Tôi không dám ngẩng mặt lên nữa. Thật sự. Chưa bao giờ trong đời tôi làm chuyện nào xấu hổ đến vậy. Đúng như dự đoán, chúng tôi lên top tìm kiếm thật. Chỉ sau một đêm, cặp “An Tâm” gần như quét sạch bảng hot search. Tôi vốn chỉ là một diễn viên tuyến mười tám, Weibo lèo tèo hơn hai trăm nghìn người theo dõi. Kết quả sáng ngủ dậy mở điện thoại ra…hơn hai triệu follower. Tôi ngồi c.h.ế.t lặng trên giường gần nửa phút. Bài đăng bình thường trước đây cùng lắm chỉ có vài chục bình luận. Còn bây giờ, chỉ là một bài repost quảng cáo rất bình thường cũng đã hơn mười nghìn comment. Tôi ôm điện thoại, kích động đến mức gọi ngay cho anh trai. Vừa nghe máy, tôi đã hét lên:
— “Anh thấy chưa? Thấy chưa? Em nổi rồi! Em thật sự nổi rồi!”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây sau đó, giọng anh trai tôi lạnh tanh vang lên:
— “Em đưa WeChat của anh cho Cố Điềm?”
Tôi: “…”
Chuông cảnh báo trong đầu lập tức reo inh ỏi. Tôi nhanh trí đổi chủ đề:
— “Anh từng hứa, nếu em đạt một triệu follower thì sẽ cho em đi trượt tuyết ở dãy Alps mà!”
Anh tôi hỏi lại, giọng đều đều:
— “Hai chuyện đó liên quan gì nhau?”
Tôi hùng hồn đáp:
— “Em muốn đi với chị Cố Điềm. Anh tiện thể đưa tụi em đi luôn.”
Đầu dây bên kia im lặng rồi anh trai tôi lạnh lùng hỏi:
— “Tống Tâm, em thấy mình lớn lắm rồi đúng không?”
Tôi bĩu môi.
— “Em mặc kệ. Anh đã hứa thì phải giữ lời.”
Tôi còn cố tình nhắc lại chuyện cũ:
— “Ngày trước anh không cho em vào giới giải trí, nói cái vòng này quá hỗn loạn. Nhưng đó là cá cược, em tự mình đi đến đây, em thắng rồi.”
Anh tôi không nói thêm câu nào cúp máy luôn. Tôi còn đang ngơ ngác thì chưa đầy ba phút sau Cố Điềm đã lao tới tìm tôi. Vẻ mặt chị ấy vừa vui vừa điên:
— “Anh trai em xóa chị rồi!”
Tôi: “???”
Cố Điềm chống nạnh, cười rực rỡ:
— “Tốt lắm. Không hổ là người đàn ông mà chị đây để ý.”
Tôi thật sự không hiểu nổi. Một nữ thần quốc dân như Cố Điềm rốt cuộc nhìn trúng cái gì ở ông anh cổ hủ nhà tôi vậy? Tôi yếu ớt nhắc:
— “Chị Điềm Điềm… anh trai em khó chiều lắm.”
Chị ấy nháy mắt.
— “Chị biết chứ. Nếu dễ quá thì chị đã không hứng thú.”
…Được rồi. Tôi cạn lời. Cuối cùng, Cố Điềm khoác vai tôi, cười híp mắt:
— “Nào, em gái ngoan, kể chị nghe thêm về tình hình của anh trai em đi.”
Tôi đúng lúc cũng đang đói bụng vì tối chưa ăn gì. Thế là hai chị em quyết định ra sân sau nấu lẩu. Ai ngờ vừa mới bước ra đã chạm mặt Chu Thanh An. Bình luận trực tiếp lập tức hú hét như mở hội.
[oánh nhau đi! oánh nhau đi!!!]
[Ánh mắt Chu Thanh An bây giờ y như đang nói: Mới nãy còn ôm tôi, quay đi đã chạy theo Cố Điềm? Em đúng là đồ vô tình.]
[Cứu tôi, cái vẻ ghen mà vẫn phải giả vờ bình tĩnh này đáng yêu quá trời!!!]
Cố Điềm liếc Chu Thanh An một cái, rất tự nhiên nói:
— “Đã tới rồi thì ngồi xuống ăn cùng đi.”
Chu Thanh An nhướng mày.
— “Cố Điềm.”
Tôi thấy bầu không khí bắt đầu có mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, vội vàng chen vào:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
— “Thầy Chu cũng ăn chung đi ạ! Dù sao nấu nhiều lắm, không ăn hết đâu.”
Anh hừ khẽ một tiếng, bề ngoài vẫn kiêu ngạo như thường:
— “Tôi chỉ ăn một chút thôi. Để lần sau khỏi bị phạt vì bỏ bữa nữa.”
Bình luận cười nghiêng ngả.
[Ôi trời ơi, cái kiểu giận dỗi mà còn cố giữ giá này đáng yêu quá đi mất!!!]
[Nói thẳng ra là anh tới vì Tống Tâm đi! Còn chối nữa là vợ bị cướp thật đấy!!!]
[Chu Thanh An đúng kiểu hot boy cấp ba kiêu ngạo mà dễ dỗi, quá quen luôn rồi!!!]
May mà Cố Điềm là kiểu người EQ cao, nói chuyện lại duyên. Thế nên nồi lẩu ba người cuối cùng vẫn ăn rất… hòa bình, ít nhất là nhìn bề ngoài. Ăn được một lúc, Cố Điềm bất ngờ quay sang hỏi tôi:
— “Em gái, rốt cuộc vì sao em lại muốn vào giới giải trí?”
Tay tôi khựng lại. Theo phản xạ, tôi lén nhìn Chu Thanh An. Vừa chạm mắt anh anh đã rất nhanh dời đi chỗ khác, vẻ mặt bình tĩnh như không. Tôi đành cười gượng:
— “Vì… thích thôi.”
Tôi nói dối. Sự thật là tôi bước chân vào giới này, có một nửa nguyên nhân là vì Chu Thanh An. Nhưng bí mật đó tôi chưa từng nói với ai. Cố Điềm thấy tôi không muốn nói sâu thêm thì cũng không ép. Chị ấy quay sang Chu Thanh An, cười tủm tỉm:
— “Thế còn thầy Chu? Dự định bao giờ kết hôn?”
Tôi suýt sặc nước. Chu Thanh An chậm rãi đặt đũa xuống rồi… nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt anh đen sâu, bình tĩnh đến đáng sợ.
— “Vậy còn em?”
Tim tôi đ/ậ/p thót. Anh hỏi rất chậm, rất rõ:
— “Tống Tâm… em định bao giờ kết hôn?”
Tôi c.h.ế.t lặng. Bình luận trực tiếp điên hoàn toàn.
[Cứu mạng!!! Đây là đang cầu hôn trá hình đúng không?!]
[Tôi đến muộn rồi à? Hai người đang bàn chuyện cưới luôn rồi sao?!]
[Cho tôi một chỗ ở bàn trẻ con với! Tôi không xứng ngồi bàn người lớn!!!]
Tôi há miệng, lắp bắp:
— “Tôi…”
Nhưng anh lại cắt ngang, khóe môi cong lên nhàn nhạt:
— “Không vội. Tùy em.”
Tôi: “……”
Ai chịu nổi cái kiểu này chứ? Cố Điềm ngồi đối diện tặc lưỡi, cười như xem kịch vui:
— “Được lắm. Tôi tự nhiên thành người thừa rồi à?”
Chị ấy chống cằm, nhìn Chu Thanh An đầy hứng thú.
— “Quen biết cậu bao năm, bây giờ mới biết cậu biết theo đuổi người ta đấy.”
Chu Thanh An nhướng mày, thản nhiên đáp:
— “Sự thật thôi.”
Tôi cảm giác nếu còn ngồi thêm một phút nữa mặt mình sẽ bốc cháy tại chỗ. Thế nên tôi lập tức đứng bật dậy:
— “Tôi ăn no rồi! Hai người cứ từ từ nói chuyện nhé, tôi về phòng trước!”
Tôi gần như chạy trốn. Mà ngay lúc tôi vừa đi được vài bước…sau lưng chợt vang lên giọng Chu Thanh An. Rất nhẹ, rất chậm.
“Tôi làm cô ấy sợ rồi sao?”
Tôi bước chân khựng lại, tim đ/ậ/p loạn. Nhưng cuối cùng…tôi vẫn không dám quay đầu. Bởi vì tôi biết rất rõ. Nếu còn nhìn anh thêm một lần nữa… tôi thật sự sẽ không nhịn nổi mất