Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Vị Ảnh Đế Lạnh Lùng

Chương 4



Trong đầu Chu Thanh An, tiếng lòng bắt đầu điên cuồng:

[Này cô gái, em thay lòng đổi dạ nhanh thế à? Tim tôi sắp nổ tung rồi đấy!]

Tôi suýt sặc nước bọt. Không đến mức đó chứ? Một người đóng điện ảnh, một người đóng truyền hình lại còn không cùng giới tính. Rốt cuộc anh đang so đo cái gì vậy trời? Ngay sau đó Chu Thanh An bắt đầu dùng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc nhìn tôi. Dù ngoài mặt không nói gì, nhưng trong lòng thì đã khóc lóc ầm ĩ:

[Tôi cũng có lòng tự trọng đấy nhé. Em không thể dỗ tôi một câu à?]

[Dù chỉ là dỗ cho có lệ thôi cũng được mà!!!]

[Thôi bỏ đi… dù sao tình cảm của tôi cũng đã tan nát rồi.]

Tôi thật sự không nhịn nổi nữa phì một tiếng bật cười. Chu Thanh An lập tức cau mày:

— “Buồn cười lắm sao?”

Tôi vội vàng lắc đầu như trống bỏi:

— “Không không không! Không hề!”

Tôi nào dám tổn thương lòng tự trọng mong manh của ảnh đế chứ. Anh im lặng nhìn tôi nhưng trong đầu lại đang tự soi xét bản thân:

[Cô ấy cười cái gì vậy?]

[Chẳng lẽ mình nghiêm túc quá? Hay là giọng điệu cứng quá?]

[Bao giờ cái đồ ngốc Tống Tâm này mới nhìn xuyên qua gương mặt lạnh lùng của mình… để thấy trái tim mình đang bốc cháy đây?!]

Tôi nhìn sang. Ngoài mặt, anh vẫn ngồi thẳng lưng, mặt không cảm xúc. Ừm, quả thật là…không nhìn ra nổi chút “bốc cháy” nào. Để giữ thể diện cho anh, tôi đành quay sang Cố Điềm, tiếp tục nói:

— “Chị Điềm Điềm, em thật sự thích phim của chị lắm. Em còn ra rạp đi xem luôn đó. Đồ lưu niệm em cũng mua đủ bộ rồi!”

Tôi ngừng một chút, rồi cực kỳ chân thành nói thêm:

— “Em lại còn hướng nội, ít nói, khá nhàm chán nữa…”

Ý là xin hai người đừng có ghép đôi tôi nữa. Tôi chỉ muốn sống.

[Tống Tâm: Xin đừng lo, tôi sẽ giữ im lặng, tuyệt đối không chủ động ghép CP cho hai người.]

[Tống Tâm: Nhưng nếu hai người muốn kéo tôi vào thì… xin phép từ chối lịch sự.]

Cố Điềm bật cười khẽ rồi cô ấy hỏi:

— “Vậy em gái… sở thích của em là gì?”

Tôi toát mồ hôi lạnh. Câu này trước đó Chu Thanh An cũng từng hỏi tôi nhưng còn chưa kịp trả lời thì hết giờ. Tôi vừa định mở miệng Chu Thanh An đã lên tiếng trước:

— “Xem hoạt hình. Chơi game.”

Tôi quay phắt sang anh. Sao anh biết? Không chỉ tôi sửng sốt, khu bình luận cũng nổ tung ngay tại chỗ.

[Khoan đã??? Sao Chu Thanh An lại biết sở thích của Tống Tâm???]

[Không ai tung tin đồn à? Được, để tôi mở màn trước: Chu Thanh An thích Tống Tâm đúng không?]

[Cuối cùng cũng có người nói hộ lòng tôi! Lá cờ CP An Tâm chính thức dựng lên! Từ lúc Tống Tâm xuất hiện, mắt Chu Thanh An gần như không rời khỏi cô ấy luôn!]

Tôi nhìn mà ngẩn người. Mấy người là cư dân mạng hay đặc vụ ngầm thế? Soi bằng kính hiển vi à? Rõ ràng người luôn nhìn tôi… chẳng phải là Cố Điềm sao? Cố Điềm cười nhạt, nhìn Chu Thanh An đầy ẩn ý:

— “Ồ? Thầy Chu cũng hiểu sở thích của giới trẻ ghê nhỉ. Tôi còn tưởng anh là kiểu cán bộ lão thành cơ.”

Chu Thanh An mặt không đổi sắc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

— “Quá khen.”

Nhưng trong lòng thì đã ngửa mặt lên trời tự đắc:

[Cố Điềm, đừng có đấu với tôi.]

[Tôi soi Weibo của cô ấy kỹ như soi dưới kính hiển vi. Cô lấy gì mà tranh?]

Tôi: “…”

Tôi hoàn toàn c.h.ế.t lặng. Dù không nổi tiếng lắm, bài đăng Weibo của tôi thường chỉ có vài trăm bình luận nhưng tôi đúng là rất chăm cập nhật. Meme, chuyện cười, game, mấy thứ linh tinh hot trend…tôi đăng đủ cả. Thỉnh thoảng còn lẻn vào fandom tám chuyện với fan nữa. Ai mà ngờ được…Chu Thanh An lại âm thầm theo dõi tôi từ lâu như vậy? Vậy ra lớp ngụy trang “diễn viên tuyến mười tám mờ nhạt” của tôi không hề hiệu quả chút nào.

Tôi vội vàng chuyển chủ đề:

— “Mọi người ơi, nếu tan làm xong… mọi người thích đi đâu thư giãn nhất?”

Chu Thanh An lập tức ngồi thẳng hơn, như học sinh giỏi gặp đúng câu tủ:

— “Nếu để thư giãn… tôi muốn đi ngắm núi tuyết ở Tân Cương.”

Bên ngoài, anh bình tĩnh vô cùng bên trong thì đang điên cuồng lắc đuôi:

[Khen tôi đi!]

[Nói đi chứ! Chẳng phải em cũng từng bảo muốn đi sao? Mau nói ‘wow, chúng ta thật hợp nhau’ đi!!]

Tôi: “…”

Không. Tôi chỉ cảm thấy đáng sợ thôi. Cố Điềm mỉm cười, quay sang tôi:

— “Đi một mình thì chán lắm. Tống Tâm, em có muốn đi với chị không?”

Ngay lập tức trong đầu Chu Thanh An vang lên tiếng gào thét:

[Cô ta chơi gian!!!]

[Là lỗi của mình! Tại mình quá t.ử tế! Lẽ ra phải chủ động mời trước chứ!]

[Không được… mình phải điều chỉnh chiến lược. Nếu không vợ mình sắp bị người khác cướp mất rồi!]

Tôi vội lấy tay che miệng, cố nhịn cười rồi gật đầu rất nghiêm túc:

— “Được chứ. Nếu sư tỷ Điềm Điềm tới, em nhất định tiếp đón chu đáo.”

Trong đầu Chu Thanh An lập tức vang lên tiếng trái tim tan vỡ:

[Đừng hỏi nữa… hỏi nữa tim tôi nát mất.]

[Tự mãn quả nhiên là nguồn gốc của thất bại.]

[Phải xem lại chiến thuật thôi…]

Vòng tương tác nhanh ch.óng kết thúc. Sau đó là phần bỏ phiếu lẫn nhau. Và điều không ai ngờ nhất đã xảy ra người nhận được nhiều phiếu nhất…lại là tôi.

Tôi: ???

Tổ chương trình: 😏

Khán giả: 🔥🔥🔥

[Khoan đã??? Tôi hiểu vì sao Cố Điềm và Chu Thanh An bầu cho Tống Tâm… nhưng tại sao những người khác cũng bầu cho cô ấy???]

[Tống Tâm là công chúa hoàng thất lưu lạc à? Hay công ty đang cố nâng cô ấy?]

[Không thể nào. Hai đỉnh lưu kia nổi tiếng khó chiều như vậy, không đời nào chịu phối hợp nâng người kiểu này.]