Không thể phủ nhận mưu hành kế bẩn của Cố Hàn hiệu quả thật, chỉ là tiến độ trơn chu đến mức ảo ma.
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới, nghĩ đến Cố Hàn, tự nhiên thấy cái không khí im lìm một tháng nay giữa hai đứa sượng chân quá.
Tôi quyết định ỉm luôn chuyện lấy lại được tiền không thèm báo cáo, tôi hí hửng nhắn tin khoe khoang với bạn thân.
[Hạ Tình, bổn cô nương đòi lại được cả gốc lẫn lãi rồi.]
Hạ Tình trả lời tin nhắn với tốc độ ánh sáng: [Xịn xò thế, tối nay lên đồ đi quẩy ăn mừng không? Khoa mình có tổ chức buổi giao lưu xã giao với mấy anh cơ bắp khoa thể d.ụ.c ở kỹ thuật viên đấy. Cậu kén cá chọn canh không ăn ông anh họ tớ thì ra ngoài đó tia trai thử xem sao.]
Tôi chống cằm suy nghĩ vài giây.
[Cố Hàn có mặt ở đó không?]
[ Nghĩ sao vậy? Anh ấy vung tiền mở hẳn một văn phòng luật riêng to đùng làm boss rồi bù đầu vào hồ sơ vụ án thời gian ngủ còn không có lấy đâu đi giao lưu.]
Nghe lời khẳng định chắc nịch đó tôi mới mạnh dạng gật đầu.
[Ok chốt kèo lát tớ qua.]
Khi tôi xúng xính váy áo đẩy cửa bước vào phòng VIP của quán kỹ thuật viên Linh Lan, ánh đèn neon nhấp nháy ch.ói lóa, ghế sofa gần như đã lấp kín người.
Hạ Tình đứng say bét nhè góc trong vẫy tay gọi Tinh Ngữ: "Bên này tớ xí chỗ VIP cho cậu rồi."
Tôi luồn lách qua đám đông ngồi xuống, vừa định cầm miếng dưa hấu thì nhận ra nhân vật ngồi ngồi bên phải mình lại là cái tên Chu Cảnh Trạch.
Ủa ổng cũng mò mặt tới đây hóng hớt à?
Linh tính mách bảo sắp có điểm không lành, Chu Cảnh Trạch vừa liếc thấy tôi, mắt sáng như đèn pha, sáp lại thân thiết như anh em ruột.
''Ồ ồ, học muội cũng đam mê mấy trò giao lưu tìm hoa này à? Cố Hàn ở nhà có biết em đi mấy cái này không?''
Nụ cười nham nhở của hắn làm tôi ngứa ngáy tay chân.
Nếu không phải đang trốn đông người, tôi thể sẽ vác vỏ chai rượu phang cho hắn một trận.
May mà Hạ Tình ra tay trượng nghĩa trước, dáng một cú đ.ấ.m thù lù vào bắp tay hắn.
''Chu Cảnh Trạch cái miệng anh tém tém lại để anh họ biết anh dám cà khịa báu vật của anh ấy, anh ấy cạo đầu anh.''
Chu Cảnh Trạch ôm tay giả vờ rú lên đau đớn, mặt càng hớn hở.
''Ôi sợ quá cơ, sợ rớt cả tim mà. Yên tâm, Cố Hàn bảo đêm nay ổng ôm đống hồ sơ cắm rễ ở văn phòng rồi, không mò tới đây đâu.''
Nói rồi, tên báo thủ lại nhích lại gần tôi, nháy mắt thả thính.
''Học muội, hay là em suy nghĩ chuyển đối tượng sang anh đi nhan sắc anh cũng thuộc hàng top đấy, đâu có kém cạnh gì.''
Đào góc tường công khai thế này luôn, anh em chí cốt của Cố Hàn toàn phường bá đạo vậy sao?
Biết thừa hắn trêu chọc, tôi vẫn nghiêm túc vuốt tóc, đáp trả sắc lạnh.
''Xin lỗi anh, gu của em là mấy anh tổng tài trưởng thành trầm ổn, không phải trẻ trâu.''
''Hảo hán, hảo hán, em đọc luôn số chứng minh thư của Cố Hàn cho nhanh đi.''
Chu Cảnh Trạch ôm tim làm bộ diễn nét tổn thương sâu sắc, cái mùi chua rách của tình yêu tà thẳng vào mặt.
''Thôi chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý t.ử.''
Tôi đang hớp ngụm nước lọc, nghe câu trúc phúc hổ báo đó liền sặc tung tóe, khụ khụ mấy tiếng.
''Chu Cảnh Trạch, dạo này gan cậu to bằng trời rồi nhỉ?''
Một giọng nói trầm thấp lạnh lẽo mang theo sác khí áp bức vang lên.
Tôi theo phản xạ giật mình quay ngoắt đầu lại, cái người mà Hạ Tình thế thốt là bận bù đầu không có thời gian lại lù lù xuất hiện như một vị thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cố Hàn diện nguyên cây vest đen cắt may tinh tế, vạt áo còn hơi nhăn, có vẻ vừa từ công ty phi thẳng tới đây.
Anh cao lớn, rũ mắt nhìn tôi, đôi tay tôi luống cuống bấu c.h.ặ.t mép ghế sofa, ánh mắt chạm nhau, tôi ngượng ngùng không biết giấu mặt đi đâu.
Đây là lần đầu tiên hai đứa chạm mặt kể từ cái hôm anh tỏ tình ở bệnh viện.
Ngay giây tiếp theo, tôi thấy bàn tay thon dài của anh vươn ra, lao thẳng về phía mặt tôi.
Tưởng anh định dùng bạo lực gia đình xử tội tôi đi bar, tôi nhắm tịt mắt cam chịu, chờ đợi mãi không thấy đau, chỉ thấy một luồng hơi ấm áp chạm vào má.
Ngón tay anh nhẹ nhàng véo một cái, cực kỳ cương chiều.
Mặt tôi đỏ rực, ''Sao? Sao anh lại tới đây?''
Tôi lắp bắp, lưỡi xoắn vào nhau, anh chậm rãi thu tay về, thần thái thong dong, nhàn nhã đút tay túi quần.
''Ở công ty rảnh rỗi nên rảnh rỗi sinh nông nổi, qua đây xem có gì vui không.''
Hạ Tình vừa khẳng định anh bận đến mức thở không ra hơi, biết thừa là anh đang lươn lẹo, nhưng tôi cũng không dại gì bóc mẽ nam thần.
Cố Hàn quét ánh mắt hình viên đạn sang tên kỳ đà ngáng đường Chu Cảnh Trạch,''Xích mông qua góc kia ngồi, chuyện cậu chọc ghẹo bạn gái tôi, nể tình anh em tôi tạm thời không tính sổ.''
Chu Cảnh Trạch lập tức xẹp lép như bong bóng xì hơi, mặt mếu máo.
''Ủa anh Hàn, chẳng phải cậu hùng hồn tuyên bố không thèm tới mấy trốn xô bồ này sao?''
''Luật sư có quyền đổi ý vào phút ch.ót, ý kiến gì không?''
Ánh mắt Cố Hàn sắc lẹm dọa Chu Cảnh Trạch ba chân bốn cẳng chuồn thẳng sang ghế đối diện.
''Đại ca bớt giận, tiểu đệ nào dám ý kiến.''
Màn xuất hiện chấn động của học bá Cố Hàn thu hút sự chú ý của nguyên cái phòng kỹ thuật viên.
Thấy nhân vật thần thoại bước ra đời thực, mấy em gái bên khoa thể d.ụ.c mắt sáng như sao, xôn xao sáp lại, ''Ôi đàn anh Cố Hàn cũng tham gia kìa.''
''Anh thực tập ở tòa án nào rồi ạ?''
Thấy các bóng hồng nhiệt tình vây quanh, tôi vềnh tai hóng hớt xem anh xử lý thế nào.
Cố Hàn lười biếng làm mặt lạnh không đáp.
Vua chúa tể bầu không khí Chu Cảnh Trạch lại ngoi lên giải vây.
''Thực tập, thực tỏi gì tầm này người ta vung tiền mở luôn cái văn phòng luật trà bá thăng cấp làm boss rồi mấy em.''
''Oa ngầu quá.''
Chu Cảnh Trạch được đà bốc phét.
''Đúng rồi đó, sau này lỡ mấy em có dính dáng đến kiện tụng ly hôn chia tài sản gì cứ đến thẳng văn phòng Minh Đỉnh gặp boss Cố.''
Hội chị em ríu rít nói cười náo nhiệt.
Tôi ngồi bẹp một góc chìm nghỉm không chen nổi một câu.
Cô bạn Hạ Tình Huyết cùi trỏ vào eo tôi, cảnh cáo, "Trần Tinh Ngữ, cậu cứ ngồi chơi ra đó, không sợ mấy hồ ly tinh kia cũng ăn mất anh họ tớ à?"
Tôi chép miệng cứng cỏi đáp, "Có gì mà phải sợ? Của mình thì là của mình."
Lời tôi vừa bay ra khỏi miệng, vô tình lọt thẳng vào tay Cố Hàn.
Anh quay đầu lại, khóe môi nhếch lên một đường cong hoàn mỹ, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy tôi. ''Ừm, yên tâm, có vác xà beng ra cũng không cướp được đâu.''
Má ơi, trái tim thiếu nữ của tôi chính thức bị hạ knock out, cái tên này dạo này đi học khóa thả thính cấp tốc à? Tôi bối rối vô vội ly nước lọc trên bàn rồi tu ừng ực để hạ hỏa.
Uống xong ngẩng lên phát hiện cả phòng kỹ thuật viên đang im phang phắc, mấy chục con mắt trố ra nhìn tôi cứ như sinh vật ngoài hành tinh.