Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 309



 

Lâm Vĩnh Nguyên thong thả nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống rồi nhìn Dư Tiểu Ngư hỏi: “Hạn liên thảo, cháu đã từng nghe qua chưa?”

 

Dư Tiểu Ngư nhẩm tính ba chữ kia trong đầu. Hạn liên thảo (cỏ mực), dĩ nhiên là cô từng thấy nó trong các đơn t.h.u.ố.c rồi. Thế nhưng có một điểm kỳ lạ, vừa rồi Phạm Minh bảo bố anh ta mỗi ngày chỉ tỉnh táo được vỏn vẹn hai tiếng đồng hồ, thời gian còn lại đều chìm trong hôn mê. Mà công dụng chủ yếu của hạn liên thảo là liên quan đến các chứng bệnh về thận. Cô liếc nhìn Phạm Minh với ánh mắt hoài nghi. Tên kia ngoài mặt vẫn giữ nụ cười điềm nhiên, nhưng trong lòng lại thầm giật mình, cái liếc mắt vừa rồi của Dư Tiểu Ngư mang đầy ẩn ý.

 

Cô im lặng hồi lâu không lên tiếng. Biểu hiện này trong mắt Lâm Vĩnh Nguyên không thể nghi ngờ chính là không biết bắt lời từ đâu. Ông bất đắc dĩ nhìn ông Bạch, thở dài không thành tiếng.

 

Ông Bạch đương nhiên hiểu ánh mắt của ông Lâm, nhưng ông vẫn không chịu từ bỏ: “Tiểu Ngư, hạn liên thảo ấy, cháu nghĩ kỹ xem đã từng nghe ai nhắc tới chưa. Nó còn có tên gọi khác là kim lăng thảo, hay liên t.ử thảo đấy! Cháu cố nhớ lại xem.”

 

Dư Tiểu Ngư khẽ “vâng” một tiếng: “Cháu có nghe qua. Chỉ là, mọi người chắc chắn vị t.h.u.ố.c đang thiếu là loại này sao?”

 

Lâm Vĩnh Nguyên và ông Bạch nhanh ch.óng đưa mắt nhìn nhau, không nhịn được mà đồng thanh hỏi: “Cháu nói vậy là có ý gì?”

 

Dư Tiểu Ngư cười nhạt: “Hạn liên thảo có tác dụng điều trị chứng xuất huyết nội và m.á.u bầm trong cơ thể. Thường thì khi bị xuất huyết trong hoặc xuất huyết não, người ta sẽ nhớ ngay đến vị t.h.u.ố.c này. Hạn liên thảo kết hợp với đan sâm cho hiệu quả chữa trị rất tốt. Nhưng mà, hẳn là mọi người đã cho bệnh nhân dùng thử viên Thanh Ứ rồi, hiệu quả mang lại không khả quan nên chứng tỏ nguyên nhân không phải do m.á.u bầm tụ trong người. Vậy thì chỉ còn lại một công dụng khác của hạn liên thảo, đó là trị các bệnh về thận!”

 

Nói đến đây, cô đưa mắt nhìn Phạm Minh, khóe môi điểm một nụ cười: “Vừa nãy lúc đồng chí đây dẫn đường vào, có nói người bệnh một ngày chỉ tỉnh táo được hai tiếng, thời gian còn lại đều hôn mê. Tôi chỉ đang lấy làm lạ, rốt cuộc là căn bệnh gì mà lại sinh ra tình trạng như vậy thôi!”

 

Dứt lời, cô thản nhiên nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

 

Lâm Vĩnh Nguyên dùng ánh mắt đầy quái lạ nhìn sang ông Bạch. Ông Bạch nhướng mày, không chút lưu tình lườm lại ông bạn già. Người do ông đích thân dẫn tới làm sao có thể là hạng giang hồ vườn được! Vậy mà mấy người này còn định giở trò thử thử thách thách sau lưng, thật là nực cười. Một cô gái trẻ măng đã có thể vực dậy thanh danh của xưởng Bạch Hoa Đường, lại còn nghiên cứu ra bao nhiêu thứ t.h.u.ố.c hay cứu người, ngay từ đầu bọn họ vốn dĩ không nên dùng cái thái độ bề trên đó để đối đãi với cô mới đúng, thật tình!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông Bạch đương nhiên cũng nghe ra sự bất mãn ẩn trong lời nói của Dư Tiểu Ngư.

 

Còn Phạm Minh, gương mặt anh ta chỉ thoáng sững sờ trong vài giây ngắn ngủi rồi lại lập tức khôi phục nụ cười quen thuộc. Anh ta nhìn Dư Tiểu Ngư, cười hỏi: “Vậy xin hỏi đồng chí Tiểu Dư có thể tìm được hạn liên thảo không?”

 

“Loại cực phẩm nhé!”

 

Dư Tiểu Ngư nhận thấy cả ba cặp mắt đều đổ dồn về phía mình, nhưng cô chẳng hề bị nao núng, giọng điệu vẫn rất tự nhiên: “Chuyện này sao tôi có thể nói chắc chắn được. Cho dù tôi có nhận lời giúp mọi người đi tìm thử, thì tôi cũng không dám nắm chắc một trăm phần trăm. Chắc hẳn mọi người cũng không muốn tôi bây giờ hứa hẹn cho hay, để mọi người dồn hết mọi hy vọng vào tôi, rồi đến cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không, chẳng tìm thấy gì cả! Tôi chỉ là một người dân bình thường, gánh không nổi trách nhiệm lớn nhường này đâu.”

 

Phạm Minh nghe ra sự lạnh nhạt trong lời lẽ của Dư Tiểu Ngư. Quả thật là do anh ta sai trước, đã không nói thật ngay từ đầu. Bố anh ta làm gì có chuyện tỉnh táo được hai tiếng mỗi ngày. Do sự giày vò tàn khốc của bệnh tật, Phạm Minh gần như phải thường xuyên tiêm t.h.u.ố.c an thần cho ông. Chỉ có trong giấc ngủ say, ông mới thoát khỏi những cơn đau đớn. Những lúc khác, phải dựa vào t.h.u.ố.c tê khi tinh thần ông cụ khá hơn một chút, anh ta mới có thể trò chuyện với bố được dăm ba câu.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Bố anh ta là công thần của quốc gia, dẫu có nhắm mắt xuôi tay cũng phải ra đi trong vinh quang. Sao có thể cứ để ông chịu đựng sự hành hạ của bệnh tật rồi ra đi tức tưởi như vậy được, như thế thật quá bất công!

 

Có điều, anh ta không ngờ Dư Tiểu Ngư lại tinh ý đến mức nhận ra ngay cả việc họ đã từng thử dùng viên Thanh Ứ.

 

Anh ta điềm nhiên cầm ấm lên, định rót trà cho Dư Tiểu Ngư.

 

Dư Tiểu Ngư vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt, nhìn anh ta rót nước vào chén. Phạm Minh nâng chén trà của mình lên, hướng về phía Dư Tiểu Ngư như một lời mời: “Chuyện ban nãy là lỗi của tôi, mong đồng chí Tiểu Dư đại nhân đại lượng, bỏ qua cho sự thất lễ này!”