngọc này, chắc là lúc đó hắn đã lén phá vỡ nó.

Vân Niệm đột nhiên cao giọng: “Tạ Khanh Lễ, không tìm mắt trận mà cưỡng ép dùng linh lực phá trận, đệ sẽ phải chịu phản phệ gấp đôi đấy!”

Thảo nào mấy ngày nay hắn cứ động một tí là người lạnh toát, kinh mạch ngày càng tệ hơn.

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y thiếu niên, truyền linh lực vào kinh mạch hắn.

Khó khăn vô cùng, tắc nghẽn, đóng băng, linh lực của nàng di chuyển rất khó khăn.

Kinh mạch của hắn tệ hơn lúc trước khi đến Cầm Khê Sơn Trang rất nhiều.

Kinh mạch nghịch lưu đau đớn vô cùng, rốt cuộc hắn đã phải chịu đựng nỗi đau lớn đến mức nào để giả vờ như không có chuyện gì, vẫn luôn ở bên cạnh nàng.

Vân Niệm giận không chỗ phát tiết, lần này không phải giả vờ nữa mà là giận thật sự.

Nàng cẩn thận dùng linh lực làm tan băng sương tắc nghẽn trong kinh mạch hắn, thiếu niên lặng lẽ nhìn nàng.

Nàng rũ mắt, hàng mi dài rung động, ánh nến lung linh trong phòng chiếu lên mặt nàng, kéo dài bóng mi như chiếc quạt nhỏ che phủ mi mắt.

Nàng nhíu mày, rõ ràng là đang tức giận.

Giận hắn không quan tâm đến sức khỏe, giận hắn giấu giếm nàng.

Tạ Khanh Lễ ngay từ đầu không nói cho nàng biết chính là vì biết nàng sẽ giận cũng sẽ đau lòng cho hắn.

Sư tỷ của hắn rất quan tâm đến sức khỏe của hắn, người Đạp Tuyết Phong ai cũng bao che cho người nhà, nàng không nỡ nhìn Giang Chiêu gặp nguy hiểm, lo lắng cho an nguy của Tô Doanh cũng không muốn thấy hắn vì nàng mà bị thương.

Trái tim nàng rất mềm yếu, chứa đựng rất nhiều người.

Tạ Khanh Lễ nắm lấy tay nàng, ghé sát người ôm lấy nàng.

Hành động bất ngờ của hắn khiến Vân Niệm không kịp phản ứng, theo bản năng đẩy hắn ra: “Đệ làm cái gì thế, ta còn đang chữa thương cho đệ mà!”

Cằm thiếu niên tựa lên vai nàng, hai tay hờ hững ôm lấy eo nàng.

“Sư tỷ, cảm ơn tỷ, nhưng vô dụng thôi.”