"Chu tổng... Chu tổng minh xét! Việc này hoàn toàn do con mụ điên Tư Niệm tự làm! Tôi không hề biết gì về đoạn mã độc này! Xin ngài... xin ngài làm chứng cho tôi!" Trần Kiến Nhân hèn hạ gào khóc, rũ bỏ mọi quan hệ với người đàn bà mà gã vừa ân ái mặn nồng mấy tiếng trước.
"Câm miệng." Chu Hoành Nghĩa lạnh nhạt buông hai chữ. Vệ sĩ của anh ngay lập tức bước tới, dùng mũi giày da bóng lộn đạp thẳng vào n.g.ự.c Trần Kiến Nhân, ép gã nằm rạp xuống đất như một con ch.ó c.h.ế.t.
00:03... 00:02... 00:01...
Các cổ đông nhắm tịt mắt lại. Tư Niệm trừng lớn đôi mắt hằn tia m.á.u, chờ đợi khoảnh khắc màn hình nổ tung và thông báo xóa dữ liệu hiện lên. Bà ta muốn nhìn thấy Mộ Tiểu Tiểu gục ngã, muốn thấy đứa con gái kiêu ngạo này quỳ xuống cầu xin mình.
Nhưng, không có bất kỳ vụ nổ kỹ thuật số nào xảy ra.
Ngay tại giây thứ 00:00, một luồng sóng xanh lam cực mạnh từ đâu tràn tới, quét ngang qua màn hình máy chiếu. Những dòng mã lệnh màu đỏ m.á.u đang hung hăng c.ắ.n xé dữ liệu bỗng nhiên khựng lại, co giật liên hồi rồi vỡ vụn thành từng mảnh pixel nhỏ li ti. Giao diện đếm ngược tàn ác bị xé toạc, thay vào đó là một bức tường lửa đồ sộ mang biểu tượng chữ "C" sắc cạnh, lạnh lẽo vắt chéo qua màn hình.
Biểu tượng của Tập đoàn Chu Thị. Kẻ thống trị thực sự của đế chế công nghệ Kinh Thị.
Một dòng chữ tiếng Việt hiện lên rõ nét, phán quyết án t.ử cho tham vọng của Tư Niệm:
[truy cập bị từ chối. mã độc đã bị cô lập và tiêu hủy. hệ thống an toàn.]
Cả phòng họp chìm vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Trái tim của những vị cổ đông vừa ngừng đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c nay bắt đầu đập liên hồi trở lại. Họ trừng mắt nhìn màn hình, rồi lại quay sang nhìn vị thần sống mang tên Chu Hoành Nghĩa đang đứng đó, quần áo không mảy may xộc xệch. Toàn bộ quá trình từ lúc anh ra lệnh đến khi đoạn mã độc bị nghiền nát chỉ diễn ra vỏn vẹn chưa đầy mười lăm giây. Một sự chênh lệch đẳng cấp đến mức khiến người ta phải khiếp sợ.
"Không... không thể nào..." Giọng nói của Tư Niệm vỡ vụn, thiết bị điều khiển trên tay bà ta vừa dứt đất vỡ nát. Bà ta lảo đảo lùi lại phía sau, va mạnh vào mép bàn họp. "Mười triệu đô... công sức của tôi... tại sao anh lại có thể..."
Chu Hoành Nghĩa không thèm để mắt đến sự suy sụp của Tư Niệm. Tiên thiên linh cảm của anh đã hoàn toàn dập tắt mối đe dọa. Anh quay người lại, ánh mắt sắc bén vượt qua đám đông hỗn loạn, dừng lại trên người Mộ Tiểu Tiểu.
Từ đầu đến cuối, cô gái nhỏ bé ấy vẫn đứng thẳng lưng, sống lưng kiêu hãnh như một cây trúc không thể bẻ gãy. Cô không hoảng loạn khóc lóc, không cầu cứu, chỉ dùng đôi mắt tĩnh lặng như nước mùa thu để quan sát ván cờ. Sự quyết đoán, tàn nhẫn khi lật tẩy mẹ ruột lúc nãy và sự bình tĩnh đến đáng sợ lúc này của cô đã gõ một nhịp thật mạnh vào lớp vỏ bọc băng giá trong tim Chu Hoành Nghĩa.
Mộ Tiểu Tiểu khẽ gật đầu, bước những bước vững chãi về phía anh. Đôi giày cao gót gõ xuống mặt sàn tạo nên những âm thanh nhịp nhàng, kiên định.
"Cảm ơn Chu tổng đã ra tay tương trợ." Giọng nói của Tiểu Tiểu trong trẻo, không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt. "Chi phí cho lần can thiệp an ninh mạng này, Tập đoàn Mộ Thị sẽ thanh toán sòng phẳng cho Chu Thị theo đúng giá trị thị trường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khóe môi Chu Hoành Nghĩa khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ, gần như không thể nhận ra nếu không quan sát kỹ. Một cô gái thú vị. Đứng trước uy áp của anh, những kẻ khác nếu không quỳ rạp xuống tâng bốc thì cũng run rẩy sợ hãi. Còn cô, ngay lập tức muốn rạch ròi ân oán, lấy thân phận người đứng đầu Mộ Thị để nói chuyện ngang hàng với anh.
"Giám đốc Mộ quá lời rồi." Chu Hoành Nghĩa chậm rãi bước tới, dừng lại cách cô đúng một khoảng an toàn, vừa đủ để phá vỡ ranh giới xã giao nhưng không xâm phạm sự riêng tư. Mùi hương bạc hà lạnh lẽo xen lẫn chút trầm hương từ người anh phả vào trong không khí. "Nhưng cô lấy tư cách gì để thanh toán? Hiện tại, Mộ Thị của các người chỉ là một mớ hỗn độn."
Chu Hoành Nghĩa quay ngoắt lại, đối diện với toàn bộ hội đồng quản trị đang nín thở lắng nghe. Giọng nói của anh vang dội, đập nát mọi ảo tưởng của những kẻ đang ngồi trong phòng.
"Chủ tịch nằm viện chưa rõ sống c.h.ế.t. Phó chủ tịch thì cấu kết với nhân tình rút ruột công ty, bán đứng công nghệ, thậm chí định cài mã độc hủy diệt hệ thống." Anh chỉ tay về phía Tư Niệm và Trần Kiến Nhân đang co rúm trên mặt đất. "Hội đồng quản trị các người thì ngu muội, dễ dàng bị dắt mũi bởi một tờ giấy chuyển nhượng khống. Các người nghĩ, nếu hôm nay không có tôi ở đây, Mộ Thị còn tồn tại để đón ánh mặt trời ngày mai sao?"
Những lời nói sắc như d.a.o mổ của Chu Hoành Nghĩa khiến mười mấy vị cổ đông già dặn mặt đỏ tía tai, cúi gầm mặt xuống không dám ho he một lời. Bọn họ biết anh nói đúng. Bọn họ suýt chút nữa đã giao cơ nghiệp này cho một ả đàn bà điên loạn.
"Chu tổng..." Một vị cổ đông lớn tuổi run rẩy lên tiếng. "Vậy ý ngài là..."
Chu Hoành Nghĩa đút một tay vào túi quần, phong thái vương giả hiển lộ rõ ràng. Anh từ từ nói, từng chữ nện thẳng vào màng nhĩ của mọi người.
"Tôi không có hứng thú làm từ thiện. Nhưng Tập đoàn Chu Thị đang mở rộng hệ sinh thái công nghệ, và tôi nhận thấy công nghệ chiết xuất sinh học của Mộ Thị... hay nói đúng hơn, là thứ năng lượng bí ẩn được ẩn giấu trong các công trình nghiên cứu gần đây của các người, có chút giá trị."
Khi nói đến cụm từ "thứ năng lượng bí ẩn", ánh mắt Chu Hoành Nghĩa xẹt qua người Mộ Tiểu Tiểu. Tiên thiên linh cảm của anh từng quét qua người cô, nhận ra luồng linh lực tinh khiết, mạnh mẽ khác hẳn với từ trường của người bình thường. Anh biết rõ, cốt lõi của Mộ Thị không nằm ở máy móc, mà nằm ở chính cô gái đang đứng trước mặt anh.
"Tập đoàn Chu Thị quyết định sẽ rót vốn toàn diện, thanh khoản mọi khoản nợ xấu do Trần Kiến Nhân gây ra, đồng thời cung cấp hệ thống bảo vệ an ninh mạng cấp độ cao nhất cho Mộ Thị từ nay về sau."
Nghe đến đây, cả phòng họp như vỡ òa. Có được sự bảo chứng của Chu Thị, Mộ Thị không những thoát khỏi cửa t.ử mà còn một bước lên mây, trở thành doanh nghiệp không ai dám đụng đến tại Kinh Thị.
Nhưng ngay khi bọn họ định vỗ tay ăn mừng, bàn tay của Chu Hoành Nghĩa giơ lên, cắt đứt mọi âm thanh.
"Tuy nhiên." Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh, mang theo sự cưỡng ép không thể chối từ. "Tất cả những sự hỗ trợ đó chỉ đi kèm với một điều kiện duy nhất."
Anh xoay người, hướng bàn tay về phía Mộ Tiểu Tiểu, dõng dạc tuyên bố trước toàn thể hội đồng quản trị:
"Người ngồi vào chiếc ghế Chủ tịch, nắm giữ quyền điều hành tối cao và quyền quyết định mọi công nghệ cốt lõi của Tập đoàn Mộ Thị, bắt buộc phải là Mộ Tiểu Tiểu. Nếu không phải là cô ấy, Chu Thị sẽ đích thân ra tay, thu mua và nghiền nát công ty này thành bã trong vòng hai mươi bốn giờ tới."