Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Vị Ảnh Đế Lạnh Lùng

Chương 8



Càng về sau, show hẹn hò càng mất kiểm soát. Tổ chương trình không những không tiết chế…Mà còn ngày càng biết cách chơi lớn. Tối hôm đó, đạo diễn cầm micro, cười rất hiền từ và tuyên bố:

— “Hôm nay chúng ta sẽ công bố hai người có thói quen ăn đêm đặc biệt nhất.”

Tôi nghe xong đã thấy bất an. Mười phút sau…Kết quả được công bố. Người ăn nhiều nhất: Tống Tâm. Cảm ơn. Cảm ơn vì đã bêu riếu tôi trước mặt toàn dân. Bình luận cười đến bay màu.

[Tống Tâm: Tôi sẽ báo cảnh sát vì hành vi x.úc p.hạ.m cá nhân này.]

[Nhìn mặt cô ấy kìa! Cười c.h.ế.t tôi mất!!!]

[Ai bảo nửa đêm lén ăn bánh quy với mì ly hả em ơi!!!]

Tôi còn chưa tiêu hóa xong cú sốc. Đạo diễn đã tiếp tục công bố hạng mục bên nam:

— “Người ăn ít nhất…”

Tôi ngẩng đầu. Là…Chu Thanh An. Tổ chương trình bắt đầu nói một tràng đạo lý về “sức khỏe là trên hết”, “không nên ăn quá nhiều cũng không nên bỏ bữa”, “hai người này là ví dụ tiêu cực nên cần chịu phạt”. Tôi nghe xong chỉ muốn cười lạnh. Ai tin nổi chứ, bọn họ rõ ràng chỉ đang tìm cớ để phát đường. Quả nhiên, đạo diễn mỉm cười thần bí:

— “Hình phạt lần này tên là — Đôi Mắt Đại Bàng.”

Nghe tên đã thấy không lành. Và khi luật chơi được công bố…tôi suýt nữa đứng tim. Chu Thanh An phải gập bụng và tôi ngồi giữ chân cho anh.Sau đó đổi lượt, tôi chống đẩy còn Chu Thanh An… nằm phía dưới giám sát.

Tôi: “???”

Xin hỏi đây là hình phạt hay chương trình phát phúc lợi cho fan CP vậy? Bình luận trực tiếp bùng nổ ngay tại chỗ.

[Tôi xin rút lại mọi lời chê tổ chương trình! Các người quá biết chiều fan rồi!!!]

[Đây là nội dung mà người thường được xem miễn phí sao?!]

[Nhà sản xuất, tôi xin lỗi vì từng hiểu lầm các người!!!]

Tôi đỏ mặt đến mức không dám ngẩng đầu. Chu Thanh An nằm xuống trước, còn tôi ngồi xuống, giúp anh giữ chân. Tôi cố tránh ánh mắt anh nhưng anh lại nhìn tôi, khóe môi nhếch nhẹ:

— “Em muốn anh làm bao lâu?”

Tôi sững người.

— “Hả?”

Anh nhướng mày, giọng rất chậm:

— “Chẳng phải chuyện này… anh có thể tự kiểm soát sao?”

Tôi lập tức hiểu ý mặt nóng bừng. Đúng thật… số lần gập bụng hoàn toàn do anh quyết định. Anh làm càng lâu…tôi càng phải ngồi ở tư thế này lâu hơn. Tôi lắp bắp:

— “V… vậy anh tự quyết định đi…”

Bình luận điên luôn.

[Đỏ mặt rồi! Lại đỏ mặt rồi!!!]

[Tống Tâm con gái của mẹ, mạnh dạn lên!!!]

[Chu Thanh An cười thế kia là đã chờ ngày này lâu lắm rồi đúng không?!]

Tôi nắm c.h.ặ.t cổ chân anh, cố ép mình bình tĩnh. Nhưng giây tiếp theo…Chu Thanh An bắt đầu gập bụng. Mỗi một lần nâng người lên khuôn mặt anh lại tiến sát thêm một chút. Lần đầu tôi còn miễn cưỡng giữ được bình tĩnh. Lần thứ hai tôi bắt đầu nghe rõ tiếng tim mình. Lần thứ ba, khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức gần như chạm mũi. Anh dừng lại ngay trước mặt tôi, khóe môi cong lên rất nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi thở dồn dập, đầu óc trống rỗng. Rồi anh chậm rãi hạ xuống, lần sau lại tiến tới. Cứ như vậy, lên, xuống, lại gần, rời ra, lặp đi lặp lại. Tôi cảm giác nhịp tim mình sắp vượt ngưỡng 180. Tai nóng bừng, cả người như bị ném vào lửa. Bình luận lúc này đã hoàn toàn mất kiểm soát.

[Cứ thế này là muốn g.i.ế.c hết ch.ó độc thân đúng không?!]

[Xin chào mọi người, trừ Tống Tâm và Chu Thanh An.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

[Chu Thanh An, anh mà còn không hôn thì tôi sẽ xông vào thay anh!!!]

Năm phút sau, cuối cùng anh mới dừng lại. Trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở nặng hơn bình thường. Tôi gần như bật dậy ngay lập tức, chạy đi lấy nước cho anh. Lúc đưa chai nước qua, đầu ngón tay hai người chạm nhau. Tôi giật mình như bị điện giật, vội rụt tay lại.

— “C… cảm ơn anh đã phối hợp.”

Chu Thanh An nhận nước, nhìn tôi một lúc. Mồ hôi men theo đường quai hàm chảy xuống. Nguy hiểm c.h.ế.t người. Bình luận còn đang gào:

[Năm phút??? Chu Thanh An, anh không muốn nữa sao???]

[Tôi đang ôm bạn cùng phòng hét trong ký túc xá, xong anh bảo hết rồi?!]

[Tổ chương trình nợ chúng tôi một nụ hôn!!!]

Tôi còn chưa kịp thở phào…Đạo diễn đã cười tươi rói:

— “Đến lượt Tống Tâm.”

Cứu mạng. Tôi ghét thể d.ụ.c. Tôi chống đẩy tối đa được mười cái là cùng. Nhưng nếu bây giờ từ chối…thì quá mất mặt. Nếu làm…thì người nằm dưới tôi là Chu Thanh An. Tôi chỉ nghĩ thôi đã muốn xỉu. Tôi yếu ớt thử thương lượng:

— “Đạo diễn… hay là đổi hình phạt khác được không?”

Đạo diễn mỉm cười.

— “Chúng tôi tôn trọng ý kiến khán giả.”

Màn hình lập tức tràn ngập:

[KHÔNG ĐỔI!!!]

[Ai cũng thích xem cái này!!!]

[Tống Tâm, cố lên!!!]

Được lắm. Tất cả mọi người đều là kẻ thù của tôi. Tôi chỉ có thể c.ắ.n răng bước lên. Chu Thanh An nằm xuống rất ngoan. Bề ngoài bình tĩnh như thường nhưng tiếng lòng anh thì gần như muốn nổ tung.

[Hạnh phúc đến bất ngờ vậy sao?]

[Không sao, không sao, bình tĩnh.]

[Sớm muộn gì em ấy cũng là vợ mình… bình tĩnh.]

Tôi nghe mà mặt càng đỏ hơn. Tôi không dám nhìn mặt anh nữa chỉ đành nhắm mắt lại, dựa hoàn toàn vào ý chí mà chống xuống. Một cái, hai cái, ba cái. Bình luận phát điên.

[Tống Tâm! Mở mắt ra đi! Dưới người em là Chu Thanh An đó!!!]

[Tôi chính thức nhập hội fan CP An Tâm!!!]

[Chu Thanh An, ôm eo cô ấy đi!!! Anh còn chờ gì nữa!!!]

Tôi cố được đến cái thứ mười…cuối cùng hoàn toàn hết sức. Ngay lúc cánh tay mềm nhũn, cả người sắp đổ xuống một bàn tay mạnh mẽ lập tức giữ lấy eo tôi. Chu Thanh An đỡ tôi dậy rất vững. Anh nghiêng đầu, giọng thấp xuống:

— “Em ổn không?”

Tôi xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu chỉ có thể gật gật đầu. Anh lại nhìn tôi, khẽ nhíu mày:

— “Mặt em đỏ lắm.”

Tôi không phải vì mệt mà là vì ngại đó!!! Anh còn nghiêm túc nói tiếp:

— “Anh đi lấy nước cho em.”