Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Vị Ảnh Đế Lạnh Lùng

Chương 7



Chu Thanh An khẽ cười:

— “Căng thẳng vậy à?”

Tôi c.ắ.n môi, lắc đầu. Anh cúi xuống gần hơn, giọng trầm thấp:

— “Ngoan nào, sắp tô son rồi.”

Tôi theo phản xạ mím môi lại. Anh bật cười.

— “Em mím môi như vậy… anh khó tô lắm.”

Nói xong, anh giơ tay, rất tự nhiên mà bóp nhẹ hai bên má tôi. Đầu óc tôi trống rỗng trong nháy mắt. Ngón tay anh đặt ở cằm tôi, rất nhẹ, rất chậm…rồi giúp tôi tô nốt lớp son cuối cùng. Mười phút kết thúc. Chu Thanh An đứng thẳng người dậy, như vừa hoàn thành một nhiệm vụ cấp quốc gia. Anh thở ra một hơi, bề ngoài vẫn lạnh lùng bình tĩnh như thường nhưng trong đầu anh…

[C.h.ế.t tiệt… suýt nữa mình không nhịn được hôn em ấy.]

[Cái môi chu lên đó là muốn lấy mạng mình à?]

[May mà mình tự chủ tốt… suýt chút nữa là nổ tung rồi.]

Tôi lén ngước mắt nhìn anh. Quả nhiên…chóp tai anh đỏ bừng. Tôi lập tức cúi đầu xuống. Xong rồi. Người sắp nổ tung… hình như không chỉ có mình tôi. Mười phút trang điểm đó… còn đáng sợ hơn cả một buổi hẹn hò. Và tôi không hề biết…đêm nay mới chỉ là mở màn. Từ sau “tai nạn trang điểm” buổi sáng tôi gần như không dám ở riêng với Chu Thanh An nữa. Chỉ cần nghĩ đến việc anh dùng tay nâng cằm tôi, còn trong đầu thì gào thét muốn hôn…tim tôi lại đ/ậ/p loạn lên.

Trưa hôm đó, tôi quyết định chạy sang phòng Cố Điềm. Chị ấy đang ngồi chơi game trên sofa. Tôi vừa bước vào, việc đầu tiên là cúi người kiểm tra xem camera trong phòng đã tắt chưa. Bình luận trực tiếp bên ngoài lại bắt đầu hú hét.

[Tống Tâm! Em không biết em cúi người như vậy đáng yêu lắm à?!]

[Này em gái, em đang khoe được ở riêng với nữ thần Cố Điềm của tôi đó hả? Tôi ghen đấy!!!]

[Đừng tắt camera! Có gì mà tụi tôi không được nghe?! Gọi cảnh sát đi!!!]

[Camera: Tôi phản đối bị đối xử bất công. Tôi cần phải được làm công việc của mình. Phản đối!! Phản đối!! Phản đối!!!]

Tôi không chút do dự tắt luôn camera. Cố Điềm vừa chơi game vừa vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh:

— “Lại đây ngồi đi.”

Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, nghiêng đầu tựa vào vai chị ấy.

— “Chị Điềm Điềm…”

Cố Điềm liếc tôi một cái, cười như không cười:

— “Nghe nói hôm nay em suýt ghép CP với Châu Nghiên à?”

Tôi lập tức xua tay.

— “Hủy rồi. Phút cuối anh ta rút lui, bảo sợ bị fan mắng đến c.h.ế.t. Đúng là không đáng mặt đàn ông mà. Lại bỏ em một mình chịu trận như vậy. Đúng là tức c.h.ế.t đi được!!”

Cố Điềm bật cười thành tiếng.

— “Nhưng mà cậu ta cũng biết điều đấy. Ai mà chẳng nhìn ra Chu Thanh An đang để mắt tới em.”

Tôi suýt sặc nước bọt. Nếu không phải tôi đang nghe được tiếng lòng của Chu Thanh An…tôi chắc chắn cũng không ngờ nổi. Ai mà nghĩ được chứ? Bề ngoài là nam thần điện ảnh lạnh lùng, cấm d.ụ.c, cao không với tới nhưng trong đầu lại là kiểu:

[Vợ mình dễ thương quá.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Ai dám tới gần vợ mình?]

[Không sao, sớm muộn gì em ấy cũng là của mình.]

[Mình thật sự rất muốn hôn vợ một cái!!!]

Tôi thật sự rất muốn kể hết cho Cố Điềm nghe nhưng nghĩ lại… chuyện đọc được tiếng lòng người khác mà nói ra thì quá khó giải thích thế nên tôi chỉ vòng vo hỏi:

— “Chị Điềm Điềm… chị vào nghề sớm hơn em. Theo chị thì Chu Thanh An là người thế nào?”

Cố Điềm suy nghĩ vài giây rồi trả lời.

— “Ừm… người cũ trong giới thì đều bảo anh ta rất khó gần. Lúc nào cũng lạnh mặt, ít nói, khá kiêu.”

Kiêu? Tôi im lặng. Trong đầu tự động hiện lên hình ảnh người đàn ông ban ngày vẫn mặt lạnh như băng, nhưng trong đầu lại gào rú như fan cuồng…Đó gọi là kiêu sao? Tôi thấy nó giống si tình cấp độ cuối hơn. Cố Điềm lại tiếp tục nói:

— “Nhưng anh ta chưa từng xào CP, cũng chưa từng có scandal. Điểm này hiếm lắm. Ít ai trong giới có thể làm được như vậy.”

Tôi nhớ lại những lời trong đầu anh.

[Bạn đời thì phải tự giữ lấy.]

[Mấy trò tạo couple với người khác? Nằm mơ.]

Tôi cúi đầu, khóe môi vô thức cong lên. Không phải anh thiếu lãng mạn. Mà là…anh chỉ lãng mạn với đúng một người. Tôi đang mải nghĩ thì Cố Điềm đột nhiên nghiêng người tới gần.

— “Nói thật đi, em rung động rồi đúng không?”

Tôi giật mình, vội phản bác:

— “Làm gì có!”

Cố Điềm “ồ” một tiếng kéo dài, vẻ mặt đầy ẩn ý. Đúng lúc đó, chị ấy bỗng kêu lên:

— “Ơ? Mặt em sao dính cái gì thế này?”

Tôi theo phản xạ sờ má mình. Không biết từ lúc nào…trên mặt tôi lại có một vệt son mờ. Cố Điềm nhìn tôi, tôi nhìn Cố Điềm. Hai giây sau, chị ấy ôm bụng cười nghiêng ngả.

— “Đừng nói với chị… đây là tác phẩm của Chu Thanh An nhé?”

Tôi đỏ bừng mặt, vội vàng che lại.

— “Không phải! Chắc lúc nãy trang điểm bị lem thôi!”

Cố Điềm cười đến mức suýt ngã khỏi sofa. Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn đào hố chui xuống. Không đợi chị ấy trêu thêm, tôi lập tức bật dậy, chạy thẳng về phòng. Mà đúng lúc tôi vừa ra ngoài…bình luận trực tiếp đã nổ tung.

[Nhìn kìa!!! Mặt Tống Tâm có vết son!!! Tôi biết ngay mọi chuyện không đơn giản!!!]

[Cái gì đây cái gì đây? Tôi hết buồn ngủ luôn rồi!!!]

[Không phải chứ? Mới trang điểm có mười phút mà đã để lại dấu vết rồi à?!]

Tôi che kín mặt, chạy một mạch về phòng trong đầu chỉ còn đúng một ý nghĩ, Chu Thanh An… đúng là tai họa. Nhưng tôi còn chưa kịp bình tĩnh lại…thì sáng hôm sau, tổ chương trình đã chuẩn bị một màn còn thiếu đạo đức hơn gấp bội. Bọn họ… muốn g.i.ế.c fan CP thật rồi.