Tôi Được Nam Thần Khoa Luật Cưng Chiều

Chương 8



Trở về ký túc xá, trong đầu tôi như có hàng vạn con ong vo ve lặp đi lặp lại những lời Cố Hàn nói.

 

Hạ Tình đang gác chân lên tường lướt mạng xã hội, thấy bộ dạng hồn siêu phách lạc của tôi, liền nháy mắt cười đầy mờ ám.

 

Tôi cố giữ vẻ mặt bình thản.

 

''Cậu bị trúng gió méo miệng à? Trần Tinh Ngữ, mau khai thật đi, đêm qua đi lăng nhăng ở phương trời nào?''

 

Cô bạn lật người cười gian xảo, ''Thoát ế rồi phải không?''

 

Bị bắt thóp, tôi lúng túng bốc phét: ''Thoát ế cái đầu cậu, đêm qua bố tớ bị viêm dạ dày cấp cứu, tớ phải túc trực bóp chân cho ông già cả đêm.''

 

''Văn vở với bà à, Trần Tinh Ngữ diễn giờ tệ.''

 

Hạ Tình bật dậy như lò xo, chọi thẳng cái điện thoại vào n.g.ự.c tôi nói: ''Cậu với ông anh họ quý hóa của tớ lăn lộn đến bước nào rồi? Mới quen nhau có bao lâu đâu mà tiến triển thần tốc thế?''

 

Sao Hạ Tình lại nắm thót được? Tôi liếc mắt nhìn màn hình điện thoại, suýt nữa thì thổ huyết tại chỗ.

 

Cái tên Cố Hàn Gian Xảo nhân lúc tôi mệt mỏi ngủ gục ở mép giường bệnh đã lén chụp một tấm ảnh tôi gối đầu lên đùi anh ta đang lên vòng bạn bè.

 

Dù mặt tôi bị mái tóc che khuất nhưng cánh tay thì không, trên cổ tay trái tôi đeo chiếc vòng bạc họa tiết hoa nhí mà Hạ Tình tặng dịp sinh nhật.

 

Xong phim, chuyến này có nhảy xuống sông Hoàng Hà tắm ngàn lần cũng không có sửa hết vết nhơ.

 

Tôi cực kỳ nghi ngờ hai anh em nhà này đang bắt tay nhau gài bẫy tôi.

 

Hết đường chối cãi, tôi đành trải lòng tường thuật cặn kẽ mọi chuyện từ A đến Z.

 

Nghe xong câu chuyện, mồm Hạ Tình há hốc nhét vừa quả trứng đà điểu.

 

''Anh họ tớ bình thường thanh tâm quả d.ụ.c, thế mà đứng trước mặt cậu lại vứt hết liêm sỉ như thế. Mà này não cậu làm bằng bã đậu à? Sao lại đi nhận nhầm bà chị họ chanh chua Lâm Giao thành bạn gái cũ của anh ấy?''

 

''Tớ biết đâu được, ai bảo hai người đó đứng cạnh nhau cái không khí nó cứ mờ ám sao ấy, tớ cứ tưởng họ là người yêu cũ cãi nhau cơ.''

 

Tôi ấm ức cãi lại.

 

Hạ Tình tỏ vẻ thấu hiểu sự đời, vỗ vỗ vai tôi đồng cảm, ''Bảo sao quan hệ của chị Giao và anh Hàn như nước với lửa ấy, ngày xưa điểm thi đại học của anh tớ đỗ thủ khoa khoa vật lý trường Z nhưng chị Giao và thím tớ đã lén lút sửa nguyện vọng ép anh ấy học luật.''

 

''Sửa nguyện vọng đại học của Cố Hàn, sao lại làm cái trò cẩu huyết đó?''

 

''Chú tớ tức là bố của anh Hàn là nhà nghiên cứu vật lý vì quá đam mê công việc mà đột t.ử trong phòng thí nghiệm, cú sốc đó khiến thím tớ hóa điên, nhất quyết cấm cản anh ấy dính dáng đến vật lý.''

 

Lời Hạ Tình kể như tảng đá tảng ném vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng tôi, một cảm giác chua xót trào dâng.

 

''Bất công quá, một thiên tài đam mê khoa học lại bị bẻ lái cuộc đời một cách tàn nhẫn như vậy.''

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhưng một nửa trong tôi lại len lỏi niềm ích kỷ nhỏ nhoi, may mắn thay vì sự ép buộc đó mà anh đã chọn đại học A để chúng tôi có cơ hội gặp nhau.

 

''Đã học năm tư rồi mà không khí gia đình anh vẫn nghẹt thở như vậy. Anh họ tớ ngoài mặt thì mạnh mẽ vô tình chứ nội tâm tổn thương lắm.''

 

Hạ Tinh chớp mắt rưng rưng nắm lấy tay tôi.

 

''Tinh ngữ, cậu vớt được cục vàng rồi, nhớ yêu thương bù đắp cho anh ấy nhé.''

 

Tôi hừ mũi bỏ qua, nhưng trong lòng bắt đầu dạo rực tính chuyện nhắn tin hỏi thăm Cố Hàn, sau 7749 lần gõ rồi lại xóa, cuối cùng tôi hèn nhát chọn cách im lặng.

 

Ai ngờ suốt 30 ngày đó anh như bốc hơi khỏi Trái Đất, không thèm gửi cho tôi một icon nào. Ngược lại tên l.ừ.a đ.ả.o Vương Đại Bằng lại réo tên tôi ba bốn bận, kịch bản lôi kéo mòn mỏi cả tháng mà hắn vẫn ngâm lại 1000 tệ của tôi.

 

Hình như chỉ số EQ và cảnh giác của Vương Đại Bằng đã tăng level, cực kỳ khó nhằn.

 

Một buổi chiều nọ, tin nhắn WeChat lại nảy lên.

 

[Tiểu Thúy yêu dấu, mẫu hậu ở nhà cứ d.ụ.c dã chuyện trăm năm mãi, bao giờ đôi ta mới được gặp mặt offline đây? Hay là chốt ngày lành tháng tốt đi đăng ký kết hôn luôn cho nóng nhé.]

 

Nhếch mép, tôi vừa vươn vai vừa gõ phím giả vờ sầu t.h.ả.m,

 

[Đại Bằng ơi, số em khổ lắm, em không lo nổi viện phí cho mẹ nữa rồi. Bác sĩ dọa ngày mai đuổi mẹ con em ra gầm cầu mất, mẹ em chưa khỏi thì tâm trí đâu mà nghĩ đến hỉ sự.]

 

Tin nhắn được gửi đi, đầu dây bên kia im bặt như thiền sư.

 

Sai ở bước nào nhỉ? Vò đầu bứt tai một lúc, tôi quyết định tung chiêu cuối thêm dầu vào lửa.

 

[Đại Bằng à, thú thật với anh, dạo này có một ông anh khóa trên đại gia ngày nào cũng bám đuôi theo đuổi em, ngày nào ổng cũng chuyển tiền cho em tiêu vặt, nhưng vì giữ chọn tấm lòng trinh bạch với anh, em đã thẳng thừng từ chối ổng rồi.Nhỡ ông thẹn quá hóa giận tìm giang hồ chặn đường trả thù em thì sao? Tiểu Thúy sợ lắm.]

 

Nhấn nút gửi xong, tôi dùng mình vuốt vuốt cánh tay da gà nổi cục cục, cái nết thảo mai dẹo dọ này thật sự phá vỡ giới hạn đạo đức của tôi rồi.

 

Ting, tài khoản Wechat nhận được chuyển khoản 10.000 tệ.

 

Mí mắt tôi giật điên đảo, phải lấy tay dụi dụi màn hình mấy lần, không hề hoa mắt, tên l.ừ.a đ.ả.o đó thật sự chuyển 10.000 Tệ.

 

Không cần suy nghĩ thêm một giây nào, ngón tay tôi ấn thẳng vào nút nhận tiền, sau đó sòng phẳng chuyển ngược lại cho hắn 901 tệ.

 

Vụ án 299 tệ kinh điển cuối cùng cũng hạ màn rực rỡ, từ giờ phút này, Trần Tiểu Thúy chính thức bay màu tôi không cần phải gồng mình đóng giả nữa.

 

Cảm giác phục thù thành công nó phê chữ ê kéo dài len lỏi khắp từng tế bào.

 

[Bái bai nhé Vương đại bằng ngốc nghếch, bà đây đã chụp lại toàn bộ bằng chứng tố cáo Wechat của anh lên hệ thống rồi cấm đi l.ừ.a đ.ả.o gái lành nữa.]

 

Nhấn gửi xong tôi tặng kèm hắn một combo hủy diệt report, block, xóa bạn bè. 

 

Hoàn hảo.