Sáng hôm sau, tổ chương trình lại bắt đầu giở trò. Trò chơi hôm nay là nam khách mời trang điểm cho nữ khách mời. Nghe thì đơn giản nhưng luật chơi thì độc địa hơn nhiều. Mỗi người sẽ ẩn danh viết tên người mình muốn ghép đôi. Nếu hai người chọn nhau, họ sẽ thành một cặp. Nếu không trùng khớp thì bốc thăm ngẫu nhiên. Tôi vừa nghe xong đã biết tổ chương trình đang cố tình tạo drama. Khu bình luận lại bắt đầu mở hội:
[Không có giải thưởng! Mọi người đoán xem lần này Tống Tâm sẽ chọn ai?]
[Chắc chắn là Cố Điềm rồi! Tối qua hai người thì thầm bí mật trong phòng đó, ngọt c.h.ế.t mất!]
[Nếu là tôi thì hôm qua đã dỗ Cố Điềm rồi, hôm nay phải cho Chu Thanh An cơ hội chứ! Lá cờ An Tâm phải bay cao!!!]
Nhưng người tôi viết xuống vẫn là Chu Nghiên. Khán giả nhìn thấy lá phiếu, trực tiếp nổ tung.
[Tống Tâm, nếu cô bị b/ắ/t c/ó/c thì chớp mắt hai cái đi!!!]
[Sao vẫn là Chu Nghiên?! Giữa Chu Nghiên với Chu Thanh An, nhắm mắt cũng phải chọn Chu Thanh An chứ!!!]
[Tống Tâm: Trong 100 cân phản nghịch, cô ấy chiếm 99 cân.]
Tôi cũng không muốn đâu. Nhưng tôi có nguyên tắc của tôi. Đã thỏa thuận rồi…thì phải giữ lời. Ai ngờ đến lúc công bố kết quả Chu Nghiên lại chọn một nữ khách mời khác.
Tôi: “…”
Tôi đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ, muốn lao tới túm cổ cậu ta hỏi cho ra lẽ. Cậu đơn phương phá vỡ hiệp ước đúng không? Chu Nghiên thì từ đầu đến cuối không dám nhìn tôi, cả người co rúm như con rùa. Rõ ràng là có tật giật mình. Còn Chu Thanh An ngoài mặt vẫn lạnh nhạt, ung dung nhưng trong đầu thì đang cười đến phát điên:
[Nếu không xử được em, chẳng lẽ tôi còn không xử nổi một người đàn ông à?]
[Chướng ngại vật số một, đã loại bỏ thành công.]
Tôi quay phắt sang anh, không dám tin nổi. Đạo diễn! Anh ấy chơi gian! Chu Thanh An hơi ngẩng cằm, khóe môi còn như có như không cong lên trong lòng thì vô cùng đắc ý:
[Cố Điềm thì từ từ xử lý sau.]
[Người phụ nữ đó hơi phiền thật… nhưng mình có tự tin.]
Tôi: “…”
Anh đúng là lắm mưu nhiều kế thật đấy. Điều đáng sợ nhất là khi bốc thăm ghép ngẫu nhiên tôi lại trúng ngay Chu Thanh An. Tôi lập tức nghi ngờ, chắc chắn tổ chương trình đã động tay động chân. Nhưng anh thì vẫn bình tĩnh bước đến bên cạnh tôi giọng điệu thản nhiên như không:
— “Xem ra… đúng là định mệnh.”
Chỉ có điều tiếng lòng của anh thì hoàn toàn bán đứng anh:
[Aaaaaa cuối cùng cũng thành rồi!!!]
[Trời đất ơi! Khi một người đàn ông thật sự quyết tâm theo đuổi một cô gái… cả thế giới cũng sẽ nhường đường cho anh ta!!!]
Tôi nhìn anh, lại nhìn nụ cười thản nhiên kia trong đầu chỉ còn một câu. Lẽ nào lần này…anh thật sự không nhúng tay?
Chúng tôi chỉ có… mười phút để trang điểm. Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, lưng thẳng tắp như học sinh bị gọi lên bảng. Bạn hỏi tôi có dám cử động không? Không. Hoàn toàn không dám. Bởi vì người đang cầm đồ trang điểm trước mặt tôi là Chu Thanh An. Và nhìn cái cách tay anh run nhè nhẹ…rõ ràng trước giờ anh chưa từng làm chuyện này. Anh cầm cây cọ, khựng lại hai giây, sau đó nghiêm túc hỏi:
— “Phải kẻ lông mày trước đúng không?”
Tôi suýt bật cười, nhưng vẫn cố nhịn, lắc đầu nhắc anh:
— “Không phải… phải oánh nền trước, rồi mới đến lông mày, mắt, cuối cùng mới son môi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Anh gật đầu như học sinh gương mẫu sau đó, đột nhiên cúi xuống nhìn tôi, giọng rất bình tĩnh:
— “Thật ra… em không trang điểm cũng rất xinh.”
Ầm một tiếng, mặt tôi nóng bừng. Tôi cảm giác mấu như dồn hết lên đỉnh đầu. Tôi vội quay mặt sang chỗ khác, tim đ/ậ/p loạn xạ. Chu Thanh An lại hỏi tiếp, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
— “Vậy… anh có thể chạm vào mặt em không?”
Tôi sắp phát điên luôn rồi. Tim đ/ậ/p thình thịch như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Tôi lắp bắp:
— “T… trang điểm thì… không phải phải chạm sao?”
Anh gật đầu, giọng vẫn điềm nhiên như đang bàn công việc:
— “Ừ. Nhưng anh nghĩ vẫn nên hỏi trước.”
…Cứu tôi với. Ai dạy anh dùng cái vẻ mặt lạnh lùng đó để nói ra mấy câu khiến người ta muốn xỉu vậy? Tôi cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể:
— “Được… anh cứ làm đi.”
Bình luận trực tiếp lập tức nổ tung.
[Aaaa tôi c.h.ế.t đây! Tôi tuyên bố từ hôm nay ship cặp An Tâm đến cùng!]
[Cái này không còn là show hẹn hò nữa, đây là phát sóng trực tiếp cảnh yêu đương đó!!!]
[Chu Thanh An, anh mà còn không tán đổ được cô ấy thì tôi xem thường anh luôn!!!]
Tôi hít sâu một hơi, cố tự trấn an bản thân. Nhưng giây tiếp theo…anh bỗng dùng một tay nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên.
— “Nhìn anh.”
Tôi cứng đờ. Khoảng cách giữa hai chúng tôi gần đến mức…tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở của anh phả lên mặt mình. Tôi cũng có thể nhìn thấy từng sợi mi dài trên hàng mi anh. Thật sự… quá gần. Tôi không chịu nổi nữa, chỉ đành nhắm tịt mắt lại. Không nhìn nữa, nhìn thêm hai giây, tôi sợ mình không giữ nổi hình tượng mất. Thế mà ngay lúc đó, bên tai vang lên tiếng cười rất khẽ của anh.
— “Sao không nhìn anh?”
Tôi: “…”
Bình luận nổ tung lần hai.
[Chu Thanh An! Anh đang làm cái gì vậy hả?! Gần như vậy rồi còn không hôn???]
[Tôi l.i.ế.m màn hình đến trầy cả kính rồi đây!!!]
[Xin mọi người bình tĩnh… nhưng thật ra tôi cũng đang phát điên!!!]
Tôi đỏ mặt, lúng túng giải thích:
— “Tôi… tôi đang để anh tán nền cho đều thôi…”
Anh khẽ “ừm” một tiếng.
— “Vậy bây giờ mở mắt được rồi.”Tôi cẩn thận hé mắt ra. Vừa mở mắt lập tức chạm phải ánh nhìn của anh. Xong rồi. Đẹp trai đến mức phạm quy. Tôi lại cuống quýt nhắm mắt lần nữa, suýt nữa thì không giữ nổi lý trí. Lúc anh tỉa lông mày cho tôi, tôi căng thẳng đến mức hai tay bấu c.h.ặ.t mép ghế, tổ chương trình đúng là thiếu đạo đức. Đến lúc tô son, tôi thật sự không chịu nổi nữa, quay đầu sang một bên hít sâu mấy hơi. Mười phút thôi mà sao tôi có cảm giác như đã trôi qua cả một thế kỷ.