“Trẫm chỉ nói một câu, vậy mà nàng có từng ấy đạo lý, từng ấy lời chờ sẵn để đáp trẫm.”
“Bệ hạ không đến, tự nhiên không cần nghe thần thiếp giảng đạo lý. Thần thiếp còn phải đa tạ Lan phi đã khiến Bệ hạ đích thân tới.”
Ta ngẩng mắt nhìn thẳng vào hắn, không né tránh.
Triệu Diệp im lặng rất lâu, rồi nói:
“Nàng to gan hơn trưởng tỷ của nàng.”
“Tiểu di t.ử xưa nay vốn không sợ tỷ phu.”
Ta buông một tiếng cảm thán.
Triệu Diệp khựng lại.
Khóe mắt hắn bỗng đỏ lên.
Hắn xoay người rời đi, bước chân vội vã, lộ rõ vài phần chật vật.
Ta gọi với theo.
“Tỷ phu!”
“Chuyện gì?”
Hắn không quay đầu, giọng vẫn bình ổn, nhưng ta nghe ra trong đó có chút chua xót.
“Tam hoàng t.ử bọn họ đã lớn, cần phụ hoàng dạy dỗ. Thần thiếp muốn sau này thường xuyên dẫn họ đến gặp người. Một là bồi dưỡng tình phụ t.ử, hai là để họ có thêm vài phần khí thế nam nhi. Không biết khi nào thì người thuận tiện?”
“Ngày mai, sau giờ ngọ.”
Hắn như chạy trốn.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, rồi quay người, khẽ cười lạnh.
Điều hắn không muốn nhắc đến, ta sẽ khiến hắn nhớ mãi.
Điều hắn không dám đối diện, ta sẽ bắt hắn nhìn thấy thường xuyên.
Nỗi đau của hắn, chính là niềm vui của ta trong hậu cung.
…
Ngày hôm sau thỉnh an.
Lan phi không đến.
Nhưng sai người truyền lời, nói tối qua thị tẩm, thân thể không khỏe.
Ta lập tức dẫn theo thái y đích thân đến thăm.
Lan phi nhìn thấy ta, cũng thoáng thất thần.
Hôm qua ta không trang điểm, chỉ mặc thường phục.
Hôm nay ta trang dung tinh xảo, ăn vận trang trọng, giống trưởng tỷ thuở trẻ.
Ánh mắt nàng lập tức sắc bén.
Có lẽ nàng đã nhận ra sự ngu xuẩn của mình.
Trưởng tỷ là điều Triệu Diệp đã quen thuộc, còn ta là thứ hắn chưa từng có được, thậm chí vì gương mặt tương tự này, nỗi áy náy hắn dành cho trưởng tỷ có thể sẽ bù đắp lên ta.
Nàng không nên để Triệu Diệp gặp ta quá nhiều.
Thái y bắt mạch xong, cười nói:
“Chúc mừng nương nương, đã có long tự.”
Lan phi mỉm cười, trong mắt có vài phần đắc ý.
“Nhờ phúc của Hoàng hậu nương nương. Hôm qua người còn hỏi chuyện con cái, hôm nay thần thiếp đã có thai. Xem ra nương nương đúng là Quan Âm tống t.ử.”
“Vậy sao ngươi còn không lạy ta một cái?”
Ta nhìn nàng, ánh mắt nghiêm túc.
Lan phi sững lại, rồi c.ắ.n môi, ánh mắt đầy hận ý.
Ta mỉm cười thản nhiên.
“Nói thật, cái t.h.a.i của ngươi đến đúng lúc. Hậu cung đã lâu chưa được ân sủng, nay vừa hay có thể luân phiên thị tẩm. Lan phi, ngươi cứ an tâm dưỡng thai, không cần lo cho Bệ hạ. Bản cung sẽ thay ngươi chăm sóc người thật tốt.”
Lan phi tức giận, giọng cao v.út.
“Tống Minh Đường! Bệ hạ đã hứa với ta, tuyệt đối không chạm đến nữ nhân nào khác ngoài ta.”
“Ngươi cứ sắp xếp đi. Nếu hắn đến ngủ với người khác, coi như ta thua.”
“Lý Lan Y ta hoặc là không cần, nếu cần thì phải là nam nhân tốt nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta cười rạng rỡ.
“Phải không? Năm đó Bệ hạ cũng từng hứa với tỷ tỷ ta bạc đầu giai lão, vĩnh viễn không phụ nàng.”
“Một nam nhân có thể thất hứa một lần, thì sẽ có lần thứ hai.”
“Nếu ngươi không tin, chiều nay cứ sai người đến mời Bệ hạ, xem có thể mời được người về cung ngươi hay không.”
“Nếu ngươi mời được, ta sẽ không sắp xếp ai thị tẩm cho Bệ hạ nữa.”
“Nếu ngươi thua, ngươi phải đến trước bài vị tỷ tỷ ta, quỳ xuống nhận lỗi.”
“… Ha ha… Ngươi cũng có thể đi cáo trạng với Bệ hạ rằng ta ức h.i.ế.p ngươi. Ta rất sẵn lòng để Bệ hạ lại đến trách mắng ta.”
Ta nhìn nàng một cái đầy thâm ý, rồi quay người rời đi, dáng vẻ kiêu ngạo.
Ánh mắt Lan phi dõi theo ta, như muốn xuyên thấu.
…
Ta triệu kiến toàn bộ mẫu phi của các hoàng t.ử công chúa cùng cung nhân của họ.
Mỗi người đều được ban thưởng ít nhiều.
Ta còn chuẩn bị cho từng đứa trẻ một vòng tay bảy màu cầu bình an, tự tay đeo cho chúng.
Mọi người không hiểu ý ta, chỉ cho rằng ta thi ân lập uy, cung kính tạ ơn.
Ngón tay ta lần lượt chạm vào da thịt họ.
Trong đầu hiện lên từng hình ảnh.
Có kẻ là người Lan phi cài vào các cung.
Có kẻ là nội ứng của quan viên tiền triều.
Có kẻ ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, bắt nạt hoàng t.ử công chúa không được sủng ái.
Có kẻ cấu kết trong ngoài, lén bán vật cấm trong cung.
Sau khi họ rời đi, ta lập tức ghi chép lại, rồi từng việc một cho người âm thầm điều tra.
Chỉ trong thời gian ngắn, hậu cung đã rúng động.
Mọi người không hiểu vì sao mới chớp mắt đã có bao nhiêu người bị khống chế, bao nhiêu chuyện bị phanh phui.
Xử lý xong, ta lập tức dẫn các hoàng t.ử công chúa đến gặp Triệu Diệp.
Đến trước điện Cần Chính, ta khẽ dặn Thập Tam Công chúa:
“Nhớ lời mẫu hậu dạy.”
Nàng khẽ gật đầu, lặng lẽ bóp nhẹ cổ tay ta.
Ta không nhịn được mỉm cười.
Con bé rất thông minh.
Vào trong, ta nghiêm túc dâng lên Triệu Diệp một xấp giấy dày, ghi chép những việc ta điều tra được.
Tóm lại, hoàng cung như cái sàng, chỗ nào cũng có lỗ hổng.
Triệu Diệp kinh ngạc, không dám tin nhìn ta.
“Làm sao nàng biết những việc này?”
Ta không thể nói mình có dị thuật.
Ta khẽ đáp:
“Thần thiếp lén đến tẩm cung của trưởng tỷ, phát hiện những thứ này trong điện của nàng. Nghĩ rằng nàng đã sớm muốn nói, chỉ là chưa có cơ hội.”
Trên mặt Triệu Diệp thoáng hiện vẻ khó xử.
Hắn hẳn đã nhớ ra.
Hai năm hắn thiên vị Lan phi, trưởng tỷ rất khó gặp hắn.
Cho dù gặp, cũng chỉ là để hắn vì Lan phi mà trách mắng trưởng tỷ.
Hắn chê nàng ghen tuông, nhỏ nhen.
Ngay trước mặt mọi người quở trách nàng, khiến uy nghi của Hoàng hậu mất sạch.
Hai người liên tiếp xung đột, không thể bình tâm nói chuyện.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Trưởng tỷ mất quyền lực và uy thế, muốn trừng trị gian tà cũng khó như lên trời.
Triệu Diệp nổi giận.