Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Vị Ảnh Đế Lạnh Lùng

Chương 5



Thế là…quyền lựa chọn bữa tối dưới ánh nến rơi vào tay tôi. Dưới ánh mắt chờ mong của cả trường quay tôi đi thẳng về phía Chu Nghiên, người vốn dĩ ban đầu được chương trình sắp xếp để ghép đôi “an toàn” với tôi. Tôi thậm chí còn thấy rõ, Chu Nghiên thở phào một hơi. Chắc cậu ta sợ tôi phát điên lên, chọn một trong hai vị kia thật. Tôi ghé sát lại, thấp giọng nói với cậu ta:

— “Yên tâm. Tôi không phải kiểu người dễ phát rồ. Đã có thỏa thuận thì phải tôn trọng tinh thần thỏa thuận.”

Chu Nghiên nghe xong, suýt nữa cảm động rơi nước mắt. Thế là bữa tối diễn ra khá suôn sẻ. Dù sao đều là diễn viên mà. Mấy biểu cảm e lệ, ngại ngùng, khách sáo…ai mà chẳng diễn được. Nhưng khán giả thì có vẻ không được vui cho lắm.

[Phản đối đường hóa học công nghiệp!!! Tống Tâm với Chu Nghiên nhìn giả trân muốn c.h.ế.t, cứ như hai người xa lạ bị ép ngồi chung bàn vậy.]

[Tôi là học sinh tiểu học, là thành viên tổ sản xuất, yêu cầu trả Tống Tâm về cho Cố Điềm và đuổi Chu Nghiên ra ngoài!!!]

[Không ai ship Chu Nghiên hả? Được, vậy tôi xin nói thẳng: Chu Thanh An! Vợ anh sắp chạy mất rồi! Chu Nghiên, lùi ra!!!]

Tôi nhìn bình luận mà da đầu tê dại. Tổ chương trình này thật sự là đang nuôi cổ bằng cách đổ dầu vào lửa.

Sau bữa tối, mọi người ai về phòng nấy. Tôi vừa mới bước vào phòng…điện thoại đã rung liên tục. Lời mời kết bạn từ Chu Thanh An, lời mời kết bạn từ Cố Điềm, thông báo nhảy lên cùng một lúc. Hai người này đúng là không cho tôi một con đường sống. Tài khoản của Chu Thanh An có nickname rất ngắn gọn, “An.” Anh nhắn thẳng một câu:

【Em rảnh không?】

Cùng lúc đó ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Giọng Cố Điềm truyền vào, lười biếng mà quyến rũ:

— “Bé cưng, mở cửa cho chị.”

Tôi: “???”

Khoảnh khắc đó, tôi thật sự cảm thấy…mình không phải đang tham gia show hẹn hò. Mà là đang đi trên dây giữa hai quả b.o.m hẹn giờ. Tình huống này thật sự quá khó xử. Tôi đành nhắn lại cho Chu Thanh An:

【Chị Điềm Điềm đang tìm em.】

Bên kia ngay lập tức gửi tới một chuỗi dấu hỏi:

【???】

Tiếc là anh ở quá xa tôi không nghe được tiếng lòng của anh. Nhưng chỉ nhìn ba dấu hỏi đó thôi…tôi cũng tưởng tượng ra được vẻ mặt của anh hiện tại. Chắc chắn không đẹp chút nào. Tôi xỏ dép lê, đi ra mở cửa. Cửa vừa hé, Cố Điềm đã bước vào, tiện tay ôm chầm lấy tôi. Giọng cô ấy khẽ khàng, như thở bên tai:

— “Cuối cùng cũng có cơ hội ở riêng với em rồi.”

Tôi giật mình, theo bản năng chỉ tay về phía camera:

— “Máy quay… còn chưa tắt đâu.”

Cố Điềm liếc qua. Sau đó, cô ấy vô cùng bình tĩnh cởi áo khoác ra…trực tiếp phủ lên camera. Màn hình tối đen.

Tôi: ???

Khán giả: !!!!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Ủa??? Sao tối thui rồi??? Tôi là thành viên trả phí mà cũng không được xem à?!]

[Camera: Không ai lên tiếng bảo vệ tôi sao???]

[ADN của ai đang động đậy vậy? Là của tôi!!! (bò dưới đất) (lật người) (thét ch.ói tai)]

[Tổ chương trình! Tôi cho các người thêm một cơ hội! Mau gõ cửa thả hai chị đẹp ra ngoài ngay!!!]

Tôi đứng đờ ra đó còn Cố Điềm thì nhướng mày, mắt sáng rực:

— “Tống Tâm, chị cần em giúp.”

Tôi ngơ ngác:

— “Em chỉ là người vô danh thôi… có gì mà em giúp được chị?”

Cố Điềm ghé sát lại bên tai tôi. Có lẽ vì sợ micro vẫn còn thu âm nên cô ấy nói cực nhỏ. Nghe xong, tôi lập tức dùng hai tay ôm mặt. Tai nóng bừng, mặt cũng đỏ bừng.

— “Hả?! Thật luôn á?”

Cố Điềm nắm lấy tay tôi, vẻ mặt cực kỳ chân thành:

— “Là thật. Em gái à… chị cần em.”

Tôi im lặng vài giây sau đó, vô cùng nghiêm túc siết lại tay cô ấy.

— “Chị yên tâm. Chuyện chung thân đại sự của chị… em lo!”

Cố Điềm nhìn tôi vài giây rồi bật cười. Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến người ta choáng váng.

— “Được.”

Cô ấy rời đi với tâm trạng cực tốt. Trước khi đi còn quay đầu nháy mắt với tôi một cái rồi cô ấy đưa ngón tay lên miệng tạo thành kí hiệu "bí mật" để nhắc nhở tôi giữ kĩ bí mật giùm cô ấy. Còn tôi thì vẫn đứng đơ tại chỗ vì chưa hoàn hồn. Ngoài cửa, vẫn còn vài khách mời đi qua đi lại. Ai nấy dường như đều đang “vô tình” đi dạo ngang qua nhưng thật ra là đang cố gắng để hóng chuyện. Tôi lập tức ngáp dài một cái, diễn sâu hết mức:

— “Ơ, mọi người đi dạo à? Nhưng mà giờ em buồn ngủ quá, em ngủ trước đây. Mai gặp ạ!”

Nói xong tôi rầm một tiếng đóng cửa lại, cắt đứt toàn bộ khả năng bị tra khảo, bảo toàn mạng sống trước đã. Thế nhưng điều tôi không ngờ rằng khi tôi vừa đóng cửa lại thì cũng là lúc ảnh đế vừa đi tới nơi. Mặt anh đen lại vì không đến sớm hơn chút mà lại để cơ hội vuột qua ngay trước mắt. Ngồi trong phòng tôi bỗng nghe được tiếng lòng anh ngắt quãng truyền tới

【Biết vậy... thì không thèm chuẩn bị làm gì rồi...】

【Thay quần áo với vuốt tóc để làm gì cơ chứ... Dù gì cũng đâu có kịp để cho vợ ngắm đâu...】

【Đã vậy lại còn bị cướp tay trên nữa. Lần sau mình sẽ đến thẳng phòng cô ấy nói chuyện luôn chứ không nhắn trước nữa vậy...】

Nghe vậy, tôi chỉ biết che miệng cười vì không ngờ ảnh đế lại có thể đáng yêu đến vậy. Thế nhưng chẳng suy nghĩ được lâu, mắt tôi đã bắt đầu díp lại. Tôi nhanh ch.óng trèo lên giường, trùm kín chăn ngủ để giải tỏa sự căng thẳng cả ngày nay đã phải chịu đựng từ hai con người ngoài mặt một kiểu trong lòng một kiểu này.