Khối Lỗi Sư thích nhất là lột da người, luyện con rối.
[Hắn luyện được cả con rối giống hệt người thật thì làm cái mặt nạ cho người c.h.ế.t dễ như ăn kẹo.]
Chỉ cần tìm một người có dáng người giống Quý phi là được.
Người dưới lớp mặt nạ sắc mặt tái nhợt, dung mạo bình thường, không biết là kẻ đáng thương nào bị dùng làm vật thế thân cho Quý phi.
Tạ Khanh Lễ vứt chiếc mặt nạ trong tay xuống: “Quả nhiên là giả.”
Vân Niệm: “Đệ biết bà ta là giả à?”
Thiếu niên gật đầu lơ đễnh: “Ừm.”
“Phát hiện từ bao giờ?”
“Vừa nãy.”
Vân Niệm: “...”
Được rồi.
Tạ Khanh Lễ nhìn vào trong quan tài băng: “Bên dưới này có cái gì đó.”
Vân Niệm nhướng mày.
Nàng cúi người bế người phụ nữ trong quan tài ra, đặt ở một góc để lộ toàn bộ đáy quan tài băng.
Tạ Khanh Lễ hất cằm ra hiệu cho nàng nhìn: “Sư tỷ xem đi, nhìn ra được gì không?”
Nàng dựa vào thành quan tài ghé sát mặt vào xem kỹ mặt băng, mặt băng trong suốt phản chiếu khuôn mặt nàng, ánh sáng phản xạ làm nàng hoa cả mắt.
Vân Niệm nhìn rất lâu, ngẩng đầu lên với vẻ đáng thương: “Cái gì chứ, có thấy gì đâu?”
Tạ Khanh Lễ gõ gõ lên mặt băng: “Sư tỷ nhìn kỹ lại xem.”
Vân Niệm kiễng chân, nửa người nhoài vào trong quan tài băng, mặt gần như dán sát vào mặt băng.
Nàng cố mở to mắt, cố gắng tìm ra chút manh mối.
Tạ Khanh Lễ thấy nàng kiễng chân, sợ nàng ngã vào trong nên cẩn thận nắm lấy đai lưng của nàng.
“Sư tỷ cứ từ từ xem, không vội.”
Vân Niệm nhìn hồi lâu, nheo mắt lại, cuối cùng cũng nhận ra chút bất thường.
Nàng không quay đầu lại, đưa tay ra sau vẫy vẫy: “Cho ta một viên dạ minh châu.”
Một viên dạ minh châu được đặt vào lòng bàn tay nàng.
Vân Niệm cầm viên dạ minh châu cẩn thận soi lên mặt băng.
Quả nhiên, nàng đoán đúng rồi.
Đáy quan tài băng này có hoa văn chìm, chạy tứ tung, dưới ánh sáng mờ ảo của dạ minh châu hiện lên rõ mồn một.
Giống như bàn cờ.
Nàng lại vẫy tay: “Ông chủ, cho thêm chút nữa đi.”
Tạ Khanh Lễ lấy hết dạ minh châu trong túi Càn Khôn ra.
Vân Niệm xếp thành một vòng tròn.
Đường nét hoa văn trên mặt băng hiện lên rõ ràng.
Những đường kẻ đan xen tạo thành bàn cờ, thi thoảng có vài điểm sáng chính là quân cờ.
Điểm sáng trắng tượng trưng cho quân trắng, điểm sáng mờ tượng trưng cho quân đen.
Cuối cùng nàng cũng hiểu, đây là Thập Ngũ Kỳ Trận.
Các điểm trận đều do quân cờ tạo thành, có mười lăm mắt trận, vị trí thay đổi liên tục theo cách sắp xếp quân cờ, phụ thuộc vào thế cờ chung.
Vân Niệm không biết chơi cờ, Ôn Quan Trần lúc cải tiến Thập Ngũ Kỳ Trận đã lôi Giang Chiêu đi thử nghiệm. Thập Ngũ Kỳ Trận qua tay Ôn Quan Trần trực tiếp biến từ trận pháp phòng thủ thành sát trận.
Hắn biến mỗi quân cờ thành một mắt sát trận, chỉ cần đi sai một bước, cả sát trận sẽ được kích hoạt.
Trận pháp trong quan tài băng chỉ là Thập Ngũ Kỳ Trận thông thường, dùng để phòng thủ.
Nhưng Vân Niệm không hiểu bàn cờ này lắm, nàng chỉ biết chơi cờ cá ngựa thôi.
“Sư đệ...”
Nàng kéo dài giọng.
Yết hầu Tạ Khanh Lễ khẽ động, giọng nói càng thêm dịu dàng: “Sư tỷ cần đệ giúp?”
“Cần, rất cần là đằng khác.”
Nàng loay hoay đứng dậy khỏi quan tài băng, Tạ Khanh Lễ đỡ lấy khuỷu tay giúp nàng một tay.
Vân Niệm đứng thẳng lưng như chim cút nhỏ: “Ta không biết chơi cờ vây, ta chỉ biết chơi cờ cá ngựa với tỷ phú thôi.”
Tạ Khanh Lễ không hiểu cờ cá ngựa với tỷ phú mà nàng nói là gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thiếu nữ ngẩng đầu, đôi mắt sáng trong veo.
Tạ Khanh Lễ thầm cười trong lòng.
“Sư đệ?”
“Được rồi.”
Hắn xoa đầu nàng.
Vân Niệm ôm đầu né tránh: “Tạ Khanh Lễ, tóc ta rối hết rồi!”
Tạ Khanh Lễ vẻ mặt nghiêm túc: “Sư tỷ thế nào cũng đẹp.”
Cơn giận của Vân Niệm tan biến trong tích tắc, ngượng ngùng vuốt lại tóc, lẩm bẩm gì đó chắc là đang mắng thầm hắn.
Tạ Khanh Lễ cười khẽ thu hồi tầm mắt, cúi người tựa vào thành quan tài, đầu ngón tay lướt trên mặt băng.
Mặt băng làm nổi bật đầu ngón tay trắng ngần của thiếu niên, móng tay cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ đẹp mắt.
Vân Niệm ghé đầu vào xem động tác của hắn.
Tạ Khanh Lễ nói: “Bàn cờ này là Thập Ngũ Kỳ Trận, những quân cờ chúng ta nhìn thấy là điểm trận, bàn cờ này là cờ thế, chỉ cần...”
Đầu ngón tay lướt trên mặt băng, sờ soạng khắp bàn cờ.
“Tìm được mắt trận.”
Bàn tay đang di chuyển dừng lại.
Đầu ngón tay ấn xuống một điểm.
Linh lực của Tạ Khanh Lễ tụ lại thành quả cầu nhỏ, lập tức đập vỡ một lỗ nhỏ trên bàn cờ.
Vân Niệm cứ thế nhìn hắn tìm ra vị trí từng quân cờ, phá vỡ chúng, liên tiếp tìm ra mười lăm chỗ.
Cho đến khi mặt băng lỗ chỗ những vết lõm.
Hắn thu tay về, kéo Vân Niệm lùi lại nhanh ch.óng.
Những cái hố nhỏ do Tạ Khanh Lễ tạo ra bùng phát ánh sáng ch.ói lòa, uy áp ngập trời quét ngang lại bị hắn khéo léo chặn lại.
Toàn bộ mặt băng vỡ vụn, nứt toác, sụp đổ.
Trận pháp bị phá quá nhanh, khi Vân Niệm hoàn hồn, hắn nhẹ nhàng nói: “Xong rồi.”
Vân Niệm bước ra từ sau lưng Tạ Khanh Lễ, rón rén đến bên cạnh quan tài băng.
“Đây là... địa đạo...”
Sau khi mặt băng sụp đổ, bên dưới quan tài băng lộ ra một đường hầm.
Tối om sâu hun hút, quỷ dị vô cùng, dẫn đến một nơi không xác định.
Bên dưới này có một đường hầm!
Vân Niệm nhìn đường hầm, bên dưới tối quá không nhìn thấy gì cả.
Nàng hỏi: “Đệ biết đường hầm này dài bao nhiêu không?”
Tạ Khanh Lễ: “Biết đâu xuyên qua cả Cầm Khê Sơn Trang cũng nên.”
Vân Niệm siết c.h.ặ.t t.a.y, Cầm Khê Sơn Trang chiếm một phần ba diện tích Nhạn Bình Xuyên, chỉ đi bộ thôi cũng mất ba bốn ngày.
Ngoại trừ trận pháp phòng thủ của Tam Tông Lục Phái Thập Tứ Cung, rất ít người chịu chi mạnh tay bố trí trận pháp phạm vi lớn như vậy.
Phải là trận pháp sư cỡ nào mới làm được, duy trì trận pháp tốn bao nhiêu linh thạch chứ.
Vân Niệm cảm thán: “Đúng là kẻ ăn không hết người lần chẳng ra.”
Huyền Miểu Kiếm Tông tuy là đệ nhất tông môn thiên hạ nhưng ai cũng biết kiếm tu nghèo rớt mồng tơi.
Riêng việc duy trì trận pháp phòng thủ của Huyền Miểu Kiếm Tông mỗi năm đã ngốn mất một phần ba ngân khố tông môn rồi.
Tạ Khanh Lễ hỏi: “Sư tỷ, bên dưới không biết có gì, dám xuống không?”
Vân Niệm cười hì hì: “Đệ dám thì ta dám, ta đã nói sẽ bảo vệ đệ mà.”
Tạ Khanh Lễ co ngón tay lại cũng cười: “Vậy lát nữa nhờ sư tỷ bảo vệ đệ nhé, đệ sợ lắm.”
Vân Niệm vỗ vai hắn: “Cứ giao cho sư tỷ.”
Nàng nhảy xuống trước, giơ dạ minh châu đi vào đường hầm, bóng dáng mảnh mai dần bị bóng tối nuốt chửng.
Tạ Khanh Lễ cũng nhảy vào trong quan tài băng nhưng trước khi bước vào đường hầm thì dừng lại.
Hắn quay đầu nhìn lại phía sau.
Cửa hầm băng đã đóng lại, trong bóng tối dường như có thứ gì đó đang ẩn nấp.
Đường hầm chật hẹp chạy dọc ngang, Vân Niệm đi theo Tạ Khanh Lễ không biết bao lâu rồi, chỉ thấy đôi chân không còn là của mình nữa.
Tạ Khanh Lễ cầm dạ minh châu, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt hắn.